Bài 4 / 9

Sự Thật Về Ha-ma-ghê-đôn

4. The Truth About Armageddon - Stephen Bohr

Bối cảnh của tai vạ thứ sáu

Sách Khải Huyền mô tả bảy tai vạ khủng khiếp sẽ giáng xuống đất sau khi cửa ân điển đóng lại. Tai vạ thứ nhất là những ung nhọt ác tính. Tai vạ thứ hai biến biển thành huyết. Tai vạ thứ ba khiến các nguồn nước ngọt hóa thành huyết. Tai vạ thứ tư là mặt trời thiêu đốt mọi loài thực vật và làm cho kẻ hư mất phải khốn khổ. Tai vạ thứ năm là sự tối tăm bao phủ toàn cầu. Trọng tâm của bài học này là tai vạ thứ sáu.

Khải Huyền 16:12 chép rằng thiên sứ thứ sáu đổ bát mình xuống sông cái Ơ-phơ-rát, và nước sông liền cạn khô. Sông Ơ-phơ-rát ngày xưa chảy ngang qua thành Ba-by-lôn cổ đại, nhưng trong sách Khải Huyền, sông này không phải là dòng sông địa lý nằm ở I-rắc. Khải Huyền là sách của những biểu tượng, và dòng sông ấy mang ý nghĩa biểu tượng toàn cầu.

Khải Huyền 17 cho biết các dòng nước tượng trưng cho “các dân, các đoàn dân, các nước và các tiếng”. Nếu dòng sông là biểu tượng, thì Ba-by-lôn ngồi trên dòng sông ấy cũng phải là một thực thể mang tính toàn cầu và biểu tượng. Người dâm phụ Ba-by-lôn — biểu tượng của giáo quyền La Mã — ngồi trên các dòng nước, nghĩa là cai trị các dân tộc và các đoàn dân.

Nguồn sức mạnh lớn nhất của Ba-by-lôn cổ đại là dòng sông của nó. Một khi sông còn chảy, Ba-by-lôn còn an toàn. Nhưng vua Si-ru từ phương đông đã làm cạn sông Ơ-phơ-rát, dẫn đến sự sụp đổ của Ba-by-lôn. Hình ảnh này được lặp lại trong thời kỳ cuối cùng: khi các dân tộc rút lại sự ủng hộ dành cho hệ thống Ba-by-lôn thuộc linh, hệ thống ấy sẽ sụp đổ.

Câu Kinh Thánh cũng nói rằng nước sông cạn khô để “sửa soạn cho các vua từ Đông phương đến”. Một số nhà giải kinh thiếu kỷ luật cho rằng đây là người Trung Quốc. Thực ra, các vua từ Đông phương được mô tả trong Khải Huyền 19, nơi Đức Chúa Giê-su đến như một chiến sĩ cưỡi ngựa trắng cùng các đạo quân thiên đàng đến giải cứu dân Ngài khỏi án tử hình.


Cấu trúc không theo trình tự thời gian

Khải Huyền không được sắp xếp theo trình tự thời gian. Sách này tiến tới rồi quay lui, vận hành theo các chu kỳ. Ai không nắm được cấu trúc của sách Khải Huyền sẽ rối trí đến mức không còn biết mình đang ở đâu.

Khải Huyền 16:12 mô tả tai vạ thứ sáu sau khi cửa ân điển đóng lại. Nhưng hai câu kế tiếp, câu 13 và 14, đưa người đọc trở về thời điểm trước khi cửa ân điển đóng lại. Hai câu ấy mô tả công cuộc tập hợp kẻ ác vào đạo quân của Sa-tan để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng tại Ha-ma-ghê-đôn.

“Tôi thấy từ miệng con rồng, miệng con thú, miệng tiên tri giả có ba tà thần ra, giống như ếch nhái. Đó là những thần của ma quỉ, làm phép lạ và đi đến các vua trên khắp thế gian, để nhóm hiệp về sự chiến tranh ngày lớn của Đức Chúa Trời toàn năng.” (Khải Huyền 16:13-14)

Ba tà thần này là các thiên sứ giả mạo. Đức Chúa Trời có ba thiên sứ chân thật tập hợp dân Ngài; ma quỷ cũng có ba thiên sứ giả mạo tập hợp kẻ ác. Con rồng tượng trưng cho Sa-tan hoạt động qua các thế quyền trần gian — như Hê-rốt là người trực tiếp tìm giết Đức Chúa Giê-su, nhưng Sa-tan mới là kẻ đứng đằng sau. Con thú tượng trưng cho giáo quyền La Mã, và tiên tri giả tượng trưng cho Tin Lành bội đạo.

Mục đích của sự nhóm hiệp này là tập hợp kẻ ác cho trận chiến cuối cùng chống lại Đức Chúa Trời. Nhưng đó không phải là trận chiến trực tiếp chống Đức Chúa Trời. Trong Chứng Ngôn cho Hội Thánh, tập 7, trang 182, Ellen White viết rằng cuộc chiến này là chống lại Đức Chúa Trời trong thân vị dân sự của Ngài.

Khi Sau-lơ trên đường đến Đa-mách nghe tiếng phán: “Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ ta?”, tiếng đáp lại là: “Ta là Đức Chúa Giê-su mà ngươi đang bắt bớ.” Khi bắt bớ Hội Thánh, Sau-lơ thật ra đang bắt bớ Đức Chúa Giê-su. Trận chiến Ha-ma-ghê-đôn cuối cùng là cuộc chiến chống lại Đức Chúa Trời qua thân vị các môn đồ của Ngài.


Sự nhóm hiệp diễn ra trước khi cửa ân điển đóng

Vậy sự nhóm hiệp này có xảy ra trước khi cửa ân điển đóng lại không? Khi cửa ân điển đóng, mọi người ác đã được tập hợp về phía Sa-tan, và mọi người công bình đã được tập hợp về phía Đức Chúa Trời qua ba thiên sứ. Như vậy, sự nhóm hiệp tất phải xảy ra trước khi cửa ân điển đóng lại.

Ellen White xác nhận điều này trong 7th Adventist Bible Commentary, tập 7, trang 983. Bà viết rằng các thiên sứ đã sẵn sàng, đang chờ mệnh lệnh của Đức Chúa Trời để đổ các bát thạnh nộ. Vì các bát chưa được đổ ra, nên thời điểm bà mô tả phải là trước khi cửa ân điển đóng. Bà cũng nói rằng Sa-tan đang tập hợp các lực lượng gian ác của mình, dẫn các vua trên đất nhóm hiệp lại dưới ngọn cờ của hắn để được huấn luyện cho trận chiến của ngày lớn của Đức Chúa Trời toàn năng.

Như vậy, câu 12 nói về tai vạ thứ sáu sau khi cửa ân điển đóng. Câu 13 và 14 quay ngược về sự nhóm hiệp diễn ra trước khi các tai vạ được đổ ra.


Lời cảnh báo trong dấu ngoặc đơn

Trong khi ba thiên sứ ác đang tập hợp kẻ ác trong thời kỳ ân điển, Đức Chúa Giê-su cảnh báo dân Ngài hãy giữ gìn áo xống để không bị nhóm hiệp về phía sai lạc. Đó là nội dung của Khải Huyền 16:15. Các bản dịch Anh ngữ như English Standard Version, New American Standard Bible, và Revised Standard Version đều đặt câu 15 trong dấu ngoặc đơn, vì câu này phá vỡ mạch văn.

“Kìa, ta đến như kẻ trộm. Phước cho kẻ tỉnh thức và giữ gìn áo xống mình, đặng khỏi đi lõa lồ và người ta không thấy sự xấu hổ mình!” (Khải Huyền 16:15)

Lời cảnh báo này có ích gì sau khi cửa ân điển đã đóng? Hoàn toàn vô ích. Lời này nhằm dạy các môn đồ Đức Chúa Giê-su: “Hãy giữ áo xống mình để không bị nhóm hiệp về phía sai lạc trong trận chiến cuối cùng.”

Câu 16 sau đó tiếp nối ngay từ chỗ câu 14 dừng lại, bỏ qua câu 15. Câu 14 nói rằng các tà thần đi nhóm hiệp các vua đến với trận chiến, nhưng không cho biết nơi nhóm hiệp. Câu 16 trả lời: “Chúng nhóm các vua lại một chỗ, theo tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Ha-ma-ghê-đôn.”

Từ “Ha-ma-ghê-đôn” đến từ hai chữ Hê-bơ-rơ: har (núi) và moed (hội chúng). Đó là “núi của hội chúng”. Sa-tan tập hợp kẻ ác chung quanh hội chúng — tức dân công bình của Đức Chúa Trời trên khắp thế giới, là Si-ôn thuộc linh. Đây cũng chính là vị trí mà Lu-xi-phe đã khao khát: “Ta sẽ ngồi trên núi hội” (Ê-sai 14:13). Ha-ma-ghê-đôn là trận chiến toàn cầu chống lại dân của Đức Chúa Trời, vừa như các dòng nước, người dâm phụ và các tai vạ đều mang tính toàn cầu.


Lời cảnh báo dành cho ai?

Lời cảnh báo trong câu 15 chủ yếu nhằm vào ai? Trong ý nghĩa rộng, nó áp dụng cho mọi Cơ-đốc nhân. Nhưng trong ý nghĩa đặc biệt, theo Ellen White, nó áp dụng cho Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm, là Hội Thánh Lao-đi-xê — Hội Thánh đang đứng trước nguy cơ bị tìm thấy lõa lồ vào thời điểm tai vạ thứ sáu.

“Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xấu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được.” (Khải Huyền 3:18)

Ngôn ngữ của Khải Huyền 3:18 và 16:15 là một. Trong Selected Messages, tập 2, trang 66, Ellen White viết rằng sứ điệp gửi cho Hội Thánh Lao-đi-xê áp dụng cho những tín đồ Cơ-đốc Phục Lâm “đã nhận được ánh sáng lớn nhưng đã không bước đi trong ánh sáng ấy”. Bà nhấn mạnh chữ “bước đi” — đó là việc giữ nhịp bước với Đức Chúa Giê-su, không chỉ là tuyên xưng.

Việc bị mửa khỏi miệng Đức Chúa Giê-su chính là một cách diễn tả khác của sự rúng động. Trong Chứng Ngôn cho Hội Thánh, tập 1, trang 181, Ellen White ghi lại rằng sự rúng động sẽ do “chứng ngôn ngay thẳng được kêu gọi bởi lời khuyên của Đấng Chứng Cớ Chân Thật cho Hội Thánh Lao-đi-xê”. Một số người sẽ chịu chứng ngôn ấy và được nâng cao tiêu chuẩn; số khác sẽ chống đối và gây nên sự rúng động trong dân Đức Chúa Trời.

Lời cảnh báo này áp dụng đặc biệt cho thời kỳ mưa cuối mùa và tiếng kêu lớn của Khải Huyền 18. Vì sao biết câu 13-14 nói về thế hệ cuối cùng? Thứ nhất, tiên tri giả — biểu tượng cho Hoa Kỳ — chưa trở thành thế lực bắt bớ; con thú có hai sừng giống chiên con vẫn còn hiền hậu, chưa nói như rồng qua việc ban hành luật Chủ Nhật. Thứ hai, lời cảnh báo này sẽ vô ích nếu không còn cơ hội đứng về phía đúng.


“Ta đến như kẻ trộm” có nghĩa là gì

Trái với niềm tin phổ biến, sự đến của “kẻ trộm” trong câu này không nói về sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su, mà nói về thời điểm cửa ân điển đóng lại. Cách hiểu rõ nhất là Ma-thi-ơ 24:37-39.

“Trong đời Nô-ê thể nào, khi Con người đến cũng thể ấy. Vì trong những ngày trước nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và người ta không ngờ chi hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy.” (Ma-thi-ơ 24:37-39)

Đoạn văn cho thấy hai mốc thời gian. Mốc thứ nhất: Nô-ê vào tàu. Mốc thứ hai: nước lụt đến. Trong bảy ngày giữa hai mốc đó, những người ở ngoài tàu không biết rằng mình đã hư mất. Họ chỉ phát hiện mình hư mất khi mưa bắt đầu rơi, nhưng thực ra họ đã hư mất ngay khi cửa tàu đóng lại. Cửa ân điển đóng trước sự hủy diệt.

Kẻ ác sẽ ngỡ ngàng khi Đức Chúa Giê-su tái lâm trên các đám mây vì họ không hề ý thức rằng mình đã bị hư mất kể từ lúc cửa ân điển đóng. Đó là lý do Đức Chúa Giê-su nói Ngài đến “như kẻ trộm”.

Mác 13:33-37 nhấn mạnh cùng một điểm. Đức Chúa Giê-su lặp lại ba lần mệnh lệnh “hãy tỉnh thức”. Và Ellen White, khi bình luận về đoạn này, đặt thẳng câu hỏi: thời điểm được nói đến ở đây là gì? Câu trả lời của bà: “Không phải là sự hiện ra của Đức Chúa Giê-su trên mây trời để gặp một dân tộc đang ngủ — mà là sự trở về của Ngài từ chức vụ trong Nơi Chí Thánh của đền thánh trên trời, khi Ngài cởi y phục thầy tế lễ và mặc lấy áo xống báo thù để đổ các tai vạ ra.”

Điều đó có nghĩa là, khi Đức Chúa Giê-su cởi áo thầy tế lễ thượng phẩm — chức vụ cầu thay của Ngài — không còn Đấng Trung Bảo nào nữa. Nếu dân Ngài phạm tội trong cơn đại nạn, sẽ không còn sự cầu thay. Đức Chúa Trời sẽ có một thế hệ cuối cùng đắc thắng tội lỗi cách trọn vẹn — và bây giờ chính là lúc chuẩn bị. Đó là một quá trình, không phải một biến cố tức thời.


Tỉnh thức là gì và ý nghĩa của vương quốc

Tỉnh thức là điều ngược lại với buồn ngủ và mê ngủ. Theo từ điển Hy-lạp, từ này nghĩa là cảnh giác, tỉnh táo, ý thức, đề phòng. Đức Chúa Giê-su đã ban dấu hiệu cho biết thời cuối cùng. Thế giới hôm nay chứng kiến đại dịch toàn cầu, một giáo hoàng người Mỹ, các thảm họa ngày càng dày đặc, bạo loạn, các phong trào phục hưng tôn giáo trong giới Tin Lành. Hãy tỉnh thức, hãy sẵn sàng, hãy giữ gìn áo xống mình.

Ellen White nhấn mạnh rằng những kẻ “đã sao lãng” — chứ không phải những kẻ đã chối bỏ — sự chuẩn bị thanh sạch và thánh khiết sẽ bị bắt gặp đang ngủ. Họ mệt mỏi vì chờ đợi và canh thức, trở nên thờ ơ và bất cẩn về sự đến của Chủ. Họ lý luận rằng tổ tiên đã trông đợi nhưng không thấy, vậy thì có gì cấp bách hôm nay? Họ cho rằng còn đủ thì giờ. Họ tích trữ kho tàng thế gian. Trong khi sự quan tâm của họ chôn vùi trong lợi lộc trần thế, công việc trong đền thánh trên trời chấm dứt và họ không hề được chuẩn bị.

Ma-thi-ơ 24:42-44 và Ma-thi-ơ 25:13 đều dạy cùng bài học. Trong ngụ ngôn về mười người nữ đồng trinh, năm người dại không bị tiêu diệt khi cửa đóng — họ vẫn còn thì giờ đi mua dầu. Nhưng khi họ trở lại, cửa đã đóng. Đây không phải là sự tái lâm — vì trong sự tái lâm, kẻ ác bị tiêu diệt. Đây là sự đóng cửa ân điển.

Việc Đức Chúa Giê-su “nhận lấy vương quốc” thường bị hiểu theo nghĩa địa lý, như thể vương quốc là trái đất này. Nhưng vương quốc của Đức Chúa Giê-su là chính các môn đồ của Ngài. Mục đích của sự phán xét điều tra là để bày tỏ ai là môn đồ thật. Khi trường hợp cuối cùng đã được xét và người đó được tìm thấy trung tín, cửa ân điển đóng lại và Đức Chúa Giê-su nhận lấy vương quốc — chính là tất cả dân Ngài.

Trong Early Writings, trang 280, Ellen White viết: “Mọi trường hợp đã được phán quyết cho sự sống hay sự chết… Đấng Christ đã nhận lấy vương quốc Ngài, đã làm sự chuộc tội cho dân Ngài và xóa sạch tội lỗi họ. Các thần dân của vương quốc đã được hoàn tất. Lễ cưới của Chiên Con đã hoàn thành.” Việc nhận lấy vương quốc và lễ cưới của Chiên Con là cùng một biến cố. Tiệc cưới là khi Đức Chúa Giê-su đem cô dâu Ngài lên trời; nhưng lễ cưới chính diễn ra khi cửa ân điển đóng, vì lúc ấy cô dâu đã trọn vẹn.

A-mốt 8:11-12 mô tả thời kỳ đó: “Nầy, những ngày sẽ đến, là khi ta khiến sự đói kém đến trong đất, chẳng phải là đói về bánh, cũng chẳng phải khát về nước, bèn là về nghe lời của Đức Giê-hô-va. Bấy giờ chúng nó sẽ đi dông dài từ biển nầy đến biển khác, từ phương bắc đến phương đông; chạy đi đây đó đặng tìm lời Đức Giê-hô-va mà không tìm được.”

Trong vườn Ghết-sê-ma-nê, các môn đồ đã ngủ thay vì cầu nguyện. Đức Chúa Giê-su trách Phi-e-rơ: “Thế thì các ngươi không tỉnh thức với ta trong một giờ được sao?” (Ma-thi-ơ 26:40). Đó là vấn đề của sự sống và sự chết, đúng như lời Ngài phán trong Khải Huyền 16:15.