Sức Khỏe Dồi Dào
“Vị cứu tinh” bị hiểu lầm
Sarah và Jay vừa có một buổi tối tuyệt vời cùng nhau và đang trên đường về nhà. Jay quá mệt nên nhờ vợ lái xe quãng đường hai mươi phút cuối. Khi cầm vô lăng, Sarah nhận ra bình xăng đã gần cạn, nên cô ghé một trạm xăng, đổ đầy bình rồi tiếp tục lên đường.
Vừa rời trạm xăng được một quãng, đèn đỏ bật lên. Qua khóe mắt, Sarah thấy một chiếc xe cũ kỹ phóng nhanh ra khỏi trạm và bám sát phía sau cô, đèn pha nháy liên tục. Cô rẽ vào một con đường mà bình thường mình không đi, nhưng chiếc xe vẫn theo sát. Người tài xế còn bấm còi inh ỏi. Trên xa lộ bốn làn, chiếc xe ấy vượt lên ngang hàng cô — kính hạ xuống và một bàn tay thò ra ngoài.
Sarah hoảng sợ, đánh thức chồng dậy chỉ để hỏi một câu, rồi mới tấp vào lề.
Thứ thò ra ngoài cửa kính chính là chiếc ví của cô — chiếc ví mà cô đã để quên trên nóc xe khi đổ xăng. Người “tài xế điên” kia thực ra đang cố gắng cứu cô khỏi nỗi khổ vì mất hết giấy tờ và tiền bạc. Anh ấy đang cố trở thành “vị cứu tinh” của cô theo một nghĩa nào đó — nhưng cô lại bỏ chạy.
Đó là hình ảnh thu nhỏ cho cách nhiều người trong chúng ta đối xử với Đức Chúa Trời. Cha thiên thượng yêu thương đang cố ban phước cho chúng ta, nhưng chúng ta lại nhìn Ngài như một kẻ đang muốn làm cho cuộc sống của mình thêm khốn khổ.
Đức Chúa Trời tha thiết muốn ban phước cho chúng ta
Bất cứ khi nào nói đến nếp sống lành mạnh trong vòng tín hữu Cơ-đốc, vẫn có người cảm thấy đó là tin xấu — thêm một bài giảng nữa kể tội những điều mình đang làm sai. Có hai vấn đề lớn ngăn trở chúng ta đón nhận sứ điệp về sức khỏe: chúng ta quên rằng Đức Chúa Trời tha thiết muốn ban phước cho mình, và chúng ta sợ những điều mà Ngài có thể bảo mình từ bỏ.
Thực chất, sự mặc khải của Kinh Thánh là bằng chứng vĩ đại cho tình yêu của Đức Chúa Trời. Kinh Thánh mở đầu bằng một cuộc sáng tạo hoàn hảo. Sáng Thế Ký 1:31 chép: “Đức Chúa Trời thấy mọi việc Ngài đã làm thật rất tốt lành.” Ngay từ đầu, Đức Chúa Trời đã quyết tâm ban phước cho nhân loại.
Kinh Thánh kết thúc cũng bằng một câu chuyện như vậy. Trong Khải Huyền 21 và 22, Đức Chúa Trời ngự trên ngôi và phán: “Nầy, ta làm mới lại hết thảy mọi sự” — không còn sự chết, không còn than khóc, không còn đau đớn nữa.
Nhưng bằng chứng lớn nhất về tình yêu của Đức Chúa Trời nằm ở thập tự giá. Phao-lô viết trong Rô-ma 8:32:
“Ngài đã không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con đó cho chúng ta sao?”
Là người Cơ-đốc Phục Lâm, chúng ta có một đặc ân lớn — hiểu được Đức Chúa Giê-su đã chịu khổ đến mức nào trên thập tự. Phần lớn thế giới Cơ-đốc dạy rằng Đức Chúa Giê-su đã trả giá cho tội lỗi nhân loại trên thập tự, đồng thời lại dạy rằng kẻ có tội sẽ cháy đời đời trong địa ngục. Điều này hoàn toàn vô lý: Đức Chúa Giê-su ở trong mộ chỉ ba ngày, Ngài không cháy đời đời. Khi chúng ta hiểu Kinh Thánh dạy gì về tình trạng con người sau khi chết, chúng ta mới thấy hết ý nghĩa trọn vẹn của thập tự giá.
Khi Đức Chúa Giê-su kêu lên: “Đức Chúa Trời tôi ơi, Đức Chúa Trời tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ tôi?” — đó không phải kịch tính, không phải chỉ là việc trích Thi Thiên. Đó là Đức Chúa Giê-su đang trút lòng mình ra. Ngài đang cảm nhận sức nặng của sự chết thứ hai, cảm nhận nỗi đau của một sự ngăn cách đời đời với Cha. Bên kia cửa mộ, Ngài không thấy hình ảnh mình bước ra khải hoàn sau ba ngày — Ngài chỉ cảm nhận rằng tội lỗi đã quá đáng ghét đối với Đức Chúa Trời, đến nỗi sự ngăn cách giữa Ngài và Cha sẽ là vĩnh viễn. Đó là cái giá mà Đức Chúa Giê-su sẵn lòng trả để ban phước cho chúng ta.
Sự sống dồi dào và chức vụ chữa lành
Đức Chúa Giê-su muốn ban cho chúng ta nhiều hơn là sự bảo đảm về sự cứu rỗi — Ngài muốn ban cho chúng ta một sự sống dồi dào ngay hôm nay. Trong Giăng 10, Ngài tự ví mình là cánh cửa và là người chăn hiền lành, rồi phán: “Ta đã đến hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật.”
Sự sống dồi dào ấy được thể hiện qua chính chức vụ của Đức Chúa Giê-su. Trong Ma-thi-ơ 9:35, sứ đồ Ma-thi-ơ tóm tắt chức vụ Ngài: “Đức Chúa Giê-su đi khắp các thành, các làng, dạy dỗ trong các nhà hội, giảng tin lành về nước Đức Chúa Trời, và chữa lành các thứ tật bịnh.”
Đừng bỏ qua chi tiết này. Khi Ma-thi-ơ, dưới sự cảm thúc của Đức Thánh Linh, tóm tắt chức vụ của Đức Chúa Giê-su, ông không chỉ ghi lại việc giảng dạy mà còn cả việc chữa lành. Vậy nếu Hội Thánh muốn đại diện trọn vẹn cho chức vụ của Đức Chúa Giê-su, thì không thể chỉ giảng và dạy — chúng ta cũng phải dự phần vào chức vụ chữa lành của Ngài.
Khi đọc các đoạn Đức Chúa Giê-su sai phái môn đồ — sai mười hai sứ đồ, sai bảy mươi môn đồ, và Đại Mạng Lệnh trong Mác 16 — chúng ta đều thấy Ngài giao cả ba việc: rao giảng, dạy dỗ, và chữa lành.
Đức Chúa Trời chỉ cho chúng ta cách sống tốt nhất
Đôi khi Đức Chúa Trời ban phước cho chúng ta một cách lạ lùng, qua những phép lạ. Nhưng thường xuyên hơn, Ngài chỉ cho chúng ta cách sống tốt nhất, rồi ban năng lực để thực hiện.
Hãy thử nghĩ xem: nếu tôi tự cho mình là người cha yêu thương, liệu tôi có nói với các con: “Cha có món quà tuyệt vời cho con, chỉ cần con chạy thật nhanh và nhảy qua mái nhà thì cha sẽ cho con món quà ấy”? Không một người cha biết yêu thương nào lại đòi hỏi con cái mình điều bất khả thi để nhận được phước lành. Vậy thì Cha thiên thượng càng không bao giờ làm như vậy. Bất cứ điều gì Đức Chúa Trời yêu cầu chúng ta làm, Ngài đều cam kết ban năng lực để chúng ta hoàn thành.
Một câu chuyện giúp minh họa cách Đức Chúa Trời ban phước qua các nguyên tắc Ngài đã mặc khải. Vào giữa thế kỷ XIX, bác sĩ Ignaz Semmelweis làm việc tại Bệnh viện Đa khoa Vienna, Áo. Bệnh viện có hai khoa sản: một do các bác sĩ được đào tạo bài bản phụ trách, một do các bà đỡ phụ trách. Tỉ lệ sống sót ở khoa do bà đỡ phụ trách rất cao, trong khi ở khoa của các bác sĩ, có đến một phần ba sản phụ tử vong sau sinh.
Lý do hết sức giản dị: thời ấy chưa có chuyên khoa, các bác sĩ thường khám tử thi vào buổi sáng rồi đi thẳng lên khoa sản khám sản phụ — không có găng tay, không rửa tay đúng cách. Semmelweis nhận ra mối liên hệ và yêu cầu các bác sĩ nhúng tay trong dung dịch chlorine sau khi tiếp xúc với người chết. Tỉ lệ tử vong giảm đột ngột.
Điều thú vị là nguyên tắc này đã có sẵn trong Kinh Thánh hàng ngàn năm trước. Trong Dân Số Ký 19, Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se và A-rôn về một con bò cái tơ sắc đỏ, không tì vết, chưa bị tra ách. Con bò ấy phải bị giết bên ngoài trại, đốt cùng gỗ bá hương, kinh giới và sợi nhung đỏ. Tro của nó được giữ lại để pha vào “nước tẩy uế” — thứ nước được dùng trong nghi lễ thanh tẩy cho người vừa tiếp xúc với xác chết. Người ấy phải chịu ô uế bảy ngày.
Là Cơ-đốc nhân Tân Ước, chúng ta hiểu rằng không cần phải dâng bò cái tơ sắc đỏ nữa — của lễ ấy, như tất cả các của lễ trong hệ thống, đều chỉ về Đức Chúa Giê-su, là Đấng vô tội bị giết bên ngoài trại để tẩy sạch mọi tội lỗi và ô uế của chúng ta. Nhưng phần lớn Cơ-đốc nhân lại “xé bỏ” Dân Số Ký 19 ra khỏi Kinh Thánh, cho rằng đó chỉ là luật lệ nghi thức.
Chúng ta nên hỏi: tại sao Đức Chúa Trời lại chọn của lễ đặc biệt này? Tại sao Ngài đặt nó trong bối cảnh ấy? Câu trả lời là Đức Chúa Trời đang dạy nguyên tắc giữ vệ sinh cẩn thận sau khi tiếp xúc với sự chết. Nếu các nhà nghiên cứu Kinh Thánh chú ý đến những liên hệ như vậy, có lẽ tên Semmelweis đã không cần xuất hiện trong lịch sử y học.
Điều tương tự cũng đúng cho phép cắt bì. Ban đầu, đó là dấu ấn của sự công bình bởi đức tin — dấu cho Áp-ra-ham rằng ông không cậy vào xác thịt mình để có dòng dõi đông như Đức Chúa Trời đã hứa. Nhưng dần dần, người ta biến nó thành một việc của xác thịt, đến mức Phao-lô phải cảnh cáo Hội Thánh Ga-la-ti rằng nếu cậy vào phép cắt bì để được cứu, thì Đức Chúa Giê-su chẳng ích lợi gì cho họ. Ngày nay chúng ta không thực hành phép cắt bì như một dấu giao ước — Cơ-đốc nhân có một dấu mới của sự công bình bởi đức tin là phép báp-têm. Nhưng nghiên cứu y học hiện đại lại cho thấy nhiều lợi ích sức khỏe của phép cắt bì cho trẻ sơ sinh.
Đức Chúa Trời không chỉ minh họa thập tự giá qua các nghi lễ — Ngài còn lồng vào đó những hướng dẫn thực tế về sức khỏe. Kinh Thánh là một sách khôn ngoan về sức khỏe, được Đức Thánh Linh hướng dẫn, để Đức Chúa Trời có thể ban phước cho chúng ta cả thuộc linh lẫn thuộc thể.
Thực phẩm sạch và ô uế dưới ánh sáng khoa học
Một câu hỏi gần gũi hơn với người Cơ-đốc Phục Lâm là Lê-vi Ký 11 — chỉ dẫn của Đức Chúa Trời về thức ăn sạch và ô uế. Đây không phải luật chỉ dành cho người Y-sơ-ra-ên. Trước thời Môi-se rất lâu, ngay từ thời Nô-ê, Đức Chúa Trời đã nói đến những loài thú sạch và ô uế khi truyền lệnh đem chúng vào tàu. Đó là sự phân biệt vốn có nơi chính các loài vật, không phải một quy ước nhân tạo.
Nhìn từ góc độ y học hiện đại, các loài bị xem là ô uế trong Lê-vi Ký 11 chủ yếu là những loài đứng cao trên chuỗi thức ăn — các loài ăn thịt, loài ăn xác chết, hoặc các loài sống dưới đáy biển. Các loài này có nguy cơ tích tụ độc tố cao nhất, qua hiện tượng gọi là khuếch đại sinh học (biomagnification).
Cách đây vài năm, tôi có dịp khám bệnh cho một cộng đồng ven hồ Clear Lake, California — một cái hồ có tên là “hồ Trong” nhưng hôm nay đã không còn trong nữa. Điều đầu tiên người ta nói với tôi khi đến đây là: “Đừng đặt chân xuống nước.” Hồ chứa rất ít DDE (sản phẩm phân hủy của thuốc trừ sâu DDT) trong nước. Nhưng các loài thực vật sống trong nước có hàm lượng độc tố cao gấp khoảng mười lần. Sinh vật phù du ăn thực vật ấy có hàm lượng cao gấp một trăm lần so với nước. Cá nhỏ ăn sinh vật phù du, cá lớn ăn cá nhỏ, và đến khi đại bàng hoặc kền kền ăn cá lớn, hàm lượng độc tố đã đậm đặc đến mức làm cả quần thể loài chim suy thoái.
Nguyên tắc khuếch đại sinh học giải thích vì sao gần như tất cả các loài thủy sinh và động vật ăn thịt nguy hiểm nhất đều được Lê-vi Ký 11 liệt vào hàng ô uế từ hàng ngàn năm trước.
Vài năm trước, vợ tôi và tôi được mời thuyết trình về sức khỏe trên đảo Guam. Khi nghiên cứu về Guam, chúng tôi sửng sốt với số liệu về bệnh ALS — xơ cứng teo cơ một bên, hay còn gọi là bệnh Lou Gehrig. Tỉ lệ mắc ALS trên đảo Guam cao gấp một trăm lần so với phần còn lại của thế giới. Nguyên nhân được xác định là độc tố BMAA, có trong hạt của một số loài cây bản địa. Heo rừng và một số loài ăn cỏ ăn các hạt ấy và tích tụ độc tố trong mô thịt. Nếu bạn là người tin Kinh Thánh và bắt được con heo rừng đang phá vườn của mình ở Guam, có lẽ bạn sẽ thả nó đi — và chắc chắn không dọn nó lên bàn ăn, vì bạn biết Lê-vi Ký 11.
Một dữ kiện đáng quan tâm hơn: nguyên nhân hàng đầu gây co giật trên thế giới hiện nay là một bệnh ký sinh trùng có tên neurocysticercosis. Đây là bệnh có thể loại trừ hoàn toàn — chỉ cần loại bỏ tất cả heo trên hành tinh. Hàng ngàn ca động kinh mỗi năm trên thế giới là do sán dây heo. Trên ảnh chụp não, não người mắc bệnh này có những hốc rỗng như miếng phô mai Thụy Sĩ — đó là các nang ấu trùng đã di trú lên não.
Đừng đợi đến khi quá muộn
Ngay cả khi bệnh nhân đã biết những nguyên tắc này, họ vẫn ngại thay đổi nếp sống. “Bác sĩ ơi, tôi đã làm đúng nhiều thứ rồi, chắc cũng phải có chỗ nào sai chứ. Tôi cần một chút niềm vui trong đời.” Đây là một sự hiểu lầm. Cùng một nếp sống giúp chúng ta sống thọ cũng giúp chúng ta sống có chất lượng. Đức Chúa Trời không yêu cầu chúng ta sống khốn khổ hơn để được sống lâu hơn.
Tôi từng có nhiều bệnh nhân ghét đi bộ. “Bác sĩ ơi, tôi không thích ra mồ hôi, không thích đến phòng tập.” Tôi nói: “Không cần đến phòng tập, không cần ra mồ hôi — chỉ cần đi bộ thôi.” “Tôi cũng ghét đi bộ.” Nhưng năm hay mười năm sau, nếu người ấy mắc tiểu đường và bị cắt cụt một hoặc cả hai chân, thì câu đầu tiên họ nói là: “Ước gì tôi còn đi bộ được.”
Bệnh nhân tiểu đường nhiều khi không muốn thay đổi chế độ ăn. Nhưng đến khi phải lọc thận và bị giới hạn nghiêm ngặt thực phẩm, họ ước gì có thể quay lại ăn những món mà trước đây bác sĩ đã khuyên — trước khi thận của họ bị tàn phá bởi đường huyết không kiểm soát.
Có người nói: “Tôi đọc cuốn Ministry of Healing rồi, có vài điều tôi chưa làm, nhưng nếu lỡ bệnh thì tôi biết phải làm gì.” Là một người làm y tế, tôi vẫn dùng cách ấy: nếu ai đó tôn trọng cuốn sách này và đang gặp một căn bệnh khó hiểu, tôi mời họ đọc lại nó từ đầu đến cuối, xin Chúa chỉ cho họ những điều họ chưa làm, rồi bắt đầu làm. Nhiều khi sự thay đổi đến cách kỳ diệu.
Nhưng nếu chờ đến lúc đã có bệnh, thường thì đã quá muộn. Nhiều năm trước, một người đàn ông ngoài sáu mươi vào phòng khám tôi trên xe lăn, được con trai dìu vào, nói chuyện rất khó nghe. Hai mươi năm trước, ở tuổi bốn mươi, ông bị đột quỵ nặng — liệt nửa người, không nói rõ được nữa. Ông không sống một sự sống dồi dào. Vấn đề của ông là cao huyết áp — một căn bệnh hoàn toàn có thể được kiểm soát bằng thay đổi nếp sống nhiều năm trước đó.
Đức Chúa Trời tha thiết muốn ban phước cho bạn. Những mặc khải trong Kinh Thánh và những phát hiện của khoa học y học hôm nay không phải để khiến đời sống chúng ta thêm khốn khổ — mà để ban phước cho chúng ta. Và Đức Chúa Trời không chỉ muốn ban phước cho bạn, Ngài còn muốn biến Hội Thánh của Ngài thành một dòng phước lành cho thế giới hôm nay.