Bài 29 / 32

Hai Đền Thờ

29. The Two Temples - Pastor Stephen Bohr - His Way Is In The Sanctuary

Một đền thờ khác mà Kinh Thánh nhắc đến

Cho đến lúc này, chúng ta đã so sánh đền thờ dưới đất với những nghi lễ của nó, và đền thờ trên trời với chức vụ của Đức Chúa Giê-su trong đó. Nhưng trong bài học hôm nay, tôi muốn chúng ta xem xét một đền thờ khác mà Kinh Thánh nói đến.

Một phần lớn nội dung mà tôi sẽ chia sẻ hôm nay xuất phát từ một bài thuyết trình của trưởng lão W. D. Frazee, người sáng lập Wildwood Institute ở Georgia. Tôi cảm thấy bài giảng đó xuất sắc đến mức đáng được chia sẻ, và tôi muốn ghi nhận công lao của ông, dù toàn bộ vinh hiển và tôn quý đều thuộc về Đức Chúa Trời.

Sứ đồ Phao-lô viết trong 1 Cô-rinh-tô 6:19-20:

Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Chúa Trời, và Đức Thánh Linh ngự trong anh em sao? […] Nếu ai phá hủy đền thờ của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời sẽ hủy diệt người ấy, vì đền thờ của Đức Chúa Trời là thánh, mà chính anh em là đền thờ ấy.

Ở đây có một chiều kích khác của đền thờ. Đoạn Kinh Thánh này không nói về một công trình dưới đất hay trên trời, mà nói về đền thờ thân thể của chúng ta — thuộc về Đức Chúa Trời, là thánh, và là nơi Đức Thánh Linh ngự. Trong bài học này, chúng ta sẽ rút ra nhiều điểm tương đồng giữa đền thờ trên trời và đền thờ thân thể nơi đất.


Cả hai đền thờ đều do Đức Chúa Trời dựng nên làm nơi Ngài ngự

Hê-bơ-rơ 8:1-2 nói rõ rằng đền thờ trên trời do chính Đức Chúa Trời dựng nên: “đấng phục sự nơi thánh và đền tạm thật, bởi Chúa dựng lên, không phải bởi một người nào.” Đó là nơi ngự của Đức Chúa Trời.

Nhưng Kinh Thánh cũng dạy rằng đền thờ thân thể được Đức Chúa Trời tạo dựng làm nơi Ngài ngự. Sáng Thế Ký 2:7 chép: “Đức Chúa Trời lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi, thì người trở nên một loài sanh linh.” Chính tay Đức Chúa Trời đã hình thành thân thể con người.

Tác giả Thi Thiên cũng tôn vinh sự thật này:

Vì Chúa nắn nên tâm thần tôi, dệt thành tôi trong lòng mẹ tôi. Tôi cảm tạ Chúa, vì tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. (Thi Thiên 139:13-14)

Trong Thi Thiên 119:73, ông cầu nguyện: “Bàn tay Chúa đã làm tôi và nắn hình tôi.” Còn Ê-sai 64:8 thì xưng nhận: “Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài là Cha chúng tôi, chúng tôi là đất sét, Ngài là thợ gốm, và hết thảy chúng tôi đều là việc của tay Ngài.”

Đức Chúa Trời muốn ngự ở hai nơi. Ê-sai 57:15 chép:

Đấng cao cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh, có phán như vầy: Ta ngự trong nơi cao và thánh, với người có lòng ăn năn đau đớn và khiêm nhường.

Đức Chúa Trời ngự trong cõi đời đời ở nơi cao và thánh, nhưng Ngài cũng ngự trong tấm lòng khiêm nhường và thống hối của con người.


Trong cả hai đền thờ đều có luật pháp được viết bởi ngón tay Đức Chúa Trời

Khải Huyền 11:19 mô tả cảnh đền thờ trên trời được mở ra, và Giăng thấy hòm giao ước trong đền thờ. Hòm giao ước được gọi như vậy vì các điều khoản của giao ước — Mười Điều Răn — được đặt bên trong. Xuất Ê-díp-tô Ký 31:18 cho biết Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se hai bảng chứng “viết bằng ngón tay của Đức Chúa Trời.”

Vậy đền thờ thân thể của chúng ta có luật pháp do Đức Chúa Trời viết hay không? Chắc chắn có. Bà Ellen White viết trong sách Education trang 196:

Luật của thiên nhiên là luật của Đức Chúa Trời, là thiêng liêng thật như những điều răn trong Mười Điều Răn… Những luật chi phối tạng phủ vật lý của chúng ta đã được Đức Chúa Trời ghi khắc trên mỗi dây thần kinh, mỗi cơ bắp, mỗi sợi của thân thể chúng ta.

Giê-rê-mi 31:31-33 chép rằng Đức Chúa Trời muốn ghi luật pháp Ngài vào lòng và tâm trí chúng ta. Đền thờ trên trời chứa Mười Điều Răn được viết bởi ngón tay Đức Chúa Trời; đền thờ thân thể của chúng ta cũng mang dấu ấn các luật của tạng phủ được Ngài ghi khắc, và Ngài còn muốn ghi khắc luật pháp đạo đức vào lòng chúng ta. Khi vâng phục luật pháp đạo đức của Đức Chúa Trời, chúng ta được hạnh phúc về thuộc linh; khi vâng phục các luật vật lý của Ngài, chúng ta được hạnh phúc về thân thể.


Sa-tan muốn chiếm ngai trong cả hai đền thờ

Ê-sai 14:12-14 mô tả tham vọng của Lu-xi-phe: “Ta sẽ lên trời, sẽ nhắc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời… Ta sẽ làm ra mình bằng Đấng Rất Cao.” Sa-tan đã muốn cướp lấy vị trí của Đức Chúa Trời trong đền thờ trên trời. Hắn vốn là một trong các chê-ru-bim che phủ.

Nhưng hắn cũng muốn ngự trên ngai trong tấm lòng chúng ta. Bà Ellen White viết trong Testimonies for the Church tập 4, trang 346, rằng Sa-tan đang cố dựng ngai của hắn trong đền thờ tâm hồn; khi hắn cai trị, hắn biểu lộ chính mình qua những cơn giận dữ và những lời cay đắng làm tổn thương kẻ khác.

Nếu muốn thấy hậu quả của việc Sa-tan ngự trên ngai trong tấm lòng, hãy đọc Mác 5: những người bị quỷ ám ở Ga-đa-ra sống trong mồ mả, tự rạch thân mình bằng đá, gào thét như thú dữ, bẻ gãy cả xiềng xích. Đó là số phận của cả nhân loại nếu Sa-tan được phép kiểm soát hoàn toàn hành tinh này.


Cả hai đền thờ đều có hồ sơ của tội lỗi

Truyền Đạo 12:14 chép: “Vì Đức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến đỗi việc kín nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy.” Để có sự phán xét, phải có hồ sơ. 2 Cô-rinh-tô 5:10 cũng chép: “Chúng ta thảy đều phải ứng hầu trước tòa án Đấng Christ, hầu cho mỗi người nhận lãnh tùy theo điều thiện hay điều ác mình đã làm lúc còn trong xác thịt.”

Ngay cả khi tội lỗi đã được xưng nhận và ăn năn, chúng vẫn được ghi lại trong đền thờ trên trời, nhưng được che phủ bởi huyết của Đức Chúa Giê-su. Trong sách Testimonies on Sexual Behavior, Adultery, and Divorce trang 62, bà Ellen White viết rằng tánh nết của chúng ta đang được ghi lại trong các sổ trên trời “chính xác như khuôn mặt được tái hiện trên tấm bản đánh bóng của người nghệ sĩ.”

Thân thể chúng ta cũng có hồ sơ của tội lỗi. Những thói quen vật lý và tâm lý xấu — rượu, thuốc lá, ma túy, thiếu ngủ, ăn uống sai cách, thiếu vận động, uống không đủ nước, không hít thở không khí trong lành — đều để lại dấu sẹo trên đền thờ thân thể.

Nhưng Đức Chúa Giê-su còn dạy trong Mác 7:21-23 rằng đền thờ thân thể cũng chứa hồ sơ của những thói hư đạo đức:

Vì thật là tự trong, tự lòng người mà ra những ác tưởng, sự dâm dục, trộm cướp, giết người, tà dâm, tham lam, hung ác, gian dối, hoang đàng, con mắt ganh đố, lộng ngôn, kiêu ngạo, điên cuồng. Hết thảy những điều xấu ấy ra từ trong lòng thì làm cho dơ dáy người.


Cả hai đền thờ, nếu bị ô uế bởi tội lỗi, đều phải được tẩy sạch

Đa-ni-ên 8:14 — lời tiên tri 2.300 ngày — tuyên bố: “Cho đến hai ngàn ba trăm buổi chiều và buổi mai, sau đó nơi thánh sẽ được thanh sạch.” Hê-bơ-rơ 9:23 cũng chép rằng các hình bóng của những vật trên trời được tẩy sạch bằng các sinh tế của loài vật, nhưng chính những vật trên trời thì cần đến những sinh tế tốt hơn — tức là sinh tế của Đức Chúa Giê-su.

Lê-vi Ký 23:26-30 dạy rằng trong khi đền thờ được tẩy sạch trong ngày Đại Lễ Chuộc Tội, dân sự bên ngoài cũng phải đồng cảm với thầy tế lễ thượng phẩm bên trong. Đó là lý do trên áo của thầy tế lễ có những chiếc chuông nhỏ — để dân Y-sơ-ra-ên có thể theo dõi tiếng chuông mà cùng đồng tâm. Họ phải “ép linh hồn mình,” không làm bất cứ công việc nào, vì Đức Chúa Trời sẽ không tẩy sạch trong nơi thánh điều gì mà chưa được tẩy sạch trong đời sống. Ai không ép linh hồn mình thì sẽ bị truất khỏi dân sự.

1 Giăng 3:1-3 áp dụng nguyên tắc này cho ngày nay:

Hỡi kẻ rất yêu dấu, chính lúc bây giờ chúng ta là con cái Đức Chúa Trời, còn về sự chúng ta sẽ ra thế nào, thì điều đó chưa được bày tỏ. Chúng ta biết rằng khi Ngài hiện đến, chúng ta sẽ giống như Ngài… Ai có sự trông cậy đó trong lòng, thì tự mình làm nên thanh sạch, cũng như Ngài là thanh sạch.

Trong Khải Huyền 3:20, Đức Chúa Giê-su đứng bên ngoài cửa của Hội Thánh Lao-đi-xê — Hội Thánh sau cùng, Hội Thánh của sự phán xét — gõ cửa và xin được vào. Bà Ellen White viết trong Review and Herald ngày 11/02/1890: “Đấng Christ đang tẩy sạch đền thờ trên trời khỏi tội lỗi của dân sự, và chúng ta phải hành động hài hòa với Ngài trên đất, tẩy sạch đền thờ tâm hồn khỏi sự ô uế đạo đức.”

2 Cô-rinh-tô 7:1 dạy: “Chúng ta hãy làm cho mình sạch khỏi mọi sự dơ bẩn phần xác thịt và phần thần linh, lại lấy sự kính sợ Đức Chúa Trời mà làm cho trọn việc nên thánh của chúng ta.” Hê-bơ-rơ 12:14 cảnh báo rằng nếu không có sự nên thánh thì chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời.


Các tác nhân tẩy sạch: huyết và nước qua Lời

Hê-bơ-rơ 9:13-14 dạy rằng nếu huyết của bò đực và dê đực, cùng tro của bò cái tơ, có thể thánh hóa cho được sạch về phần xác thịt, thì huyết của Đức Chúa Giê-su còn có hiệu lực hơn biết bao trong việc tẩy sạch lương tâm chúng ta. 1 Giăng 1:7 khẳng định: “Huyết của Đức Chúa Giê-su, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta.”

Nhưng Hê-bơ-rơ 9:22 cũng nói rằng “theo luật pháp thì hầu hết mọi vật đều nhờ huyết mà được sạch” — nghĩa là bên cạnh huyết, còn có nước để tẩy sạch những điều khác. Ê-phê-sô 5:25-27 giải thích sự liên hệ ấy:

Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, phó chính mình vì Hội Thánh, để khiến Hội Thánh nên thánh sau khi lấy nước rửa và dùng Đạo làm cho Hội Thánh tinh sạch.

Nước tượng trưng cho Lời của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta đọc Kinh Thánh, Lời ấy tẩy sạch tình trạng đạo đức và những khuynh hướng tội lỗi của chúng ta. Thi Thiên 119:11 chép: “Tôi đã giấu lời Chúa trong lòng tôi, để tôi không phạm tội cùng Chúa.”

Cơ chế của sự tẩy sạch rất đơn giản. Tôi mở Kinh Thánh ra đọc, gặp một câu nói thẳng vào tình trạng của tôi — chẳng hạn lời Đức Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 5: “Ai ngó đàn bà mà động tình tham muốn, thì trong lòng đã phạm tội tà dâm cùng người rồi.” Tôi tưởng mình đang đọc Kinh Thánh, nhưng thực ra Kinh Thánh đang đọc tôi. Đức Thánh Linh chỉ ra tình trạng của tôi, đưa tôi đến với Đức Chúa Giê-su, và huyết của Ngài tẩy sạch tôi khi tôi ăn năn và xưng tội.

2 Cô-rinh-tô 3:18 chép: “Chúng ta ai nấy đều để mặt trần mà nhìn xem vinh hiển Chúa như trong gương, thì hóa nên cũng một ảnh tượng Ngài, từ vinh hiển qua vinh hiển, như bởi Chúa, là Thánh Linh.” Chúng ta trở nên giống điều chúng ta chiêm ngưỡng. Khi đặt Đức Chúa Giê-su làm trọng tâm, chúng ta thấy hai điều: sự trọn lành tuyệt đối của Ngài — khiến chúng ta nhận ra mình khốn cùng dường nào — và sự hy sinh vô tội của Ngài, khiến chúng ta nhận ra tội lỗi đã làm gì cho Ngài.

A-đam và Ê-va, sau khi phạm tội, không thật sự đau buồn. Khi Đức Chúa Trời chất vấn, A-đam đổ thừa cho người nữ, Ê-va đổ thừa cho con rắn — họ chỉ tiếc vì bị bắt quả tang. Họ chỉ thật sự đau buồn khi phải dâng con sinh đầu tiên trong một thế giới chưa hề biết đến sự chết. Bà Ellen White viết rằng khi chiếc lá đầu tiên rụng khỏi cây, họ buồn rầu hơn cả nỗi buồn của cha mẹ mất con. Khi phải giết con chiên, Đức Chúa Trời nói cho A-đam biết rằng con chiên ấy là biểu tượng của Đấng Tạo Hóa sẽ đến để chịu khổ vì tội lỗi của ông. Bấy giờ A-đam và Ê-va mới thật sự đau buồn — không phải vì hậu quả của tội, mà vì chính tội lỗi.


Hành lang, trại quân và nơi cực thánh — chân lý phải vào tận tấm lòng

Đức Chúa Giê-su đã sống đời sống trọn lành cho mỗi người và đã chết cho mỗi người từng sống trên đất. Đó là công việc của Ngài trong hành lang và trại quân — một công việc mang tính tập thể, đến với hết thảy mọi người. Nhưng chúng ta phải đích thân nhận lãnh ích lợi của công việc ấy. Chúng ta phải bước vào nơi thánh, nơi Đức Chúa Giê-su cầu thay cho những kẻ đến cùng Ngài bằng lòng ăn năn, và phải bước vào nơi cực thánh, nơi Ngài đang tẩy sạch đền thờ.

Đạo của nhiều người Cơ-đốc chỉ dừng lại ở chỗ tin rằng Đức Chúa Giê-su đã sống và đã chết. Nhưng chân lý ở trong não, trong lý trí — đó là giữ chân lý ở hành lang ngoài, ở trại quân. Chân lý phải đi vào tấm lòng. Bà Ellen White viết trong Testimonies tập 5 trang 547:

Chân lý đang bị giữ lại quá nhiều ở hành lang ngoài. Hãy đem nó vào đền thờ bên trong của tâm hồn, đặt nó trên ngai lòng, và để nó cai quản đời sống.

Bà cũng viết trong Review and Herald ngày 28/02/1907 rằng những vấn đề trọng đại của cõi đời đời đòi hỏi nhiều hơn một thứ tôn giáo tưởng tượng — một thứ tôn giáo của lý trí, của lời nói và hình thức, mà chân lý chỉ được trưng bày trong hành lang ngoài như một bông hoa đẹp đẽ. Trong sách This Day with God trang 70, bà nhấn mạnh: “Chân lý phải được thực hành mới có quyền năng trong thế gian. Khi chân lý ngự trong lòng, kinh nghiệm hằng ngày trở thành sự bày tỏ quyền điều khiển của ân điển Đấng Christ.”

Đức Chúa Giê-su đã rầy người Do Thái trong Ma-thi-ơ 15:8: “Dân nầy lấy môi miếng thờ kính ta, nhưng lòng chúng nó xa ta lắm.” Gia-cơ 2:19 chép rằng ngay cả ma quỷ cũng tin — và run sợ. Quỷ tin rằng Đức Chúa Giê-su đã sống, đã chết, đã lên trời, đang cầu thay, đang tẩy sạch đền thờ. Nhưng đức tin ở trong não thôi không cứu được hắn. Đó cũng là bi kịch của Hội Thánh Lao-đi-xê: tự xưng “giàu có và đầy đủ,” nhưng Đức Chúa Giê-su đứng bên ngoài cửa lòng và phán rằng họ thật ra nghèo nàn, đui mù, lõa lồ và khốn nạn.


Hiểu biết cả hai đền thờ là điều thiết yếu

Hê-bơ-rơ 8:1-2 nói rằng “điểm chính” trong toàn bộ thư Hê-bơ-rơ là Đức Chúa Giê-su là thầy tế lễ thượng phẩm trong đền thờ trên trời. Trong sách Counsels for the Church trang 347, bà Ellen White viết: “Sự hiểu biết đúng đắn về chức vụ trong đền thờ trên trời là nền tảng của đức tin chúng ta.” Hê-bơ-rơ 6:19-20 chép rằng niềm hy vọng nơi Đức Chúa Giê-su là “cái neo của linh hồn, vững vàng bền chặt, thấu vào phía trong màn.”

Nhưng hiểu biết về đền thờ thân thể — về sinh lý học và vệ sinh — cũng quan trọng không kém. Trong Education trang 195, bà viết: “Hiểu biết về sinh lý học và vệ sinh phải là nền tảng của mọi nỗ lực giáo dục.” Bà dùng cùng một từ “nền tảng” cho cả hai lĩnh vực.

Lý do nằm ở mối liên hệ giữa thân thể và tâm trí. Trong Our High Calling trang 266, bà viết:

Mối liên hệ giữa tâm trí và thân thể rất mật thiết. Khi cái này bị ảnh hưởng, cái kia luôn ít nhiều cùng chịu ảnh hưởng. Khi con người bị các thói quen tội lỗi và phá hoại sức khỏe chế ngự, họ không thể nào nhận biết được các chân lý thiêng liêng. Khi trí tuệ bị mây mù, các năng lực đạo đức bị suy yếu, và tội lỗi không còn trông giống tội lỗi nữa.

Những thú vui ích kỷ và phá hoại sức khỏe đang chống lại chính sứ điệp được trao để chuẩn bị một dân sẵn sàng cho ngày trọng đại của Đức Chúa Trời. Nếu thế giới y tế đọc và áp dụng những lời khuyên trong sách Ministry of Healing của bà Ellen White, hệ thống y tế hẳn sẽ phá sản — vì người ta sẽ trở nên khỏe mạnh chỉ nhờ những phương thức đơn sơ, mà phần lớn là miễn phí.


Cải cách sức khỏe — phần đi cùng sứ điệp thiên sứ thứ ba

Ngày 6 tháng 6 năm 1863, tại nhà của anh A. Hilliard ở Otsego, Michigan, bà Ellen White nhận được khải tượng đầu tiên về cải cách sức khỏe (xem Counsels on Diet and Foods trang 481). Bà nhận thấy tầm quan trọng cực lớn của sức khỏe trong việc duy trì một bản tính thuộc linh được kết nối với Đức Chúa Trời. Từ đó bà đã viết Ministry of Healing, Counsels on Health, Medical Ministry, và là nguồn của tuyển tập Counsels on Diet and Foods — những cuốn sách mà phần lớn nội dung đã được khoa học y học hiện đại xác nhận sau hơn một trăm năm.

Trong Testimonies for the Church tập 3 trang 162, bà viết:

Việc làm cho luật của thiên nhiên trở nên rõ ràng và thúc giục người ta vâng phục là công việc đi cùng với sứ điệp thiên sứ thứ ba, để chuẩn bị một dân sẵn sàng cho sự đến của Chúa. Ngài định rằng đề tài lớn về cải cách sức khỏe phải được khuấy động và tâm trí công chúng phải được đánh động sâu sắc để tìm hiểu, vì con người với những thói quen tội lỗi, phá hoại sức khỏe và làm tê liệt não bộ, không thể nào phân định chân lý thiêng liêng — là chân lý mà nhờ đó họ được nên thánh, được tinh luyện và được nâng cao, hầu xứng đáng với xã hội của các thiên sứ thiên đàng trong vương quốc vinh hiển.

Các phương thuốc bà liệt kê trong Ministry of Healing trang 127 hầu hết đều miễn phí: không khí trong lành, ánh nắng mặt trời, sự kiêng cữ điều có hại, sự nghỉ ngơi, vận động, chế độ ăn đúng đắn, sử dụng nước, và lòng tin nơi quyền năng thiêng liêng. Mọi người đều cần biết về những phương thuốc tự nhiên này và biết cách áp dụng chúng.

Vậy hiểu biết về đền thờ trên trời có quan trọng không? Có. Còn đền thờ thân thể nơi đất? Cũng quan trọng không kém.