Chỉ Một
Khi một người làm thay đổi cục diện
Lịch sử ghi lại nhiều câu chuyện cho thấy chỉ một con người dũng cảm cũng đủ làm xoay chuyển cả một trận chiến. Joan of Arc, một thiếu nữ nông dân, đã giải vây thành Orléans năm 1429 sau khi quân Anh bao vây suốt sáu tháng. Khi tinh thần quân Pháp xuống đến đáy, nàng thuyết phục thái tử cho mình cầm quân, tiến vào thành và khơi dậy lòng can đảm của binh sĩ. Chỉ trong chín ngày, quân Anh phải rút lui và cuộc chiến đã có một bước ngoặt quyết định.
Một tấm gương quen thuộc hơn với người Cơ-đốc Phục Lâm là Desmond Doss. Là một người từ chối cầm súng vì lương tâm, ông vẫn ở lại trên chiến trường Okinawa năm 1945 khi đồng đội buộc phải rút lui. Trong suốt mười hai giờ dưới làn đạn, ông một mình hạ khoảng 75 thương binh xuống vách đá cao 120 mét bằng cáng và dây thừng. Ông trở thành người từ chối cầm súng đầu tiên được trao Huân chương Danh dự.
Những câu chuyện ấy nhắc chúng ta một điều quan trọng: trong thời chiến, Đức Chúa Trời cần những người đàn ông và đàn bà can đảm. Và điều Ngài ghê tởm hơn hết chính là sự trung lập.
Sự trung lập — tội lỗi mà Đức Chúa Trời ghê tởm
Bà Ellen White viết trong Testimonies for the Church, cuốn 3, trang 280: nếu có một tội mà Đức Chúa Trời ghê tởm hơn hết nơi dân Ngài, thì đó là không làm gì cả trong lúc nguy cấp. Sự dửng dưng và trung lập trong cơn khủng hoảng tôn giáo bị Đức Chúa Trời xem là một tội nặng, ngang với hình thức thù nghịch tệ hại nhất chống lại chính Ngài.
Chúng ta thường suy nghĩ về điều gì làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và điều gì làm Ngài buồn lòng. Nhưng ít khi chúng ta nghĩ rằng chính sự trung lập, sự dửng dưng lại nằm trong danh sách những điều Ngài ghê tởm bậc nhất.
Khi bàn về áo giáp của Đức Chúa Trời, chúng ta đang bàn về chiến trận. Và đã là chiến trận thì không có chỗ cho người đứng giữa.
Đa-vít — hình bóng của Đức Chúa Giê-su
Câu chuyện Đa-vít và Gô-li-át không chỉ là chuyện kể trước giờ ngủ. Nó có một ý nghĩa vũ trụ áp dụng cho dân sự Đức Chúa Trời trong thời kỳ cuối cùng. Trước khi đi vào chi tiết, cần thấy rằng Đa-vít là hình bóng tiên báo về Đức Chúa Giê-su.
Cả hai đều sinh ra tại Bết-lê-hem, một thành nhỏ bị xem thường. Đa-vít là người chăn chiên, và Đức Chúa Giê-su tự xưng là Đấng Chăn Hiền Lành. Cả hai đều được xức dầu làm vua — Đa-vít bởi tiên tri Sa-mu-ên, Đức Chúa Giê-su bởi Đức Thánh Linh trong lễ báp-têm. Lời tiên tri báo trước Đấng Mê-si sẽ là dòng dõi Đa-vít, và các sách Tin Lành gọi Đức Chúa Giê-su là Con vua Đa-vít.
Cả hai đều bị săn đuổi và phải trốn chạy. Đa-vít bị mưu sĩ A-hi-tô-phe phản bội theo phe Áp-sa-lôm; Đức Chúa Giê-su bị Giu-đa phản bội bằng một nụ hôn. Cả hai đều bị nhạo báng — Si-mê-i nguyền rủa Đa-vít trên đường chạy trốn, còn Đức Chúa Giê-su bị nhạo cười khi bị treo trên thập tự giá. Cả hai đều chịu nỗi thống khổ trong tâm hồn — Đa-vít trên núi Ô-li-ve, Đức Chúa Giê-su trong vườn Ghết-sê-ma-nê. Cả hai đều bày tỏ lòng tha thứ lớn lao: Đa-vít nhiều lần tha mạng cho Sau-lơ và Si-mê-i, Đức Chúa Giê-su tha thứ cho cả những kẻ đóng đinh Ngài.
Không phải ngẫu nhiên mà Thi Thiên 22 — bài cầu nguyện của Đa-vít — bắt đầu bằng tiếng kêu “Đức Chúa Trời tôi ôi! Đức Chúa Trời tôi ôi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?” Đó cũng chính là tiếng kêu của Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá. Đa-vít là người duy nhất dám đối đầu với gã khổng lồ; Đức Chúa Giê-su là Đấng duy nhất đắc thắng Sa-tan.
Áo giáp của Đức Chúa Trời chính là Đức Chúa Giê-su
Ê-phê-sô 6:11 dạy: “Hãy mang lấy mọi khí giới của Đức Chúa Trời, để được đứng vững mà địch cùng mưu kế của ma quỷ.” Khi đến Rô-ma 13:14, sứ đồ Phao-lô lại dùng cùng một mệnh lệnh ấy, nhưng lần này không nhắc tới một bộ giáp nào — ông viết: “hãy mặc lấy Đức Chúa Giê-su Christ, chớ chăm nom về xác thịt mà làm cho phỉ lòng dục nó.”
Vậy áo giáp của Đức Chúa Trời là gì? Đó chính là Đức Chúa Giê-su.
Nếu Đa-vít là hình bóng của Đức Chúa Giê-su, và Đức Chúa Giê-su là áo giáp của Đức Chúa Trời, thì cách Đa-vít chiến đấu cho chúng ta thấy cách Đức Chúa Giê-su chiến đấu, và cũng dạy chúng ta cách phải chiến đấu hôm nay. Đa-vít ra trận trong danh Đức Giê-hô-va, đại diện cho Đức Chúa Giê-su trên chiến trường.
Ở phía bên kia, Gô-li-át là hình bóng của Sa-tan. Hắn thách thức Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên trong bốn mươi ngày — cùng một con số như bốn mươi ngày Sa-tan cám dỗ Đức Chúa Giê-su trong đồng vắng. Gô-li-át gieo sợ hãi và làm tê liệt cả đạo quân Y-sơ-ra-ên, cũng như Sa-tan thường khiến đời sống thuộc linh của tín hữu bị tê liệt vì sợ. Đa-vít hạ Gô-li-át bằng một viên đá trúng vào trán; Sáng Thế Ký 3:15 nói rằng dòng dõi người nữ sẽ giày đạp đầu con rắn. Đầu của Gô-li-át bị đập tan, đầu của Sa-tan đã, đang và sẽ bị Đức Chúa Giê-su đập tan.
Một đạo quân tê liệt vì sợ hãi
Trong 1 Sa-mu-ên 17, hai đạo quân dàn trận hai bên thung lũng Ê-la. Gô-li-át, người Phi-li-tin cao chừng ba mét rưỡi (theo Ellen White), mặc áo giáp đồng nặng khoảng 57 kg, mũi giáo bằng sắt nặng gần 7 kg, từ đầu đến chân được bao phủ kín. Hắn yêu cầu một điều rất đơn giản: chỉ cần một người Y-sơ-ra-ên ra đối đầu với hắn. Nếu người ấy thắng, người Phi-li-tin sẽ làm tôi mọi cho Y-sơ-ra-ên; nếu hắn thắng, Y-sơ-ra-ên sẽ làm tôi mọi cho người Phi-li-tin.
Khi Sau-lơ và cả Y-sơ-ra-ên nghe những lời ấy, họ kinh khiếp và run sợ. Người đáng lẽ phải ra trận trước nhất chính là Sau-lơ — vua, và là người cao lớn nhất trong cả nước Y-sơ-ra-ên (1 Sa-mu-ên 9:1–2). Nhưng vua không ra. Khi vua không ra, dân chúng tự nhiên cũng không ra.
Thậm chí phần thưởng được công bố cũng rất hậu hĩnh: vua sẽ ban của cải lớn, gả công chúa, và miễn thuế cho cả nhà cha của người ấy (câu 25). Vậy mà không một ai đứng dậy. Trong chiến trận thuộc linh, đôi khi cám dỗ đến dưới hình thức của những lợi ích thế gian; nhưng câu chuyện này cho thấy chính nỗi sợ hãi mới là điều khiến cả đạo quân tê liệt.
Suốt bốn mươi ngày, sáng và chiều, Gô-li-át tiến tới thách thức Y-sơ-ra-ên. Trong Y-sơ-ra-ên, sáng và chiều là thời điểm thờ phượng. Kẻ thù chọn đúng giờ thờ phượng để phá rối dân Đức Chúa Trời.
Đa-vít — người được Đức Thánh Linh xức dầu
Giê-sê sai con trai út của mình, Đa-vít, mang lương thực cho ba người anh đang đi chiến trận. Vừa đến trại, Đa-vít nghe Gô-li-át lăng mạ đạo quân Đức Chúa Trời hằng sống và lập tức hỏi: “Người Phi-li-tin chẳng chịu phép cắt bì nầy là ai, mà dám sỉ nhục đạo binh của Đức Chúa Trời hằng sống?” (1 Sa-mu-ên 17:26).
Ê-li-áp, anh cả của Đa-vít, nổi giận và kết tội cậu là kiêu ngạo. Đó cũng chính là người mà ở chương trước (1 Sa-mu-ên 16:6–7) tiên tri Sa-mu-ên đã nhìn và nghĩ đây hẳn là người được Chúa chọn — nhưng Đức Chúa Trời đã từ chối ông, vì “loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng.” Câu chuyện ở chương 17 cho thấy lý do: vua không ra, các trưởng lão không ra, ngay cả người có thân hình to lớn như Ê-li-áp cũng không ra. Vậy ai sẽ ra?
Nhiều khi trong chức vụ, chúng ta gặp những tín hữu đã được Đức Chúa Trời thúc giục dấn thân, nhưng họ trì hoãn: chờ chồng cùng đi, chờ con cái đồng ý, chờ công việc thuận lợi để giữ ngày Sa-bát. Họ thụ động chờ đợi như đạo quân Y-sơ-ra-ên trong thung lũng Ê-la. Nhưng Đức Chúa Trời đang nói: hãy đi ngay bây giờ. Áo giáp của Đức Chúa Trời không phải là bộ giáp để mặc vào rồi ngồi yên xem trận đánh từ xa; đó là bộ giáp mặc vào để bước theo Đấng đang đi trước mặt mình.
Khi Đa-vít được đưa đến trước mặt Sau-lơ, vua nói: “Ngươi chẳng thể đi đấu với người Phi-li-tin kia, vì ngươi chỉ là một đứa trẻ.” Đôi khi những người dày dạn kinh nghiệm hơn lại làm chúng ta nản lòng. Trong Hội Thánh, đôi khi tín hữu mới đến với cả lòng sốt sắng nhưng không được trao việc gì để làm, vì người ta sợ sự thiếu kinh nghiệm của họ — và lửa ban đầu ấy bị dập tắt. Đừng đặt người chưa từng trải vào những vị trí then chốt, nhưng hãy để họ làm điều gì đó, đi cùng họ, môn đồ hóa họ. Họ sẽ học từ chính những lỗi lầm của mình.
Điều quan trọng là: đừng đợi ai đó công nhận rằng bạn đã sẵn sàng. Nếu Đức Chúa Trời bảo bạn làm, Ngài biết. Bà Ellen White viết rằng tất cả những mệnh lệnh của Ngài đều là những sự ban quyền năng. Đức Chúa Trời không tìm kiếm học vấn cao, văn hóa lớn, tài năng nổi trội — Ngài tìm tấm lòng sẵn sàng.
Sự chuẩn bị thật cho chiến trận
Sao Đa-vít có thể tự tin đến vậy? Có phải đó là sự kiêu ngạo? Câu trả lời nằm trong 1 Sa-mu-ên 17:34–37. Đa-vít kể cho Sau-lơ rằng khi chăn chiên cho cha, có lúc sư tử và gấu đến tha một con chiên, và cậu đã đuổi theo, đánh hạ chúng và cứu con chiên khỏi miệng chúng. “Đức Giê-hô-va đã giải cứu tôi khỏi vấu sư tử và khỏi cẳng gấu, ắt sẽ giải cứu tôi khỏi tay người Phi-li-tin kia.”
Ở chương 16, Đa-vít đã được Sa-mu-ên xức dầu, và dầu là biểu tượng của Đức Thánh Linh. Sức mạnh siêu nhiên mà Đa-vít kể lại không phải là sức tự nhiên của cậu, mà là quyền năng đến khi Đức Thánh Linh đổ trên đời sống. Điều chuẩn bị cho Đa-vít trận chiến lớn không phải là một học viện quân sự, mà là sự trung tín trong những việc rất nhỏ: chăn chiên.
Môi-se cũng từng chăn chiên — bốn mươi năm. Nếu một trường đại học công bố chương trình kéo dài bốn mươi năm với môn duy nhất là chăn chiên, có ai ghi danh không? Vậy mà chính bốn mươi năm ấy đã rèn cho Môi-se sự khiêm nhường và lòng nhịn nhục để dẫn dắt một dân cứng cổ qua đồng vắng.
Đức Chúa Trời đang đòi hỏi bạn trung tín ngay nơi bạn đang đứng, trong những việc nhỏ mà có lẽ chẳng ai nhìn thấy. Khi Đa-vít chăn chiên, không ai để ý đến cậu — chỉ có cha cậu, và Đức Chúa Trời. Chúng ta thường muốn nhảy thẳng đến vai trò một nhà truyền giáo quốc tế, một nhân vật quan trọng, mà bỏ qua những việc nhỏ ngay trước mắt. Bạn có thể làm gì cho Hội Thánh địa phương của mình? Bạn có thể làm gì cho khu xóm của mình? Những người sẽ nhận được mưa cuối — sự xức dầu của Đức Thánh Linh — chính là những người hôm nay đang trung tín trong những việc nhỏ ấy.
Đa-vít cũng không quên những điều Đức Chúa Trời đã làm cho mình trong quá khứ. Bà Ellen White nhắc rằng nếu chúng ta quên cách Đức Chúa Trời đã dẫn dắt mình trong quá khứ, chúng ta sẽ không còn lòng tin cậy để bước tiếp với Ngài trong tương lai.
Đừng chiến đấu trong áo giáp của Sau-lơ
Khi Đa-vít bằng lòng ra trận, Sau-lơ mặc cho cậu áo giáp của mình: mão đồng, áo giáp lưới, và gươm. Đa-vít thử bước đi nhưng không quen, vì cậu chưa từng tập luyện với những thứ ấy. Cậu cởi tất cả ra và nói: “Tôi không thể đi với áo giáp này, vì tôi chưa tập.”
Sẽ luôn có những người nói: “Được, anh cứ đi chiến đấu, nhưng phải làm theo cách của tôi.” Đó chính là áo giáp của Sau-lơ. Áo giáp của Sau-lơ tượng trưng cho mọi phương pháp loài người có thể cản trở ý muốn của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không muốn bạn ra trận trong áo giáp của bất kỳ ai khác — Ngài muốn bạn ra trận trong áo giáp của chính Ngài.
Đa-vít không thể đánh trận này trong áo giáp của Sau-lơ, vì Sau-lơ là một kẻ nhút nhát. Áo giáp ấy chẳng giúp ích gì cho Đa-vít. Điều đó không có nghĩa là chúng ta không học từ kinh nghiệm của người khác — chúng ta phải học. Nhưng chúng ta không được xem nhẹ tuổi trẻ của mình, những ơn ban Đức Chúa Trời đã đặt trong đời sống mình, và kinh nghiệm cá nhân với Ngài. Mỗi người là một cá thể, không nên là bản sao của ai khác.
Năm hòn đá và danh Đức Giê-hô-va vạn quân
Đa-vít cầm cây gậy chăn chiên, chọn năm hòn đá trơn ở khe suối, bỏ vào túi chăn chiên và cầm trành ném đá trong tay. Nhìn theo con mắt loài người, đó là một sự lựa chọn dại dột. Làm sao một thiếu niên có thể hạ một gã khổng lồ được trang bị tận răng bằng vài hòn đá?
Nhưng Đức Chúa Trời chúng ta thờ là Đấng vẫn dùng những điều nhỏ bé tầm thường để bày tỏ quyền năng Ngài. Đa-vít dùng những gì Đức Chúa Trời đã ban cho cậu, những gì cậu đã quen tay — chính cây gậy và cái trành ném đá đã từng bảo vệ bầy chiên khỏi sư tử và gấu.
Bạn có gì trong tay mình? Đa-vít chỉ có năm hòn đá. Môi-se chỉ có một cây gậy. Chúng ta hay nói: “Tôi cần ngân sách, tôi cần bằng cấp, tôi cần cơ sở vật chất.” Những điều ấy không phải không quan trọng, nhưng đừng đợi đến khi có chúng mới làm điều gì cho Đức Chúa Trời. Hãy bắt đầu với những gì đang có trong tay.
Ngày nay rất nhiều người có chiếc điện thoại trong tay — vậy hãy dùng nó cho điều tốt lành. Có những Hội Thánh đang khởi sự công tác truyền giảng kỹ thuật số: chỉ cần đặt những quảng cáo cầu nguyện, người ta nhấp vào, xin được cầu thay, và từ đó kết nối, học Kinh Thánh, đến nhà thờ. Hãy bắt đầu với những gì bạn có.
Áo giáp của Đức Chúa Trời gồm cả phần phòng thủ và phần tấn công. Mão trụ là phòng thủ, nhưng thanh gươm là tấn công. Cuộc chiến này không chỉ có cầu nguyện — bạn phải làm điều gì đó sau khi cầu nguyện.
Nhưng điều quan trọng nhất Đa-vít mang theo không phải là cái trành hay những hòn đá. Trong câu 45–47, cậu nói với Gô-li-át:
“Ngươi cầm gươm, giáo, lao mà đến cùng ta; còn ta, ta nhân danh Đức Giê-hô-va vạn quân mà đến, tức là Đức Chúa Trời của đạo binh Y-sơ-ra-ên, mà ngươi đã sỉ nhục. Ngày nay Đức Giê-hô-va sẽ phó ngươi vào tay ta… hầu cho cả thế gian biết rằng Y-sơ-ra-ên có một Đức Chúa Trời, và quân lính nầy sẽ thấy rằng Đức Giê-hô-va không giải cứu bằng gươm, hoặc bằng giáo, vì trận giặc thuộc về Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ phó các ngươi vào tay chúng ta.”
Đa-vít không tìm cách tôn vinh chính mình. Cậu chỉ muốn tôn cao Đức Chúa Trời của các tầng trời, và vì thế Đức Chúa Trời đã ban cho cậu chiến thắng. Cũng chính Đa-vít ấy đã viết trong Thi Thiên 20:7: “Kẻ nầy nhờ cậy xe cộ, kẻ khác nhờ cậy ngựa, nhưng chúng tôi nhờ cậy danh Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời chúng tôi.”
Nếu trận chiến thuộc về Đức Chúa Trời, và Ngài chưa từng thua một trận nào, thì cớ sao chúng ta lại sợ?
Mặc lấy toàn bộ áo giáp trong thời kỳ cuối cùng
Đa-vít đặt tay vào túi, lấy ra một hòn đá, ném trúng trán Gô-li-át. Hòn đá lún sâu vào trán hắn, và hắn ngã sấp mặt xuống đất. Trong tay Đa-vít chẳng có gươm — cậu chạy đến, rút chính thanh gươm của Gô-li-át khỏi vỏ và chặt đầu hắn. Khi người Phi-li-tin thấy nhà vô địch của mình đã chết, họ chạy trốn.
Thời điểm chúng ta đang sống không khác mấy với thung lũng Ê-la. Càng đến gần ngày tận thế, các sự kiện trong thiên nhiên, trong chính trị và trong tôn giáo càng cho thấy thời gian còn lại rất ngắn. Đáng lo là nhiều người trong chúng ta vẫn dửng dưng, vẫn trung lập, vẫn muốn ngoại giao, không muốn làm phật lòng ai. Cẩn trọng và khôn ngoan là cần thiết, nhưng đến một lúc nào đó chúng ta phải đứng về một phía. Chúng ta phải đứng về phía Đức Chúa Trời.
Những việc xảy ra trong chức vụ ngày nay cho thấy chiến trận thuộc linh đang ngày càng dữ dội. Sự ám ảnh của tà linh trở nên phổ biến hơn. Bà Ellen White viết rằng càng đến gần ngày tận thế, quyền lực ma giáo của Sa-tan và những phép lạ giả sẽ càng tỏ tường. Vì thế hôm nay chúng ta phải mặc lấy không phải một phần, mà là toàn bộ áo giáp của Đức Chúa Trời. Không một phần nào của thân thể được phép phơi ra. Chúng ta phải được Đức Chúa Giê-su Christ bao phủ trọn vẹn.
Trong sách Education trang 57, bà Ellen White viết: điều thế gian cần nhất hôm nay là những con người không bị mua chuộc, không thể bán đi, những con người chân thật và trung tín tận đáy lòng, không sợ gọi tội lỗi đúng với tên của nó, có lương tâm trung tín với bổn phận như kim chỉ nam trung tín với cực Bắc — những con người đứng vững cho lẽ phải, dầu các từng trời có sụp đổ.
Trong Testimonies for the Church, cuốn 5, trang 114, bà viết: một thuộc viên yêu mến Đấng Christ và tận hiến sẽ đem lại nhiều ích lợi cho Hội Thánh hơn một trăm thuộc viên cải đạo nửa vời và tự mãn. Trong Counsels on Health, trang 546: chúng ta cần một trăm người làm công nơi hôm nay chỉ có một, vì có một công việc lớn phải làm trước khi sự chống đối của Sa-tan đóng kín mọi đường, và những cơ hội hiện tại sẽ qua đi.
John Wesley từng nói: “Hãy cho tôi một trăm người chỉ yêu mến Đức Chúa Trời với cả tấm lòng, và chỉ ghét tội lỗi với cả tấm lòng — chúng tôi sẽ làm rung chuyển cửa địa ngục và đem Vương quốc Đức Chúa Trời đến trong một thế hệ.” Chỉ một trăm.
Khi Kinh Thánh nói về 144.000 người được đóng ấn trong sách Khải Huyền, từ “ngàn” trong nguyên ngữ Hy Lạp chính là đơn vị đếm quân đội trong Cựu Ước. Mỗi khi đếm một chi phái, người ta đếm theo “các ngàn”. 144.000 được mô tả theo cách ấy vì họ là đạo quân ngày sau rốt của Đức Chúa Trời. Bà Ellen White khuyên chúng ta hãy nỗ lực hết lòng để được thuộc trong số 144.000 ấy.
Đức Chúa Giê-su sắp trở lại. Nguyện chúng ta không xấu hổ trong ngày Ngài đến, mà đứng vững trong áo giáp của Ngài, không sợ hãi để có một lập trường cho Đức Chúa Giê-su trong những thời điểm khó khăn.