Bài 32 / 32

Cuối Cùng Cũng Về Nhà

32. Home At Last - Pastor Stephen Bohr - His Way Is In The Sanctuary

Đức Chúa Giê-su Thật Sẽ Đưa Chúng Ta Đến Một Nơi Thật

Đây là bài giảng cuối cùng trong loạt nghiên cứu gồm 32 bài về Đền Thánh Hê-bơ-rơ. Chủ đề lần này mang tính rất thực tế: đời sống trong thiên đàng suốt một ngàn năm và sau đó trên trái đất được tái tạo sẽ như thế nào khi tội lỗi đã chấm dứt.

Điều đầu tiên cần khẳng định là khi Đức Chúa Giê-su trở lại, Ngài sẽ là Đức Chúa Giê-su thật, và Ngài sẽ đưa chúng ta đến một nơi thật. Khi Đức Chúa Giê-su sống lại, Ngài có một thân thể con người thật. Lúc các môn đồ tưởng rằng họ đang nhìn thấy một hồn ma, Ngài đã nói rằng hồn ma không có thịt và xương như Ngài. Một tuần sau, Ngài bảo Thô-ma đặt tay vào những vết thương ở tay và hông Ngài để xác nhận chính là Ngài.

Thân thể phục sinh của Đức Chúa Giê-su là một thân thể được vinh hiển, không hư nát, bất tử, nhưng vẫn là một thân thể con người thật.

“Hỡi người Ga-li-lê, sao các ngươi đứng ngóng lên trời làm chi? Đức Chúa Giê-su nầy đã được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy.” (Công Vụ Các Sứ Đồ 1:11)

Như vậy, khi Đức Chúa Giê-su trở lại, Ngài sẽ trở lại như một con người bằng xương bằng thịt thật, và Ngài sẽ đưa chúng ta đến một nơi thật mà chúng ta gọi là thiên đàng.


Chúng Ta Sẽ Nhận Biết Người Thân Yêu

Nhiều người hỏi: liệu chúng ta có nhận ra bạn bè và người thân đã được cứu trong ngày ấy không? Kinh Thánh khẳng định là có.

“Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương, cách mập mờ; đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy hai mặt đối nhau; ngày nay tôi biết chưa hết, đến bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy.” (1 Cô-rinh-tô 13:12)

Chúng ta sẽ biết và sẽ được biết. Người ta sẽ nhận ra nhau trong ngày ấy.

Đức Chúa Trời hứa sẽ dựng nên trời mới đất mới, và những đau khổ, khó khăn cũ sẽ không còn được nhớ đến (Ê-sai 65:17). Trên đất mới, mọi loài thú dữ sẽ ăn chay; sói sẽ ở chung với chiên con, beo nằm với dê con, sư tử ăn rơm như bò. Trẻ em có thể đùa giỡn bên hang rắn hổ mang mà không bị tổn thương, vì cả đất sẽ đầy dẫy sự nhận biết Đức Chúa Trời như nước phủ đầy biển (Ê-sai 11:6–9).

Đồng vắng và hoang địa sẽ vui mừng và trổ hoa như bông hồng (Ê-sai 35:1). Mọi khuyết tật thân thể và bệnh tật sẽ chấm dứt: mắt người mù sẽ mở, tai người điếc sẽ thông, người què sẽ nhảy như con nai, lưỡi người câm sẽ ca hát (Ê-sai 35:5–6). Đức Chúa Trời sẽ lau ráo mọi nước mắt khỏi mắt họ; sẽ không còn sự chết, than khóc, kêu ca, đau đớn nữa, vì những việc trước đã qua rồi (Ê-sai 25:8; Khải Huyền 21:4).


Thủ Đô Của Vũ Trụ: Giê-ru-sa-lem Mới

Áp-ra-ham không trông đợi thành Giê-ru-sa-lem cũ ở Trung Đông, nơi đầy biến động ngày nay. Hê-bơ-rơ 11 cho biết ông trông đợi một thành có nền vững chắc mà Đức Chúa Trời đã xây dựng và sáng lập, một quê hương thiên thượng tốt hơn (Hê-bơ-rơ 11:10, 14, 16).

Kinh Thánh mô tả thành ấy là thủ đô của vũ trụ, vì Đức Chúa Trời sẽ dời tổng hành dinh của Ngài về trái đất. Thành được làm bằng vàng ròng trong như pha lê — một loại vàng sáng đến nỗi như pha lê. Mười hai cổng thành, mỗi cổng làm bằng một viên ngọc trai. Khi đề cập đến “đường phố” của thành, từ gốc trong tiếng Hy-bá-lai và tiếng Hy-lạp thực ra có nghĩa là quảng trường thành, chứ không phải đường đi.

Một dòng sông trong như pha lê chảy ra từ ngai Đức Chúa Trời. Cây sự sống mọc hai bên bờ sông; theo mô tả của Ellen White, có một thân cây ở mỗi bên bờ và hai thân giao nhau ở phía trên thành một vòm, tạo thành một cây duy nhất bắc qua sông. Mỗi tháng cây sinh trái, và dân sự của Đức Chúa Trời sẽ đến ăn trái mỗi tháng. Ngay cả trong cõi đời đời, nguồn sống của chúng ta vẫn không nằm trong chính chúng ta — chúng ta sống mãi không phải vì có một loại pin bất tử bên trong, mà vì có một cây để chúng ta đến “nạp pin” mỗi tháng.

Nền các tường thành được trang điểm bằng đá quý. Chúng ta sẽ được trò chuyện với A-đam, Hê-nóc, Nô-ê, Áp-ra-ham, Môi-se, Ê-li, sứ đồ Phao-lô và mọi anh hùng đức tin. Chúng ta sẽ gặp lại bạn bè và người thân yêu đã qua đời, được sống lại khi Đức Chúa Giê-su trở lại. Chúng ta thậm chí có thể du hành đến những thiên hà xa xôi suốt cõi đời đời.


Đó Mới Chỉ Là Lớp Kem Trên Bánh

Nhưng đây có phải là điều cốt yếu của thiên đàng và đất mới không? Không. Tất cả những điều vừa kể chỉ là lớp kem trên chiếc bánh, là phần “tráng miệng” mà thôi. Có một điều quan trọng hơn nhiều.

Hãy quay lại buổi tối Đức Chúa Giê-su gặp các môn đồ trong phòng cao, ngay trước khi Ngài đi đến vườn Ghết-sê-ma-nê. Sau ba năm rưỡi gắn bó, các môn đồ không thể hình dung nổi một ngày sống mà không có Đức Chúa Giê-su; sự hiện diện của Ngài còn quan trọng hơn cả cơm ăn nước uống.

Thế mà tối hôm ấy, Ngài liên tiếp nói ra ba điều khiến họ chấn động đến tận nền tảng: thân thể Ngài sẽ bị tan vỡ và huyết Ngài sẽ đổ ra; một trong số họ sẽ phản bội Ngài; và Ngài sắp ra đi đến một nơi mà họ không thể đi cùng ngay lúc ấy (Giăng 13:33, 36–37).

Phi-e-rơ kêu lên với lòng khẩn thiết: “Lạy Chúa, sao bây giờ tôi không thể theo Chúa được? Tôi sẵn lòng vì Chúa mà thí mạng sống mình.” Có thể nghe rõ sự cấp bách trong giọng nói: chúng tôi không muốn đi sau, chúng tôi muốn ở với Ngài ngay bây giờ; chúng tôi không thể sống dù chỉ một ngày mà không có Ngài.


“Hầu Cho Ta Ở Đâu Thì Các Ngươi Cũng Ở Đó”

Chính trong bối cảnh ấy, Đức Chúa Giê-su nói lên những lời nổi tiếng trong Giăng 14:1–3. Các môn đồ đang vô cùng bối rối, lòng họ như mặt nước bị khuấy động — cùng một từ ngữ được dùng để mô tả ao Bê-tết-đa khi nước bị khuấy động, hay vua Hê-rốt khi nghe tin Đấng Mê-si đã sinh ra, hay các môn đồ trên biển động khi thấy Đức Chúa Giê-su đi trên mặt nước.

“Lòng các ngươi chớ hề bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin ta nữa. Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi ta đã đi, và đã sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.” (Giăng 14:1–3)

Nhiều người tưởng rằng Đức Chúa Giê-su đã lên trời để xây những lâu đài. Nhưng Ngài có thật sự cần đến hai ngàn năm để xây nhà không? Khi Kinh Thánh cho biết Ngài đã dựng nên cả thế giới này trong sáu ngày? Hơn nữa, từ Hy-lạp được dịch là “chỗ ở” thực ra là monē, có nghĩa là nơi cư trú thường xuyên, không phải nơi đến nghỉ mát. Khi Đức Chúa Giê-su nói những lời này, các nơi cư trú ấy đã có rồi.

Vậy Ngài “sắm sẵn một chỗ” như thế nào? Bằng công việc Ngài đang thi hành trong đền thánh trên trời. Trên đất, Ngài đã sống một đời trọn vẹn và đã chịu chết vì tội lỗi. Trên trời, Ngài cầm huyết Ngài cầu thay cho chúng ta, đặt tội lỗi đã ăn năn của chúng ta vào đền thánh được phủ bằng huyết Ngài, đổ Đức Thánh Linh trên Hội Thánh để rao giảng Tin Lành cho thế giới, và cuối cùng làm sạch đền thánh khỏi mọi dấu vết tội lỗi. Khi công việc ấy hoàn tất, chỗ sẽ được sắm sẵn.

Nhưng câu then chốt của phân đoạn nằm ở phần cuối: “hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.” Điều quan trọng của thiên đàng là Đức Chúa Giê-su ở đó, và Ngài muốn chúng ta ở cùng Ngài.


Niềm Khao Khát Của Đức Chúa Giê-su

Một lát sau, trong vườn Ghết-sê-ma-nê, Đức Chúa Giê-su cầu nguyện lời cầu nguyện vĩ đại của Giăng 17. Ngài cầu cho sự hiệp một của dân sự Ngài, cầu xin Cha tôn vinh Ngài bằng vinh hiển Ngài đã có trước khi sáng thế. Nhưng đỉnh cao của lời cầu nguyện ấy là gì?

“Cha ơi, Con muốn Con ở đâu thì những kẻ Cha đã giao cho Con cũng ở đó với Con.” (Giăng 17:24)

Cùng một niềm khao khát ấy lặp lại trong 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:15–17. Phao-lô mô tả Đức Chúa Giê-su giáng lâm với tiếng kêu lớn, người chết trong Đấng Christ sống lại trước, kẻ sống được biến hóa, tất cả được cất lên gặp Chúa giữa không trung. Nhưng câu quan trọng nhất là câu kết: “chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn”.

Khải Huyền 21:2–4 cũng vang lên cùng chủ đề: đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người, Ngài sẽ ở với họ, họ sẽ là dân của Ngài, chính Đức Chúa Trời sẽ ở với họ và làm Đức Chúa Trời của họ. Trong Khải Huyền 22:3–4, các đầy tớ Ngài sẽ phục vụ Ngài, họ sẽ thấy mặt Ngài, và danh Ngài sẽ ở trên trán họ. Trong văn hóa cổ đại, được thấy mặt một người đồng nghĩa với có sự thông biết thân mật về người đó.

Ê-xê-chi-ên 48:35 cho biết tên mới của thành Giê-ru-sa-lem từ ngày ấy về sau sẽ là: Đức Giê-hô-va Ở Đó. Điều quan trọng của thành không phải là quảng trường bằng vàng, sông sự sống, cây sự sống hay nền móng đá quý. Điều quan trọng là Đức Chúa Trời ở đó.

Trong Ma-thi-ơ 1:23, danh được đặt cho Đức Chúa Giê-su khi Ngài giáng sinh là Em-ma-nu-ên, nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta. Đó chính là tất cả ý nghĩa của thiên đàng và đất mới.


Gắn Liền Với Nhân Loại Mãi Mãi

Ellen White viết trong sách Sự Khao Khát Của Mọi Thời Đại, trang 25–26:

“Bằng đời sống và sự chết của Ngài, Đấng Christ đã đạt được nhiều hơn cả việc khôi phục những gì đã hư mất bởi tội lỗi. Mục đích của Sa-tan là gây ra một sự chia rẽ đời đời giữa Đức Chúa Trời và loài người; nhưng trong Đấng Christ, chúng ta được kết hiệp với Đức Chúa Trời cách mật thiết hơn cả khi chúng ta chưa hề sa ngã… Đấng Cứu Thế đã ràng buộc mình với nhân loại bằng một mối dây không bao giờ bị cắt đứt. Trải qua các thời đại đời đời, Ngài liên kết với chúng ta… Đức Chúa Trời đã nhận lấy bản chất loài người trong Con của Ngài, và đã đem chính bản chất ấy lên đến tận trời cao… Trong Đấng Christ, gia đình ở dưới đất và gia đình ở trên trời được liên kết lại với nhau. Đấng Christ được vinh hiển là Anh của chúng ta. Thiên đàng được đặt vào trong nhân loại, và nhân loại được ấp ủ trong lòng tình yêu vô hạn.”

Mãi mãi chúng ta sẽ có một Người Anh Cả ngự trên ngai. Chúng ta gần Đức Chúa Trời hơn cả nếu chúng ta chưa hề phạm tội, vì Đức Chúa Giê-su đã trở nên một người trong chúng ta. Đức Chúa Trời, trong thân vị Đức Chúa Giê-su, đã mặc lấy nhân tính. Nếu chúng ta chưa từng phạm tội, điều đó đã không xảy ra; Đức Chúa Giê-su sẽ chỉ là Đức Chúa Trời. Nhưng vì cớ tội lỗi, Đức Chúa Giê-su đã trở thành Anh của chúng ta — và là Anh của chúng ta đến đời đời.


Yêu Sự Hiện Đến Của Ngài

Bạn có thật sự yêu sự hiện đến của Đức Chúa Giê-su không? Trong tận đáy lòng, bạn có khao khát Ngài trở lại không? Đôi khi nếp sống của chúng ta không phản ánh điều đó. Chúng ta xưng nhận tin nơi sự tái lâm, nhưng lại tích lũy của cải như thể đang dự định ở rất lâu trên đất này.

Để yêu sự hiện đến của Đức Chúa Giê-su, trước hết chúng ta phải yêu Ngài. Tôi muốn kể một minh họa cá nhân. Tôi lớn lên ở Venezuela từ năm năm tuổi đến mười bốn tuổi. Khi mười bốn tuổi, tôi nói được tiếng Anh nhưng không biết đọc hay viết tiếng Anh. Cha mẹ quyết định gửi tôi sang trường nội trú Wisconsin Academy để học tiếng Anh. Tôi rất gắn bó với mẹ — bà là người mẹ ở nhà, không đi làm bên ngoài. Học kỳ đầu tiên ở Wisconsin, tôi đã rơi rất nhiều nước mắt vì nhớ mẹ; điểm số toàn là F, vì không biết đọc viết tiếng Anh thì còn đòi hỏi gì hơn?

Khoảng hai tháng trước khi kết thúc năm học, mẹ tôi viết thư báo: “Mẹ sẽ đến Wisconsin ngày 21 tháng 5.” Lòng tôi nhảy nhót vì vui mừng. Tôi treo một tờ lịch trên tường, mỗi ngày trôi qua tôi gạch chéo một ô, vì biết mình lại gần thêm một ngày được gặp mẹ. Đến ngày ấy, tôi ra phi trường Madison thật sớm. Khi máy bay hạ cánh, tôi vươn cổ nhìn từng người bước ra, lòng đầy lo âu khi mãi không thấy mẹ. Rồi cuối cùng, đầu mẹ tôi xuất hiện ở cửa máy bay — niềm vui ấy không thể tả xiết.

Tại sao tôi yêu sự hiện đến của mẹ? Vì tôi yêu mẹ. Tại sao tôi yêu mẹ? Vì tôi đã dành cả đời mình ở bên mẹ.

Chúng ta có thể yêu sự hiện đến của Đức Chúa Giê-su nếu không yêu Ngài không? Mà chúng ta có thể yêu Ngài không, nếu chúng ta không dành thời gian ở với Ngài?

“Mắt chưa thấy, tai chưa nghe, và lòng người chưa nghĩ đến, nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài.” (1 Cô-rinh-tô 2:9)

Không phải cho những người tin Ngài, mà cho những người yêu mến Ngài.

Phao-lô, lúc bị giam ở Rô-ma và biết mình sắp bị Nê-rô xử trảm, đã viết:

“Ta đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin. Hiện nay mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho ta; Chúa là quan án công bình, sẽ ban mão ấy cho ta trong ngày đó, không những cho ta mà thôi, nhưng cũng cho mọi kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài.” (2 Ti-mô-thê 4:7–8)

Không phải cho những kẻ tin sự hiện đến, không phải cho những kẻ giảng về sự hiện đến — mà cho những kẻ yêu mến sự hiện đến. Và bạn yêu sự hiện đến của Ngài bởi vì bạn yêu chính Ngài; và bạn yêu Ngài bởi vì bạn đã dành thời gian ở cùng Ngài.


Hê-nóc Và Giăng: Những Người Đã Đi Bên Đức Chúa Giê-su

Giăng được gọi là môn đồ Đức Chúa Giê-su yêu thương — không phải vì Ngài thiên vị, nhưng vì Giăng đã đến gần Ngài hơn các môn đồ khác. Khoảng sáu mươi năm sau, khi đã già và bị lưu đày trên đảo Bát-mô, Giăng được Đức Chúa Giê-su vinh hiển hiện ra trong Khải Huyền 1. Có lẽ ông tự hỏi: phải chăng đây là khoảnh khắc Đức Chúa Giê-su trở lại?

Nhưng thay vào đó, Đức Chúa Giê-su tỏ cho ông thấy nỗ lực của Sa-tan nhằm tiêu diệt Hội Thánh Cơ-đốc, cuộc chiến cuối cùng giữa thiện và ác, trận chiến cuối cùng của dân sự Đức Chúa Trời với con thú, tiên tri giả và con rồng. Sau khi đã thấy mọi điều ấy, Giăng kết thúc sách của mình bằng lời cầu nguyện:

“A-men, lạy Đức Chúa Giê-su, xin hãy đến!” (Khải Huyền 22:20)

Ông đã chán ngán thế giới đầy tội lỗi, đau đớn, bệnh tật và sự chết này; ông muốn Đức Chúa Giê-su trở lại để hoàn thành lời hứa của Ngài, vì ông đã ở cùng Ngài và đã yêu Ngài.

Hê-nóc cũng vậy. Ông là người đầu tiên được chuyển dời từ đất lên trời mà không phải nếm sự chết. Ellen White trong sách Tổ Phụ Và Tiên Tri mô tả Hê-nóc có một sự đồng đi mật thiết đến nỗi Đức Chúa Giê-su nói với ông: “Hê-nóc, ngươi không còn việc gì phải làm trên đất nữa. Thân thể ngươi ở dưới đó, nhưng lòng ngươi ở đây. Hãy lên đây, chúng ta sẽ đi cùng nhau trên các đường vàng, hãy lên đây và chúng ta sẽ ở cùng nhau đến đời đời.”


Hãy Hướng Mắt Lên Đức Chúa Giê-su

“Hãy hướng mắt lên Đức Chúa Giê-su, hãy chiêm ngưỡng gương mặt diệu kỳ của Ngài, và những điều thuộc về thế gian sẽ trở nên mờ nhạt cách lạ lùng trong ánh sáng vinh hiển và ân điển của Ngài.”

Đừng để bất cứ điều gì trên thế gian này chiếm chỗ của Đức Chúa Giê-su. Có lần một phụ nữ đến nói với tôi sau bài giảng: “Mục sư giảng giống hệt như mục sư X.” Tôi hỏi giống ở chỗ nào, và bà liệt kê: ngữ điệu, cách cử động tay, cử động thân thể. Lý do thật đơn giản: tôi đã từng là học trò của ông trong ba năm. Khi bạn dành ba năm trong một lớp học với một người thầy, một điều gì đó tất phải thấm vào.

Nguyên tắc ấy cũng đúng trong mối tương giao của chúng ta với Đức Chúa Giê-su. Càng dành nhiều thời gian với Ngài, chúng ta càng trở nên giống Ngài. Càng dành thời gian xem truyền hình, nghe nhạc thế gian, hưởng thú vui thế gian, chúng ta càng trở nên giống thế gian. Đó là một nguyên tắc thiêng liêng trong cấu tạo tâm lý của chúng ta: chúng ta trở thành những gì chúng ta nhìn xem và những gì chúng ta lắng nghe.

Có người từng nói với tôi: “Vấn đề của các Cơ-đốc nhân là các ông quá thiên thượng đến nỗi vô ích cho thế gian.” Tôi đáp: “Có thể nào ngược lại — ông quá thế gian đến nỗi vô ích cho thiên đàng?”


Đã Đến Lúc Về Nhà

Đức Chúa Giê-su muốn ở cùng chúng ta, và Ngài muốn chúng ta ở cùng Ngài. Đó là niềm khao khát của cả đời sống Ngài. Đó là lý do Ngài đã sống vì chúng ta. Đó là lý do Ngài đã chết vì chúng ta. Đó là lý do hai ngàn năm nay Ngài đã cầu thay cho chúng ta, đặt tội lỗi chúng ta được phủ bằng huyết Ngài trước mặt Cha. Đó là lý do hai ngàn năm nay Ngài đã đổ Đức Thánh Linh trên Hội Thánh để rao giảng Tin Lành. Đó là lý do từ năm 1844, Ngài bắt đầu công việc làm sạch đền thánh khỏi dấu vết tội lỗi qua huyết Ngài. Tất cả những việc Ngài đã làm trong đền thánh, Ngài làm vì Ngài muốn ở với chúng ta và muốn chúng ta ở với Ngài.

Câu hỏi lớn là: chúng ta sẽ ở đó, hay chúng ta sẽ để thế gian này và những điều của thế gian này tập trung chúng ta vào trái đất đến nỗi chúng ta thật sự vô ích cho thiên đàng?

Nếu chúng ta cầu nguyện không thôi, nếu chúng ta nghiên cứu Lời Đức Chúa Trời mỗi ngày — không chỉ đọc mà nghiên cứu — nếu chúng ta đến với người khác và làm chứng về mối quan hệ của mình với Đức Chúa Giê-su với một nụ cười rạng rỡ, thì kinh nghiệm của chúng ta với Đức Chúa Giê-su sẽ lớn lên, và sẽ đến lúc chúng ta nói như Hê-nóc: thế gian này không còn gì để tôi mong mỏi nữa; tôi muốn được ở thiên đàng, tôi muốn được ở cùng Đức Chúa Giê-su.

Khi ấy, mọi thì giờ, mọi nỗ lực, mọi tài năng và mọi phương tiện của chúng ta sẽ được dùng cho việc rao giảng Tin Lành và hoàn tất công việc của Đức Chúa Trời, để chúng ta có thể về nhà.

Đã đến lúc về nhà chưa? Bạn có thể tin chắc rằng đã đến lúc về nhà. Các dấu hiệu trên thế giới cho thấy Đức Chúa Giê-su đang đến rất gần — và càng sớm càng tốt.

“A-men, lạy Đức Chúa Giê-su, xin hãy đến!”