Bài 4 / 32

Bảy Bí Mật Của Sự Nhập Thể

4. The Incarnation’s Seven Secrets - Pastor Stephen Bohr - His Way Is In The Sanctuary

Thần tánh trọn vẹn của Đức Chúa Giê-su trước khi nhập thể

Trước khi bàn đến sự nhập thể, cần khẳng định một điểm tối quan trọng: Đức Chúa Giê-su trước khi đến thế gian này vốn là Đức Chúa Trời theo mọi nghĩa của từ ấy. Ngài là Đức Chúa Trời theo bản tánh — Ngài không giống như Đức Chúa Trời, cũng không trở thành Đức Chúa Trời. Ngài chính là Đức Chúa Trời.

Giăng 1:1 mở đầu sách Phúc Âm bằng lời tuyên bố long trọng: “Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời.” Bản văn không nói “một vị thần” như một số bản dịch cố tình bóp méo, mà khẳng định Ngôi Lời chính là Đức Chúa Trời.

Trong Giăng 8:58, Đức Chúa Giê-su tuyên bố một lời chấn động trước người Do Thái: “Trước khi chưa có Áp-ra-ham, đã có ta.” Ngay câu kế tiếp, người Do Thái nhặt đá để ném Ngài, vì họ hiểu rất rõ rằng Ngài đang tự nhận mình là Đấng TA LÀ đã hiện ra trong bụi gai cháy — chính là Đức Chúa Trời Toàn Năng.

Trong lời cầu nguyện thầy tế lễ thượng phẩm ở Giăng 17:5, Đức Chúa Giê-su thưa cùng Cha: “Cha ơi, bây giờ xin lấy sự vinh hiển Con vốn có nơi Cha trước khi chưa có thế gian mà làm vinh hiển Con nơi chính mình Cha.” Ngài đã hiện hữu trước khi thế gian được dựng nên; thật vậy, Giăng 1:3 chép rằng muôn vật đều được dựng nên bởi Ngài.

Ma-thi-ơ 1:23 chép rằng Ngài sẽ được gọi là Em-ma-nu-ên, nghĩa là “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.” Và trong Giăng 10:30, Đức Chúa Giê-su phán: “Ta với Cha là một.” Ngài không nói Ngài và Cha là cùng một thân vị, nhưng là một trong sự hiệp nhất trọn vẹn về thuộc tánh, quyền năng và bản tánh — như chồng và vợ trở nên một thịt mà vẫn là hai thân vị.

Phi-líp 2:5–7 dùng chữ Hy Lạp morphē — chỉ về bản chất, thực thể — khi nói rằng Đức Chúa Giê-su “vốn có hình của Đức Chúa Trời.” Ngài thuộc về cùng một thực chất, cùng một bản thể với Đức Chúa Trời.


Nhân tánh trọn vẹn của Đấng Christ

Cái thang mà Gia-cốp thấy trong giấc chiêm bao (Sáng Thế Ký 28) cắm vững trên đất và đầu vươn tới tận trời. Trong Giăng 1:51, Đức Chúa Giê-su áp dụng hình ảnh ấy cho chính Ngài. Đáy thang tiêu biểu cho nhân tánh — Ngài là một với chúng ta; đỉnh thang tiêu biểu cho thần tánh — Ngài là một với Cha. Chính vì vậy mà Ngài có thể nối liền trời và đất.

Ga-la-ti 4:4 chép rằng khi kỳ hạn đã được trọn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài đến, do người nữ sanh ra. Ngài được sanh ra từ một người phụ nữ y như chúng ta. Ga-la-ti 3:16 còn xác định Ngài là dòng dõi của Áp-ra-ham — và Áp-ra-ham là một con người.

Khải Huyền 22:16 đem đến một câu nói thú vị: “Ta là Cội rễ và Hậu duệ của Đa-vít.” Làm sao một người vừa là tổ phụ vừa là hậu duệ của Đa-vít? Là Cội rễ vì Đức Chúa Giê-su là Đấng Tạo Hóa — Đa-vít ra từ Ngài. Là Hậu duệ vì khi Ngài nhập thể, Ngài trở thành con cháu Đa-vít theo phần xác.

Giăng 1:14 chép một câu thật quý báu: “Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta.” Chữ “ở giữa” có thể dịch là dựng trại hay cắm lều. Đức Chúa Giê-su đến cắm lều giữa nơi nhân loại đang đóng trại trên đất này.

1 Ti-mô-thê 3:16 tổng kết: “Sự mầu nhiệm của sự tin kính là lớn lắm: Đấng đã được tỏ ra trong xác thịt.” Sau khi sống lại, Đức Chúa Giê-su vẫn là người trọn vẹn. Ngài bảo các môn đồ trong Lu-ca 24:39: “Hãy xem tay chân ta… vì thần thì không có thịt xương như các ngươi thấy ta có đây.” Ngày Chủ Nhật sau đó, Thô-ma chạm vào dấu đinh nơi tay và lỗ giáo nơi sườn Ngài (Giăng 20:24–29). Hê-bơ-rơ 2:14 nói rõ: vì con cái dự phần về huyết và thịt, nên chính Ngài cũng dự phần như vậy.

Ngài là Đức Chúa Trời và là Người trong cùng một thân vị — hai bản tánh trong một thân vị. Đừng đòi hỏi ai giải thích điều ấy. Đó là một huyền nhiệm. Chúng ta không cần biết nó xảy ra như thế nào; chúng ta chỉ cần biết rằng nó là thật, vì Kinh Thánh khẳng định như vậy.


Bí mật thứ nhất: Bày tỏ Đức Chúa Trời cho nhân loại

Tại sao Đức Chúa Giê-su phải trở nên người? Lý do thứ nhất: để bày tỏ Đức Chúa Trời thật sự là ai. Trước khi phạm tội, A-đam và Ê-va đã trò chuyện mặt đối mặt với Đức Chúa Trời. Nhưng khi tội lỗi vào, Đức Chúa Trời buộc phải che giấu chính Ngài, vì nếu không, vinh hiển Ngài sẽ tiêu diệt họ tức khắc.

Xuất Ê-díp-tô Ký 33:20 chép: “Ngươi sẽ chẳng thấy được mặt ta, vì không ai thấy mặt ta mà còn sống.” Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:24 mô tả Đức Chúa Trời là ngọn lửa thiêu đốt nghịch lại tội lỗi. 1 Ti-mô-thê 6:15–16 nói rằng Ngài ngự trong sự sáng không thể đến gần được, mà không người nào đã thấy hay có thể thấy.

Thế nhưng Giăng 17:3 lại khẳng định: “Sự sống đời đời là nhìn biết Cha, tức là Đức Chúa Trời có một và thật, cùng Đức Chúa Giê-su Christ là Đấng Cha đã sai đến.” Vấn đề nan giải là: làm sao loài người có thể nhìn biết Đức Chúa Trời, nếu Đức Chúa Trời phải che giấu chính Ngài vì cớ tội lỗi của họ?

Trong Cựu Ước, Đức Chúa Trời đã giải quyết vấn đề ấy một phần — qua các tiên tri, các khải tượng, các giấc chiêm bao, qua đền tạm, qua U-rim và Thu-mim. Nhưng đó chỉ là sự bày tỏ bằng ngôn từ và biểu tượng, không phải sự hiện diện cá vị. Cho đến khi Đức Chúa Giê-su đến và che vinh hiển thiên thượng của Ngài dưới xác thịt loài người để chúng ta có thể thấy Đức Chúa Trời mà không bị tiêu diệt.

Hê-bơ-rơ 1:1–2 đối chiếu: ngày xưa Đức Chúa Trời đã phán bằng nhiều cách qua các đấng tiên tri, “nhưng trong những ngày sau rốt nầy, Ngài phán dạy chúng ta bởi Con Ngài.” Giăng 1:14 chép rằng “chúng ta đã ngắm xem sự vinh hiển của Ngài, thật như vinh hiển của Con một đến từ nơi Cha.” Vinh hiển ấy được khoác trong xác thịt loài người, để có thể được tỏ ra mà không hủy diệt người xem.

Giăng 1:18 chép tuyệt đẹp: “Chẳng hề ai thấy Đức Chúa Trời; chỉ Con một ở trong lòng Cha là Đấng đã giải bày Cha cho chúng ta biết.” Hình ảnh ở trong lòng Cha nói lên sự thân mật gần gũi nhất. Khi Phi-líp xin Đức Chúa Giê-su tỏ Cha cho mình, Ngài trả lời: “Ai đã thấy ta, tức là đã thấy Cha” (Giăng 14:8–9). Cha thể nào, Con thể ấy.


Bí mật thứ hai: Để có thể chết thay tội nhân

Lý do thứ hai vì sao Đức Chúa Giê-su phải mang lấy xác thịt loài người: để Ngài có thể chết. 1 Ti-mô-thê 6:15–16 nói rằng chỉ một mình Đức Chúa Trời có sự sống bất diệt. Đức Chúa Trời, theo bản tánh, không thể chết. Vì vậy, nếu Đấng Christ đến chỉ với tư cách Đức Chúa Trời, Ngài không thể chết thay cho tội lỗi của chúng ta.

Hê-bơ-rơ 2:9 chép: “Chúng ta thấy Đức Chúa Giê-su… vì sự chết Ngài đã chịu được đội mão triều vinh hiển tôn trọng. Ấy là bởi ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài đã vì mọi người nếm sự chết.” Trên thập tự, Ngài thật sự đã chết; Giăng 19:30 chép Ngài phán “Mọi việc đã được trọn” rồi trút linh hồn.

Ellen White viết trong Selected Messages, quyển 1, trang 30: “Nhân tánh đã chết; thần tánh không chết. Trong thần tánh của mình, Đấng Christ sở hữu quyền năng phá vỡ xiềng xích của sự chết.” Ngài bước ra khỏi mộ với sự sống ở trong chính mình.

Điều thú vị là Sa-tan đã liên tục cố ngăn Đức Chúa Giê-su khỏi thập tự giá. Trên núi cám dỗ, hắn hứa ban cho Ngài tất cả các nước thế gian nếu Ngài quỳ lạy hắn — để Ngài khỏi phải lên thập tự. Khi Đức Chúa Giê-su loan báo Ngài phải lên Giê-ru-sa-lem chịu chết, Phi-e-rơ phản đối, và Đức Chúa Giê-su quở: “Ớ Sa-tan, hãy lui ra đằng sau ta!” — vì hắn đang dùng Phi-e-rơ. Ngay cả Giu-đa phản bội Ngài không phải vì muốn Ngài chết: khi kế hoạch của Sa-tan thất bại, Giu-đa ném tiền và tự sát. Còn ngay tại thập tự giá, đám đông cũng giễu cợt: “Nếu thật là Con Đức Chúa Trời, hãy xuống khỏi thập tự đi!”

Sa-tan muốn giết Đức Chúa Giê-su, nhưng hắn không muốn Ngài tự nguyện hiến mạng sống mình. Vì chỉ một sự dâng mình tự nguyện mới là một sinh tế cho tội lỗi. Hê-bơ-rơ 7:27 chép Ngài đã dâng chính mình một lần đủ cả. Sự chết ấy không lặp lại, không tiếp diễn, không cần được tái diễn trong bất kỳ nghi lễ nào.


Bí mật thứ ba: Để cảm thông và làm Đấng Trung Bảo trọn vẹn

Lý do thứ ba: để Ngài có thể thấu hiểu và đồng cảm với chúng ta. Hê-bơ-rơ 5:1–2 nguyên tắc rằng mọi thầy tế lễ thượng phẩm đều được lấy từ trong vòng loài người, để có thể cảm thông với những kẻ ngu dốt và lầm lạc. Hê-bơ-rơ 2:11–17 nhấn mạnh: vì các con cái dự phần về huyết và thịt, nên “trong mọi sự, Ngài phải trở nên giống như anh em mình, hầu cho đối với Đức Chúa Trời, trở nên thầy tế lễ thượng phẩm hay thương xót và trung tín.”

Một thí dụ: nhiều năm trước, hình ảnh những người đói khát tại Ê-thi-ô-bi-a — chỉ còn da bọc xương — phủ kín màn ảnh truyền hình. Tôi thương xót họ. Nhưng tôi có thật sự hiểu điều họ đang trải qua không? Không. Tôi chưa từng đi qua kinh nghiệm ấy. Đức Chúa Giê-su có thể đã ngồi trên trời mà thương xót chúng ta từ xa. Nhưng Ngài đã chọn xuống đây, đi trong đôi giày của chúng ta, chia sẻ nỗi buồn, nỗi đau và sự khổ của chúng ta — để khi Ngài đại diện chúng ta trên trời, chúng ta biết chắc Ngài thấu hiểu.

Điều này đáng buồn khi nhìn vào thần học Công Giáo Rô-ma: trên thực tế, người ta cảm thấy cần đến Đức Mẹ Đồng Trinh Ma-ri hoặc các thánh để làm công tác đó — vì với họ, nhân tánh của Đức Chúa Giê-su là một nhân tánh khác, không thật sự giống chúng ta. Nhưng Kinh Thánh khẳng định Đức Chúa Giê-su đã đi trọn vẹn trong đôi giày của loài người.

Đức Chúa Giê-su là vị Pontifex tối cao thật sự. Chữ ấy đến từ pons (cầu) và facio (xây) — nghĩa là người xây cầu. Ngài là Đấng xây cầu giữa trời và đất, vì Ngài vừa là Đức Chúa Trời vừa là người. 1 Ti-mô-thê 2:5 chép: “Chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung Bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Giê-su Christ, là người.” Phần nào của chữ một mà chúng ta không hiểu? Giăng 14:6: “Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.”

Hê-bơ-rơ 7:25–26 nói thêm: thầy tế lễ thượng phẩm của chúng ta phải vừa là người, vừa là người trọn vẹn, vừa là Đức Chúa Trời. Điều đó loại bỏ tất cả những thầy tế lễ con người khác, vì không một con người nào ngoài Đức Chúa Giê-su có nhân tánh trọn vẹn không tì vết, và không một con người nào lại là Đức Chúa Trời. 1 Giăng 2:1 gọi Ngài là “Đấng Trung Bảo công bình” của chúng ta. Một thầy tế lễ bất nghĩa không thể đại diện chúng ta trước Đức Chúa Trời.


Bí mật thứ tư: Để chịu cám dỗ và giúp kẻ bị cám dỗ

Lý do thứ tư: để Ngài có thể bị cám dỗ. Gia-cơ 1:13 dạy rằng Đức Chúa Trời chẳng bị sự ác nào cám dỗ được. Nếu Đức Chúa Giê-su đến chỉ với tư cách Đức Chúa Trời, không một sự cám dỗ nào có thể đến gần Ngài, và sự toàn tri của Ngài sẽ làm cho mọi mưu lừa dối của Sa-tan trở nên vô hiệu ngay tức khắc.

Vì vậy Ngài phải đến như một con người, sống như một con người, chịu cám dỗ như một con người, và chiến thắng như một con người. Nếu Ngài đã giành chiến thắng dù chỉ một lần bằng quyền năng thần linh của riêng Ngài, thì Sa-tan có thể kiện rằng: “Không công bằng — Ngài đòi loài người đắc thắng cám dỗ, nhưng Ngài chiến thắng tôi với tư cách Đức Chúa Trời.” Đức Chúa Giê-su không bao giờ dùng quyền năng toàn năng hay sự toàn tri thần linh để đắc thắng tội lỗi. Ngài đắc thắng bằng đúng những phương tiện mà mỗi người chúng ta cũng có thể dùng để đắc thắng. Ngài không có lợi thế nào hơn chúng ta.

Hê-bơ-rơ 4:14–16 chép Ngài “chẳng phải là thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối chúng ta, bèn là có một Đấng bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội.” Chúng ta như những viên sỏi nhỏ bên bờ biển — sóng cám dỗ đẩy chúng ta tới lui. Nhưng Đức Chúa Giê-su giống như những tảng đá khổng lồ nơi vách biển: sóng đập vào, sóng rút đi, và tảng đá vẫn đứng vững.

Có người hỏi: Làm sao Ngài có thể hiểu chúng ta nếu Ngài chưa từng phạm tội? Hãy nghĩ thế này: nếu bạn đang chìm trong cát lún, bạn muốn người đứng trên đất vững với một sợi dây trong tay, hay muốn người đang chìm cùng bạn? Nếu Đức Chúa Giê-su đã phạm tội, Ngài sẽ chìm cùng chúng ta. Nhưng cảm tạ Đức Chúa Trời, Ngài đã đối diện mọi đợt sóng cám dỗ — còn nặng nề hơn chúng ta — mà vẫn đứng vững.

Hê-bơ-rơ 2:18 chép: “Vì chính mình Ngài chịu khổ trong khi bị cám dỗ, nên có thể cứu giúp những kẻ bị cám dỗ vậy.” Ngài là vị Tiên Phong đã đi trước, đã biết mọi mánh khoé của ma quỉ, và có thể chỉ cho chúng ta cách đáp lại từng đòn cám dỗ.


Bí mật thứ năm: Để sống một đời công bình thay chúng ta và trong chúng ta

Lý do thứ năm: Đức Chúa Giê-su đã đến “trong xác thịt giống như xác thịt tội lỗi” để qua quyền năng Đức Thánh Linh, Ngài có thể phát triển một đời sống công bình trọn vẹn — một đời sống Ngài có thể kể vào tài khoản của chúng ta và có thể ban truyền trong chúng ta.

Luật pháp đòi sự trọn vẹn: nếu không có sự trọn vẹn, thì là sự chết. Đức Chúa Giê-su đã sống đời sống mà luật pháp đòi hỏi, sống thay chỗ tôi. Khi tôi đến với Ngài trong sự ăn năn, xưng tội và tin cậy công nghiệp Ngài, Ngài lấy đời sống trọn vẹn ấy đặt vào tài khoản tôi, và Đức Chúa Trời nhìn tôi như thể tôi chưa hề phạm tội. Đó là sự công bình được kể.

Nhưng Ngài không chỉ sống thay cho chúng ta. Ngài muốn sống trong chúng ta. Cùng một Đức Thánh Linh đã uốn nắn đời sống Ngài giờ đây sẵn lòng uốn nắn đời sống chúng ta theo khuôn mẫu ấy. Đó là sự công bình được ban truyền.

Một minh họa: giả sử Siêu Nhân thật sự có thật, hiện ra giữa hội thánh và bảo: “Hãy theo ta”, rồi bay vọt lên không trung. Bạn sẽ nói gì? “Tạm biệt nhé — tôi không biết bay.” Cũng vậy, Đức Chúa Giê-su có thể nào yêu cầu chúng ta theo gương Ngài, nếu Ngài đã dùng những quyền năng mà chúng ta không thể tiếp cận để sống đời sống ấy không? Tuyệt đối không. Kinh Thánh nhiều lần dạy rằng Ngài để lại một gương để chúng ta theo, và Đức Chúa Trời ban cho chúng ta quyền năng để theo gương ấy. Đức Thánh Linh không chỉ đặt gương trước mặt chúng ta — Ngài còn sống chính đời sống của Đức Chúa Giê-su trong chúng ta.

1 Giăng 2:6: “Ai nói mình ở trong Ngài, thì cũng phải làm theo như chính Ngài đã làm.” 1 Phi-e-rơ 2:21: “Đấng Christ cũng đã chịu khổ cho anh em, để lại cho anh em một gương, hầu cho anh em noi dấu chân Ngài.” Giăng 10:27: “Chiên ta nghe tiếng ta, ta quen nó, và nó theo ta.”


Bí mật thứ sáu: Để làm Đấng Phán Xét cảm thông và công bằng

Lý do thứ sáu: Ngài phải trở nên người để có thể làm Đấng Phán Xét cảm thông mà cũng vô tư. Giăng 5:22 chép Cha đã giao trọn quyền phán xét cho Con. Câu 27 nói Ngài có thẩm quyền phán xét “vì Ngài là Con người.”

2 Cô-rinh-tô 5:10 chép tất cả chúng ta đều phải trình diện trước tòa án Đấng Christ. Tin lành cho những ai đã tiếp nhận Đức Chúa Giê-su là gì? Đấng Phán Xét cũng chính là Trạng Sư bênh vực chúng ta. Bạn có thích có một quan tòa đứng về phía mình không? Khi chúng ta đã đến với Ngài, Ngài sẽ bịt miệng kẻ kiện cáo: “Người này quả đã phạm tội — hồ sơ đó có thật. Nhưng người này đã tiếp nhận ta làm Cứu Chúa và Chủ, vì vậy ta tuyên án: vô tội.” Quan tòa cũng là Trạng Sư.

Đồng thời, là một con người đã đi qua kinh nghiệm chúng ta, Ngài cũng là Đấng Phán Xét sẽ không chấp nhận lời bào chữa nào. Hãy tưởng tượng có người nói: “Ngài ngồi trên ngai mà luận tội con vì những tội con đã không ăn năn — nhưng Ngài đâu thật sự hiểu thế nào là trầm cảm, đau buồn, phải dùng đến thuốc.” Đức Chúa Giê-su sẽ trả lời: “Ngươi có biết Ghết-sê-ma-nê không? Ngươi có biết Gô-gô-tha không? Trên thập tự giá, người ta đã đưa cho ta một thứ thuốc để làm dịu cơn đau, và ta đã từ chối. Vậy lý do nào của ngươi đây?” Chỉ một con người đã đi trong đôi giày của chúng ta mới có thể là Đấng không chấp nhận lời bào chữa nào cho việc nắm giữ tội lỗi.


Bí mật thứ bảy: Để có thể tái lâm

Lý do thứ bảy: để Ngài có thể trở lại trong sự tái lâm. Giăng 14:1–3 thường bị hiểu sai. Đức Chúa Giê-su phán: “Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ.”

Nhiều người nghĩ Đức Chúa Giê-su về trời để xây cất biệt thự. Không phải. Ngài nói các chỗ ở ấy đã có sẵn khi Ngài phán những lời đó. Đức Chúa Giê-su không cần hai ngàn năm để làm thầu khoán trên trời — Ngài đã dựng nên cả thế giới trong sáu ngày và yên nghỉ ngày thứ bảy.

Vậy “sắm sẵn một chỗ” nghĩa là gì? Ngài về trời để tiếp tục chức vụ trung bảo của Ngài tại nơi thánh. Đó mới là phần lớn của công việc sắm sẵn — không phải sắm sẵn các căn phòng, mà sắm sẵn chính chúng ta cho thiên đàng. Bằng cách đã sống đời sống Ngài và đã chết sự chết Ngài, giờ đây Ngài có cơ sở để khi tôi đến thưa: “Lạy Đức Chúa Giê-su, con đã phạm tội, con xin xưng nhận, con tin cậy công nghiệp Ngài” — Ngài lấy đời sống và sự chết Ngài đặt vào tài khoản tôi, và tôi được tiếp nhận trong Đấng Yêu Dấu.

Ở thập tự giá, Đức Chúa Giê-su không tha thứ tội lỗi cho mọi người. Tội lỗi được tha khi một người đến với Ngài bằng đức tin và nhận lấy điều Ngài đã làm bởi đời sống và sự chết của Ngài. Thập tự giá đặt cơ sở cho sự tha thứ; sự tha thứ ấy được áp dụng tại nơi thánh trên trời.

Ngài còn phải tiến hành công tác phán xét để bịt miệng ma quỉ. Khi chúng ta đứng trước tòa án Đấng Christ, Ngài là Trạng Sư của chúng ta. Khi mọi sự được hoàn tất — khi chỗ đã thật sự được sắm sẵn — Ngài sẽ trở lại, như Giăng 14:3 chép: “Ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.” Lúc ấy, Ngài sẽ giải quyết xong sự mặc cảm tội lỗi, sự quyền lực của tội lỗi, và sự hiện diện của tội lỗi.

Nhân tánh của Đấng Christ là tất cả đối với chúng ta. Hãy cảm tạ Đức Chúa Giê-su rằng Ngài đã trở nên thịt của thịt chúng ta và xương của xương chúng ta.