Sức Mạnh Để Đứng Vững
Đức tin một lần đã ban cho các thánh đồ
Chủ đề xuyên suốt của hội nghị này là đức tin một lần đã ban cho các thánh đồ — một đức tin đáng để bảo vệ và đáng để đứng vững. Đức tin ấy không đến cách dễ dàng. Một nhóm nhỏ tín hữu đã trải qua nỗi thất vọng lớn, chịu chế giễu, chống đối từ bạn bè và gia đình, nhưng vẫn kiên trì vì tin rằng Đức Chúa Trời đã ban ánh sáng cho họ. Khi họ tiếp tục cầu nguyện và nghiên cứu Kinh Thánh cách khiêm nhường, Đức Chúa Trời đã mở mắt họ và thêm cho họ lẽ thật cùng ánh sáng chưa từng có trước đó.
Phong trào Cơ-đốc Phục Lâm được thiết lập với đầy đủ ánh sáng cần thiết để dân sự Đức Chúa Trời thật sự trở thành ngọn đèn chiếu sáng cho thế gian. Nhưng kẻ thù không bao giờ đứng yên trước Hội Thánh và dân sự của Ngài.
Lời cảnh báo về một đức tin yếu ớt
Trong Testimonies for the Church, quyển 5, trang 273, bà Ellen White đã viết:
Những thời kỳ thử thách linh hồn loài người đang ở ngay trước mặt chúng ta, và những ai yếu đuối trong đức tin sẽ không đứng vững được trong những ngày hiểm nguy ấy. Các lẽ thật lớn lao của sự mặc khải phải được nghiên cứu cách cẩn thận, vì chúng ta đều cần một sự hiểu biết sáng suốt về lời Đức Chúa Trời. Bằng việc học Kinh Thánh và mối tương giao hằng ngày với Đức Chúa Giê-su, chúng ta sẽ có được những quan điểm rõ ràng và đầy đủ về trách nhiệm cá nhân, cùng sức mạnh để đứng vững trong ngày thử thách và cám dỗ.
Bà cũng cảnh báo rằng sự dốt nát cố ý đối với Kinh Thánh đe dọa đời sống và phẩm hạnh của người Cơ-đốc, làm tối tăm sự hiểu biết và làm hư hỏng những năng lực cao quý nhất. Dân sự của Đức Chúa Trời cần một tri thức có hệ thống về các nguyên tắc của lẽ thật để không bị đưa đi đây đó bởi mọi thứ gió đạo lý.
Lời cảnh báo rất rõ: chúng ta có nguy cơ không đứng vững được trong ngày thử thách. Bà tiếp tục: “Những biến đổi lớn sắp xảy ra trên thế giới, và mọi người đều cần một tri thức kinh nghiệm về những điều thuộc về Đức Chúa Trời. Công việc của Sa-tan là làm nản lòng dân sự Đức Chúa Trời và lay chuyển đức tin họ.”
Tri thức kinh nghiệm về những điều thuộc về Đức Chúa Trời
Vậy tri thức kinh nghiệm ấy là gì? Câu trả lời nằm ngay trước mắt chúng ta trong Khải Huyền 14:12:
Đây tỏ ra sự nhịn nhục của các thánh đồ; chúng giữ điều răn của Đức Chúa Trời và đức tin của Đức Chúa Giê-su.
Chỉ có hai yếu tố trong câu này, nhưng cả hai đều sâu nhiệm. Đó là những điều chúng ta phải biết bằng kinh nghiệm — không chỉ bằng lý thuyết. Vì khi xem sứ điệp ba thiên sứ trong Khải Huyền 14:6–12, chúng ta thấy đây là sứ điệp phải được rao giảng cho thế gian, và những người rao truyền sứ điệp ấy chính là những người giữ điều răn của Đức Chúa Trời và có đức tin của Đức Chúa Giê-su.
Bản chất thật của Luật Pháp Đức Chúa Trời
Thi Thiên 119:151 nói: “Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài ở gần; các điều răn Ngài là chân thật.” Trong cả Kinh Thánh, chỉ có ba điều tự xưng là chân thật: Đức Chúa Giê-su (Giăng 14:6), Lời Đức Chúa Trời (Giăng 17:17), và các điều răn của Đức Chúa Trời.
Rô-ma 7:12 chép: “Ấy vậy, luật pháp là thánh, điều răn cũng là thánh, công bình và tốt lành.” Tôi phải tự hỏi: tôi có thật sự thấy điều răn của Đức Chúa Trời là thánh, công bình và tốt lành không? Có phải đó là một kinh nghiệm thật giúp tôi hiểu mình đang sống hòa hợp với Đức Chúa Trời?
Sứ đồ Giăng nói trong 1 Giăng 2:3–6 rằng bởi đó chúng ta biết mình đã biết Ngài, ấy là tại chúng ta giữ các điều răn của Ngài. Đối với Giăng, việc giữ điều răn là một kinh nghiệm — đó là cách ông phản chiếu việc đồng đi với Đức Chúa Trời và vui thích làm theo ý muốn Ngài.
Ga-la-ti 3:24 cho biết: “luật pháp đã như thầy giáo đặng dẫn chúng ta đến Đấng Christ, hầu cho chúng ta bởi đức tin mà được xưng công bình.” Khi nhìn luật pháp như điều dẫn chúng ta đến nhu cầu thường xuyên cần Đức Chúa Giê-su, luật pháp trở nên không thể thiếu trong đời sống. Đáng buồn là trong nhiều giới Cơ-đốc ngày nay, và ngay cả trong một số giới Cơ-đốc Phục Lâm, khái niệm về luật pháp bị gạt sang một bên như thể không còn liên quan.
Khi được hỏi điều răn nào lớn nhất, Đức Chúa Giê-su trả lời trong Mác 12:29–31: hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà yêu mến Đức Chúa Trời, và yêu kẻ lân cận như mình. “Chẳng có điều răn nào lớn hơn hai điều đó.”
Điều răn thứ nhất: Không thần nào khác
Phục Truyền Luật Lệ Ký 5:6–7 chép: “Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức khỏi nhà nô lệ. Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác.”
Hãy nhìn sâu hơn ý nghĩa của điều răn này. Bạn có cảm thấy luật pháp đem lại tự do cho bạn không? Bạn có kinh nghiệm được giải phóng khỏi vòng nô lệ qua luật pháp không? Hay luật pháp giống như điều giữ bạn căng thẳng — một gánh nặng mỗi khi ngày Sa-bát đến, một sự khó khăn khi cần yêu thương người lân cận hay từ bỏ điều gì đó? Nếu đó là kinh nghiệm của bạn, có lẽ bạn chưa thật sự nếm trải ý nghĩa của luật pháp Đức Chúa Trời.
Ngài phán cùng dân Y-sơ-ra-ên qua Môi-se sau bốn mươi năm trong đồng vắng — khi họ đã được thoát khỏi xứ nô lệ — rằng trước mặt Ta, ngươi chớ có các thần khác. Đối với tôi, đây là một điều đáng trăn trở, vì nhiều khi tôi không thật sự hiểu điều đó nghĩa là gì. Khi đối chiếu kinh nghiệm của mình với những nhân vật trong Kinh Thánh, tôi thấy mình chưa luôn dành cho Đức Chúa Trời sự tôn kính là Đấng duy nhất trong đời.
Điều răn thứ hai: Không hình tượng
Phục Truyền 5:8–10 nói: “Ngươi chớ làm tượng chạm cho mình… Ngươi chớ quỳ lạy trước các hình tượng đó, và cũng đừng hầu việc chúng nó… Ta là Đức Chúa Trời kỵ tà… làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu mến ta và giữ các điều răn ta.”
Đức Chúa Trời nhắc dân Ngài lần thứ hai rằng: nếu yêu mến Ngài, họ sẽ giữ các điều răn của Ngài. Câu nói này không phải Đức Chúa Giê-su mới đưa ra trong Tân Ước — chính Đức Chúa Trời đã phán điều đó từ thuở Cựu Ước.
Trong 1 Sa-mu-ên 7:3–6, chúng ta thấy hai mươi năm sau khi Hòm Giao Ước được người Phi-li-tin trả lại, dân Y-sơ-ra-ên không có đền tạm, không nơi thờ phượng, không nơi dâng của lễ. Họ sống dưới ách áp bức của người Phi-li-tin, không có tự do thật sự. Khi ấy Sa-mu-ên truyền:
Nếu các ngươi thật hết lòng trở lại cùng Đức Giê-hô-va, thì khá cất khỏi giữa các ngươi những thần lạ và Át-tạt-tê, hết lòng theo Đức Giê-hô-va, chỉ phục sự một mình Ngài mà thôi; Ngài sẽ giải cứu các ngươi khỏi tay dân Phi-li-tin.
Dân Y-sơ-ra-ên đã dẹp các thần lạ, kiêng ăn và xưng tội. Đó là một cuộc phục hưng và cải cách thật sự.
Những thần lạ trong đời sống chúng ta
Vậy chúng ta áp dụng điều này thế nào cho hôm nay? Có phải dân sự Đức Chúa Trời ngày nay cũng cho phép những thần lạ chen vào đời sống mình, đánh cắp mối tương giao thật với Đức Chúa Trời?
Trong Sáng Thế Ký 35:2–4, Gia-cốp truyền cho cả nhà ông: “Hãy dẹp các tượng thần ngoại bang khỏi giữa các ngươi, làm cho mình được thanh sạch và thay áo xống đi.” Và họ đã trao cho Gia-cốp tất cả các thần lạ cùng các vòng đeo tai mà chôn dưới gốc cây dẻ bộp gần Si-chem. Đến một mức độ nào đó, ngay cả các vật trong tủ áo của chúng ta cũng có thể trở thành thần tượng.
Hãy nhớ lại lời trích dẫn ở đầu bài: dân sự Đức Chúa Trời cần học Kinh Thánh hằng ngày và tương giao với Ngài để có một đức tin mạnh mẽ. Vậy mỗi sáng thức dậy, điều gì lấy mất thời gian của bạn khỏi Lời Đức Chúa Trời? Có lẽ không hẳn là đồ trang sức như thời Gia-cốp — dù điều ấy vẫn còn là vấn đề trong Hội Thánh hôm nay. Có lẽ thần lạ của bạn mang tên iPhone, Android, hay bất kỳ thứ gì cướp lấy thời gian và tình yêu đầu tiên của bạn khỏi Đức Chúa Trời.
Đáng tiếc, đôi khi đó còn có thể là một người thân — con trai, con gái, hay người yêu — chiếm chỗ Đức Chúa Trời trong lòng chúng ta.
Phi-líp 3:18–19 nói về những kẻ “lấy bụng mình làm chúa mình, lấy sự xấu hổ của mình làm vinh hiển, chỉ tư tưởng về các việc thế gian”. Đôi khi thần của thế gian này là chính những thức ăn ta dùng, là những điều thuộc về đất. Thần đó không cần phải lớn — chỉ cần đủ nhỏ để chiếm chỗ trong đời bạn cũng đủ để trở thành thần.
Sức mạnh để dẹp bỏ những thần lạ
Trong Công Vụ Các Sứ Đồ 19:18–19, một nhóm tín hữu đã từng bị lừa dối qua các sách thuộc tà thuật. Khi họ tiếp nhận lẽ thật, họ đem các sách lại đốt trước mặt mọi người — trị giá đến năm muôn đồng bạc. Họ không bán để kiếm lời; họ nhận biết đây là điều tà ác và phải bị tiêu hủy, không thể truyền sang ai khác.
Có lẽ bạn có một bộ sưu tập đã trân quý nhiều năm, rất giá trị, rất đắt tiền. Bạn nghĩ đó không thật sự là thần tượng. Nhưng có phải Đức Chúa Trời đang phán với lòng bạn rằng đã đến lúc buông tay? Làm sao bạn đứng vững trong những thử thách đang ở ngay trước mắt nếu không có Đức Chúa Trời ở bên cạnh?
Dân Y-sơ-ra-ên thời Sa-mu-ên đã kinh nghiệm điều ấy. Họ bất lực, bị áp bức, không có vũ khí. Chỉ khi trở lại trọn lòng với Đức Chúa Trời, dẹp bỏ các thần tượng, họ mới được giải cứu.
1 Sa-mu-ên 7:7–10 chép rằng khi dân Phi-li-tin nghe tin dân Y-sơ-ra-ên nhóm họp tại Mích-ba, họ kéo lên đánh. Dân Y-sơ-ra-ên sợ hãi, nhưng họ thưa cùng Sa-mu-ên: “Xin chớ ngừng kêu cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta cho chúng tôi, hầu Ngài giải cứu chúng tôi khỏi tay dân Phi-li-tin.” Trong lúc Sa-mu-ên dâng của lễ thiêu, Đức Giê-hô-va khiến sấm nổ vang trên dân Phi-li-tin và làm chúng tan vỡ trước mặt Y-sơ-ra-ên. Họ không có vũ khí, nhưng vì họ tin cậy Đức Chúa Trời, Ngài đã chiến đấu cho họ.
Sức mạnh của họ không nằm trong khả năng riêng — chỉ ở chỗ Đức Chúa Trời ở cùng họ. Sức mạnh ấy hôm nay vẫn dành cho chúng ta.
Điều răn thứ ba: Đừng lấy Danh Chúa làm chơi
Phục Truyền 5:11 chép: “Ngươi chớ lấy Danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi; vì Đức Giê-hô-va không cầm bằng vô tội kẻ nào lấy Danh Ngài mà làm chơi.”
Nhiều người trong chúng ta nghĩ mình giữ tốt điều răn này: không nói tục, không dùng Danh Đức Chúa Trời cách khinh suất. Người Do Thái thậm chí sợ phát âm Danh Chúa đến nỗi không bao giờ đọc Danh ấy. Theo nghĩa đen, họ giữ điều răn rất tốt. Nhưng ý nghĩa sâu hơn lại khác.
Từ Hê-bơ-rơ shav được dịch là vô ích có nghĩa là gian ác, giả dối, hư không, trống rỗng. Nói cách khác, ai mang Danh Đức Chúa Trời mà chưa lìa bỏ tội ác, chưa hiểu sự giả dối, hay sống một đời sống trống rỗng — dù xưng mình thuộc về Đức Chúa Trời — thì đang lấy Danh Ngài làm chơi.
Cô-lô-se 3:17 dạy: “Mặc dầu anh em nói hay làm, cũng phải nhân danh Đức Chúa Giê-su mà làm mọi điều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.”
Bạn mang danh hiệu Cơ-đốc nhân hay Cơ-đốc Phục Lâm rất gần gũi với mình — nhưng đời sống bạn có thật sự phản chiếu Danh ấy không? Khải Huyền 14:1 mô tả 144.000 người đứng trên núi Si-ôn cùng Chiên Con, có Danh Cha Ngài viết trên trán họ. Danh ấy là gì? Giê-rê-mi 31:33 trả lời:
Ta sẽ đặt luật pháp ta trong bụng chúng nó, và chép vào lòng. Ta sẽ làm Đức Chúa Trời chúng nó, chúng nó sẽ làm dân ta.
Danh Đức Chúa Trời được khắc trên trán và trong lòng chính là luật pháp Ngài. Khi mang Danh Ngài, chúng ta đang nói: “Lạy Chúa, con muốn bản tánh và luật pháp Ngài được viết trong đời sống con.”
Tự do thật trong Đức Chúa Giê-su
Giăng 8:31–34 chép Đức Chúa Giê-su phán: “Nếu các ngươi hằng ở trong đạo ta, thì thật là môn đồ ta; các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi.” Người Giu-đa thưa rằng họ là dòng dõi Áp-ra-ham, chưa hề làm tôi mọi ai. Nhưng Ngài đáp: “Hễ ai phạm tội, thì làm tôi mọi tội lỗi.”
Đến Giăng 8:44, Ngài nói thẳng: “Các ngươi bởi cha mình là ma quỉ mà sanh ra… Khi nó nói dối, nó nói theo tánh riêng mình, vì nó vốn là kẻ nói dối, và là cha sự nói dối.”
Khi Kinh Thánh nói đừng lấy Danh Đức Chúa Trời làm chơi, điều đó nghĩa là đừng nói dối về con người thật của bạn. Nếu chúng ta vẫn còn xưng mình là Cơ-đốc nhân, là người Cơ-đốc Phục Lâm, nhưng vẫn ở dưới quyền lực của kẻ thù, dưới sự kiểm soát của cha sự nói dối, thì chúng ta đang phạm điều răn thứ ba.
Đức Chúa Trời mời gọi: Hãy giao trọn đời sống cho Ta. Hãy làm điều trong tay con để dẹp bỏ những điều cản trở. Khi con không còn nắm giữ chúng nữa và bám vào Ta, con sẽ kinh nghiệm sức mạnh thật để bước đi với Đấng Christ.
A-na-nia, Sa-phi-ra và sự thành thật trước Đức Chúa Trời
Trong Công Vụ Các Sứ Đồ chương 5, A-na-nia và Sa-phi-ra xưng mình dâng tất cả cho Đức Chúa Trời, nhưng giữ lại một phần. Họ tìm cách lừa Phi-e-rơ và các sứ đồ. Phi-e-rơ hỏi: “Sao ngươi nói dối cùng Đức Thánh Linh?… Ấy chẳng phải ngươi nói dối loài người, bèn là nói dối Đức Chúa Trời.”
Đây là điều mỗi người trong chúng ta phải tự hỏi. Tôi có đang giả vờ trước mặt Đức Chúa Trời không? Tôi có nói rằng mình sẵn sàng dâng tất cả nhưng vẫn nắm giữ điều gì đó? Đức Chúa Trời phán Ngài sẽ không kể là vô tội kẻ lấy Danh Ngài mà làm chơi.
Bạn có mang Danh Đức Chúa Giê-su trong cách bạn cư xử với chồng, với vợ, với gia đình? Bạn có trình bày sức mạnh của Đức Chúa Giê-su khi đối diện thử thách không? Đức Chúa Trời không bỏ chúng ta — như Ngài đã giải cứu dân Y-sơ-ra-ên thời Sa-mu-ên qua một trận sấm sét lớn, dù họ không có vũ khí.
Giao ước được khắc vào lòng
Hê-bơ-rơ 10:16–17 chép:
Chúa phán: Nầy là giao ước ta lập với chúng nó sau những ngày đó: Ta sẽ để luật pháp ta vào lòng chúng nó, và ghi tạc nơi trí khôn… Ta sẽ chẳng còn nhớ đến tội lỗi và gian ác của chúng nó nữa.
Bạn không muốn có kinh nghiệm ấy sao — kinh nghiệm mà Đức Chúa Trời không còn nhớ đến những điều bạn đã làm sai? Khi bạn trở nên một với Đức Chúa Giê-su, các điều răn của Đức Chúa Trời trở thành kinh nghiệm sống trong bạn, và bạn vui thích làm theo ý muốn Ngài.
Đó không chỉ là điều Đức Chúa Trời mong chúng ta làm — đó là điều Ngài hứa sẽ làm cho chúng ta. Xin Đức Chúa Trời ban cho chúng ta cơ hội đứng vững trong kinh nghiệm này, bám lấy Ngài, và là một phần của những người giữ điều răn của Đức Chúa Trời và có đức tin của Đức Chúa Giê-su.