Bài 25 / 32

Trong Đền Thờ Của Antichrist (Phần 1)

25. In Antichrist’s Temple, P1 - Pastor Stephen Bohr - His Way Is In The Sanctuary

Sự hiểu lầm tại Tê-sa-lô-ni-ca

Một trong những Hội Thánh mà sứ đồ Phao-lô đã thiết lập là Hội Thánh Tê-sa-lô-ni-ca. Trong I Tê-sa-lô-ni-ca 4:15-17, sứ đồ Phao-lô viết cho các tín hữu tại đó về số phận của những người đã qua đời trong Đức Chúa Giê-su và những người còn sống khi Ngài tái lâm.

“Vì chúng tôi nhờ lời Chúa mà rao bảo cho anh em điều nầy: chúng ta là kẻ sống, còn ở lại cho đến kỳ Chúa đến, thì không lên trước những người đã ngủ rồi. Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ sẽ sống lại trước hết. Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn.”

Hai lần trong phân đoạn này, sứ đồ Phao-lô dùng đại từ “chúng ta” — bao gồm chính ông và các tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca. Điều này khiến họ tưởng rằng Đức Chúa Giê-su sẽ tái lâm ngay trong thế hệ của họ. Thật ra, Phao-lô chỉ muốn nói rằng nếu chúng ta còn sống khi Chúa đến, thì sẽ được biến hóa — không phải tiên đoán rằng thế hệ ấy sẽ chứng kiến sự tái lâm.

Vì sự hiểu lầm này, Phao-lô thấy cần phải viết bức thư thứ hai để giải thích rõ hơn những điều phải xảy ra trước khi Đức Chúa Giê-su trở lại.


Hai dấu hiệu phải xảy ra trước ngày Chúa đến

Trong II Tê-sa-lô-ni-ca 2:1-2, Phao-lô bắt đầu bằng từ Hy Lạp parousia — nghĩa là sự đến, sự tái lâm. Ông xin các tín hữu đừng vội bị nao núng bởi linh, bởi lời, hay bởi thư từ giả mạo cho rằng ngày Chúa đã đến.

Đến câu 3, ông nêu lên điều kiện tiên quyết:

“Mặc ai dùng cách nào, cũng đừng để họ lừa dối mình. Vì phải có sự bỏ đạo đến trước, và có người tội ác, con của sự hư mất hiện ra.”

Có vài chi tiết quan trọng cần lưu ý ở đây. Trước hết, cụm “sự bỏ đạo” được đứng trước bởi mạo từ xác định — đây không phải là một sự bỏ đạo chung chung, mà là một sự bỏ đạo cụ thể mà Phao-lô đã từng giảng cho họ và đã được tiên báo trong Cựu Ước.

Thứ hai, cụm “sự bỏ đạo” trong tiếng Hy Lạp là apostasia, từ đó tiếng Anh có chữ apostasy. Bội đạo nghĩa là gì? Bội đạo có nghĩa là từng tiếp nhận lẽ thật, rồi sau đó từ bỏ lẽ thật. Người ngoại giáo không thể bội đạo, vì họ chưa bao giờ thuộc về đức tin. Như vậy, những người tham dự vào sự bội đạo này ban đầu phải là những Cơ-đốc nhân chân chính.


“Người tội ác” và sự xâm phạm luật pháp

Phao-lô tiếp tục mô tả “người tội ác”. Theo I Giăng 3:4, tội lỗi được định nghĩa là sự vi phạm luật pháp:

“Còn ai phạm tội tức là trái luật pháp; và sự tội lỗi tức là sự trái luật pháp.”

Như vậy, “người tội ác” là một hệ thống nhân cách hóa tội lỗi và dạy người ta phạm luật pháp của Đức Chúa Trời. Điều này khiến chúng ta nhớ đến cái sừng nhỏ trong Đa-ni-ên 7:25:

“Người sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ.”

Cái sừng nhỏ và “người tội ác” là cùng một quyền lực với hai tên gọi khác nhau. Cả hai đều tấn công luật pháp của Đức Chúa Trời, và cai trị trong 1.260 năm.


“Hiện ra” — một quyền lực đã bị che đậy

Từ “hiện ra” trong II Tê-sa-lô-ni-ca 2:3 chính là từ apokalypsis — nghĩa là vén màn, mặc khải. Phản nghĩa của “hiện ra” là “che đậy”. Điều này cho thấy quyền lực này đã tồn tại trong những ngày Phao-lô viết thư, nhưng còn ẩn giấu, đang chờ thời điểm để lộ diện.

Thật vậy, các thư của sứ đồ Giăng và Công Vụ Các Sứ Đồ đoạn 20 đã đề cập đến sự bội đạo đang nhú lên ngay từ thời các sứ đồ. Sứ đồ Giăng nhiều lần nhấn mạnh: “Ai nói: Ta biết Ngài, mà không giữ điều răn Ngài, là người nói dối”, và “các điều răn của Ngài chẳng phải là nặng nề”. Mầm mống của sự không tuân giữ luật pháp đã muốn ngóc đầu lên ngay trong Hội Thánh sơ khai.


Bốn lý do kẻ địch lại Đấng Christ không phải là một cá nhân

Trong giới Cơ-đốc nhân ngày nay, hầu hết tin rằng kẻ địch lại Đấng Christ là một cá nhân vô thần, phạm thượng trong tương lai sẽ ngồi tại đền thờ Giê-ru-sa-lem được tái thiết và rủa sả Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, khi nghiên cứu Kinh Thánh kỹ lưỡng, ta thấy mô tả này không chính xác. Có bốn lý do cho thấy kẻ địch lại Đấng Christ không phải là một cá nhân:

Thứ nhất, mọi nhà thần học đều đồng ý rằng “người tội ác”, “cái sừng nhỏ”, và “con thú” cùng đại diện cho một quyền lực. Trong tiên tri Kinh Thánh, các con thú đại diện cho các vương quốc, không phải cá nhân. Vậy “người tội ác” cũng phải đại diện cho một vương quốc, một hệ thống.

Thứ hai, cái sừng nhỏ và con thú cai trị suốt 1.260 năm. Không một cá nhân nào có thể sống lâu như vậy.

Thứ ba, Kinh Thánh nói “người tội ác” đã có mặt trong những ngày của Phao-lô (“sự mầu nhiệm của điều bội nghịch đã đương hành động rồi”), nhưng sẽ bị tiêu diệt bởi sự sáng láng của sự tái lâm. Không một cá nhân nào có thể sống từ thế kỷ thứ nhất đến ngày Chúa trở lại.

Thứ tư, có người lập luận rằng Phao-lô dùng đại từ giống đực “hắn” để chỉ một cá nhân. Nhưng đại từ này không nhất thiết chỉ một người. Hê-bơ-rơ 9:7 dùng cụm “thầy tế lễ thượng phẩm” để chỉ cả dòng dõi thầy tế lễ; I Sa-mu-ên 8:11 dùng “vua” để chỉ tất cả các vua trong lịch sử Y-sơ-ra-ên; Khải Huyền 12 dùng “người đàn bà” để chỉ Hội Thánh tập thể.


Kẻ địch lại Đấng Christ giống Giu-đa Ích-ca-ri-ốt

Kinh Thánh gọi kẻ địch lại Đấng Christ là “con của sự hư mất”. Trong toàn bộ Kinh Thánh, chỉ có một nhân vật khác được gọi bằng danh hiệu chính xác này — đó là Giu-đa Ích-ca-ri-ốt. Trong Giăng 17:12, Đức Chúa Giê-su cầu nguyện: “Trừ đứa con của sự hư mất ra, thì trong đám họ không một người nào bị thất lạc.”

Như vậy, kẻ địch lại Đấng Christ không phải là một kẻ phạm thượng từ bên ngoài, mà là một kẻ nội bộ xưng nhận hầu việc Đức Chúa Giê-su nhưng thực ra phản bội Ngài. Ngay cả tác giả Dave Hunt, dù chủ trương phương pháp giải kinh tương lai luận, đã viết rất chính xác trong cuốn Global Peace:

“Tiền tố Hy Lạp anti thường có nghĩa là ‘chống lại’, nhưng cũng có thể có nghĩa là ’thay thế’. Kẻ địch lại Đấng Christ sẽ thể hiện cả hai ý nghĩa này. Hắn sẽ chống lại Đấng Christ trong khi giả vờ là Đấng Christ. Thay vì tấn công Cơ-đốc Giáo trực diện, kẻ ác sẽ làm hư hỏng Hội Thánh từ bên trong bằng cách giả làm Đấng sáng lập của nó… Nếu kẻ địch lại Đấng Christ thực sự giả làm Đấng Christ, thì những kẻ theo hắn phải là những Cơ-đốc nhân.”

Điều đáng tiếc là chính phương pháp tương lai luận đã làm mù mắt Dave Hunt, không cho ông thấy rằng giáo hoàng Rô-ma đã ứng nghiệm bức tranh này trong suốt thời Trung Cổ.


Tính cách của Giu-đa — bản phác họa của kẻ địch lại Đấng Christ

Nếu hệ thống này giống Giu-đa, ta cần nghiên cứu tính cách của Giu-đa. Bà Ellen White viết trong Desire of Ages trang 294: “Giu-đa có dáng vẻ uy nghi, là người sắc sảo và có tài quản trị, và các môn đồ đã giới thiệu ông với Đức Chúa Giê-su như một người sẽ giúp ích lớn cho công việc của Ngài.”

Nhược điểm thứ nhất: Giu-đa khao khát quyền lực chính trị. Sau khi Đức Chúa Giê-su nuôi năm ngàn người, Giăng 6:15 cho biết đám đông muốn ép Ngài làm vua. Theo Desire of Ages trang 718, Giu-đa chính là kẻ cầm đầu phong trào này — ông liên tục thúc đẩy ý tưởng Đức Chúa Giê-su sẽ làm vua tại Giê-ru-sa-lem.

Nhược điểm thứ hai: Giu-đa tham tiền. Giăng 12:4-6 thuật lại khi Ma-ri xức dầu thơm cho Đức Chúa Giê-su, Giu-đa giả vờ quan tâm đến người nghèo, nhưng thực ra là kẻ trộm và giữ túi tiền. Cuối cùng, ông phản bội Đức Chúa Giê-su để lấy ba mươi miếng bạc (Lu-ca 22:3-6).

Nhược điểm thứ ba: Giu-đa là đại diện của Sa-tan. Trong Giăng 6:70, Đức Chúa Giê-su nói: “Trong các ngươi có một quỉ.” Giăng 13:2 cho biết ma quỷ đã đặt vào lòng Giu-đa ý phản bội, và Giăng 13:27 nói Sa-tan đã nhập vào ông sau miếng bánh.

Nhược điểm thứ tư: Giu-đa là kẻ giả hình, lừa được cả các môn đồ trong vòng thân cận. Khi Đức Chúa Giê-su nói có kẻ phản, không một môn đồ nào nghi ngờ Giu-đa (Ma-thi-ơ 26:25; Giăng 13:26-29). Giu-đa phản bội Ngài bằng một nụ hôn — đỉnh điểm của sự phản bội.


“Chống nghịch” Đức Chúa Trời theo cách nào?

II Tê-sa-lô-ni-ca 2:4 nói kẻ địch lại Đấng Christ “chống nghịch và tự tôn mình lên trên mọi sự gọi là Đức Chúa Trời.” Nhưng nếu hắn là kẻ nội bộ, thì hắn chống nghịch như thế nào?

Giăng 16:2 cho ta lời giải đáp: “Sẽ đến giờ mà ai giết các ngươi, tưởng rằng thế là hầu việc Đức Chúa Trời.” Những kẻ giết các môn đồ tưởng mình đang phục vụ Đức Chúa Trời, nhưng thực ra đang chống nghịch Ngài. Tương tự, những kẻ đóng đinh Đức Chúa Giê-su xưng nhận phục vụ Đức Chúa Trời, và Sau-lơ thành Tạt-sơ cũng vậy. Trong Công Vụ Các Sứ Đồ 5:38-39, Ga-ma-li-ên cảnh cáo Tòa Công Luận rằng họ có thể đang “chống cự với chính Đức Chúa Trời” trong khi tự nhận mình hầu việc Ngài.

Bà Ellen White viết trong Education trang 92 rằng Giu-đa thể hiện “sự thù địch liên tục, ngấm ngầm và tinh vi” đối với Đức Chúa Giê-su. Đây chính là cách kẻ địch lại Đấng Christ chống nghịch — vừa tuyên xưng phục vụ Đức Chúa Trời, vừa âm thầm phản bội cớ Ngài.


“Ngồi trong đền thờ Đức Chúa Trời” nghĩa là gì?

II Tê-sa-lô-ni-ca 2:4 tiếp tục: “hắn ngồi trong đền thờ Đức Chúa Trời, chính mình tự xưng là Đức Chúa Trời.” Động từ “ngồi” trong tiếng Hy Lạp là kathizō, danh từ tương ứng là kathedra — chiếc ghế. Khi Đức Chúa Giê-su ngồi trong đền thờ, Ngài làm gì? Ngài giảng dạy lời Đức Chúa Trời.

Ma-thi-ơ 23:2 nói: “Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si đều ngồi trên ngôi của Môi-se.” Cụm “ngôi của Môi-se” — kathedra của Môi-se — chỉ thẩm quyền giảng dạy luật pháp. Adam Clarke giải thích rằng các thầy thông giáo tự xưng là người kế vị Môi-se, có quyền truyền đạt những lời truyền khẩu mà họ tuyên bố đã được giữ gìn qua dòng dõi không gián đoạn từ Môi-se.

Điều này có liên hệ gì với kẻ địch lại Đấng Christ? Giáo hội Công giáo Rô-ma đặt Phi-e-rơ vào vị trí của Môi-se, và tuyên bố rằng các giám mục, qua dòng dõi không gián đoạn từ Phi-e-rơ, đã gìn giữ truyền khẩu của các sứ đồ. Khi giáo hội dạy những điều không có trong Kinh Thánh — như sự thăng thiên của Ma-ri, sự thụ thai vô nhiễm, hay phép báp-têm cho trẻ sơ sinh — họ biện minh rằng đây là truyền khẩu được truyền lại qua dòng dõi kế vị.

Khi giáo hoàng phán dạy ex cathedra — “từ chiếc ghế” — lời ông được tuyên bố là không thể sai lầm. Ngay cả Jerome Bible Commentary, một bộ chú giải Công giáo, cũng thừa nhận quan điểm về dòng dõi kế vị từ Môi-se là “hoàn toàn phi lịch sử” — và điều đó cũng đúng với tuyên bố kế vị từ Phi-e-rơ.


Đền thờ — Hội Thánh, không phải đền Giê-ru-sa-lem

Đền thờ mà kẻ địch lại Đấng Christ ngồi vào không phải là đền thờ vật chất tại Giê-ru-sa-lem. Sau khi Đức Chúa Giê-su vào đền thờ và bị chối bỏ, Ngài tuyên bố trong Ma-thi-ơ 23:38: “Nầy, nhà các ngươi sẽ bỏ hoang!” Sau đó Ngài bước ra khỏi đền thờ — vinh hiển Shekinah đã rời đi. Từ thời điểm ấy, đền thờ Giê-ru-sa-lem không còn là đền thờ của Đức Chúa Trời nữa.

Vậy đền thờ là gì? Sứ đồ Phao-lô — chính người viết II Tê-sa-lô-ni-ca — đã giải thích trong Ê-phê-sô 2:19-22:

“Anh em đã được dựng lên trên nền của các sứ đồ cùng các đấng tiên tri, chính Đức Chúa Giê-su Christ là đá góc nhà, cả cái nhà đã dựng lên đó, trong Ngài được liên hiệp lại nên một đền thờ thánh trong Chúa. Ấy, anh em cũng nhờ Ngài mà được dự phần vào nhà đó, đặng trở nên nhà ở của Đức Chúa Trời trong Thánh Linh.”

Đền thờ của Đức Chúa Trời chính là Hội Thánh — được xây trên nền các sứ đồ và tiên tri, với Đức Chúa Giê-su là đá góc nhà, mỗi tín hữu là một viên đá, và Đức Thánh Linh là Đấng ngự trị bên trong.

Do đó, kẻ địch lại Đấng Christ không ngồi tại một đền thờ Do Thái được tái thiết ở Trung Đông — hắn đặt ngôi của mình ngay trong Hội Thánh. Hắn không thể chiếm vị trí của Đức Chúa Giê-su trong nơi thánh trên trời, nên hắn dựng tổng hành dinh trong cái bóng của nơi thánh ấy trên đất — tức là trong Hội Thánh.


Những tuyên bố của các giáo hoàng

Khải Huyền 13:5-6 mô tả con thú “mở miệng nói những lời phạm thượng cùng Đức Chúa Trời, phạm đến danh Ngài, đền tạm Ngài, cùng những kẻ ở trên trời.” Phạm thượng theo Kinh Thánh là khi một con người tự xưng là Đức Chúa Trời và tự cho mình quyền tha tội.

Bộ bách khoa Công giáo Prompta Bibliotheca định nghĩa: “Giáo hoàng có thể sửa đổi luật pháp thiên thượng, vì quyền của ông không phải của loài người mà của Đức Chúa Trời, và ông hành động thay cho Đức Chúa Trời trên đất.”

Giáo hoàng Nicholas I (cai trị 858-867 SCN) tuyên bố: “Hiển nhiên là các giáo hoàng không thể bị buộc hay bị tháo bỏ bởi bất cứ quyền lực trần gian nào, kể cả quyền lực của sứ đồ Phi-e-rơ nếu ông có trở lại trên đất… Thần tính không thể bị xét đoán bởi bất cứ người sống nào. Vậy chúng ta là không thể sai lầm.”

Giáo hoàng Leo XIII viết trong thông điệp ngày 10 tháng 1 năm 1890: “Sự hiệp nhất tâm trí… đòi hỏi sự phục tùng và vâng lời hoàn toàn của ý chí đối với Hội Thánh và đối với Giáo hoàng Rô-ma, như đối với chính Đức Chúa Trời.” Ngày 20 tháng 6 năm 1894, ông tuyên bố: “Chúng tôi giữ trên đất này địa vị của Đức Chúa Trời Toàn Năng.”

Đây không phải là sự tấn công vào những người Công giáo. Có rất nhiều Cơ-đốc nhân Công giáo chân thành, yêu Chúa, không biết những điều này. Khi họ nghe và bắt đầu tìm kiếm, nhiều người sẵn sàng bước ra và đón nhận lẽ thật trong Đức Chúa Giê-su. Đức Chúa Giê-su quở trách các thầy thông giáo và Pha-ri-si trong Tòa Công Luận, nhưng không quở trách những người Do Thái Giáo chân thành — Công Vụ Các Sứ Đồ 6:7 nói cả vô số thầy tế lễ đã đón nhận đức tin Cơ-đốc.


Tổng hợp: kẻ địch lại Đấng Christ đã hiện ra

Giáo hội Công giáo Rô-ma nhiều lần gọi giáo hoàng là vicar of Christ — người đại diện thay mặt Đấng Christ; và đôi khi là Vicarius Filii Dei — đại diện của Con Đức Chúa Trời. Họ tuyên bố các linh mục có quyền tha tội, có quyền lập và truất phế các vua (trong khi Đa-ni-ên 2:21 nói chỉ Đức Chúa Trời mới làm điều ấy), nhận sự quỳ lạy (dù trong Khải Huyền 19 và 20, thiên sứ không cho phép Giăng quỳ lạy), tự xưng là “Đức Thánh Cha” (dù Đức Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 23:9 dạy không gọi ai trên đất là cha thuộc linh), và tuyên bố quyền thay đổi luật pháp Đức Chúa Trời, đổi ngày Sa-bát thành Chủ Nhật.

Giáo hội tuyên bố giáo hoàng là quan án tối cao trên đất, trên trời và cả dưới âm phủ; rằng khi ông phán ex cathedra, lời ông không thể bị chất vấn vì ông đã phán cách không thể sai lầm. Nhưng Kinh Thánh dạy chỉ có một Đấng không thể sai lầm — đó là Đức Chúa Trời. Như vậy, giáo hoàng đang đòi hỏi tất cả những đặc quyền chỉ thuộc về Đức Chúa Trời.

Kẻ địch lại Đấng Christ đã hiện ra chưa? Vâng, hắn đã cai trị 1.260 năm trong quá khứ. Và Kinh Thánh nói vết thương chí tử mà hắn nhận năm 1798 sẽ được chữa lành, hắn sẽ một lần nữa nắm quyền lực toàn cầu, và cả thế giới sẽ ngạc nhiên đi theo con thú.