Luật Pháp, Phần 4 — Đất Mới
Đức Chúa Trời không thay đổi: ý muốn và sự cho phép
Khởi đầu cho phần kết của loạt nghiên cứu về đặc tính của Đức Chúa Trời qua Mười Điều Răn, chúng ta cần đặt nền trên một chân lý căn bản: Đức Chúa Trời không hề thay đổi. Hê-bơ-rơ 13:8 khẳng định: Đức Chúa Giê-su hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. Tiên tri Ma-la-chi 3:6 cũng tuyên bố: Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta không hề thay đổi.
Tuy nhiên, có những đoạn Kinh Thánh dường như khiến người đọc nghĩ rằng Đức Chúa Trời đổi ý. Khi Y-sơ-ra-ên đòi một vị vua, đó không phải ý muốn của Ngài, nhưng Ngài đã cho phép. Khi dân sự nhảy múa quanh con bò vàng, Ngài tuyên bố sẽ hủy diệt họ, nhưng qua sự cầu thay của Môi-se, Ngài đã không thi hành. Vua Ê-xê-chia ăn năn và Đức Chúa Trời ban thêm cho mười lăm năm.
Chìa khóa để hiểu các phân đoạn này nằm ở sự phân biệt giữa ý muốn của Đức Chúa Trời và những gì Ngài cho phép. Ý muốn ban đầu của Ngài là dân sự ăn theo chế độ trong vườn Ê-đen — không có thịt. Nhưng Ngài đã cho phép họ ăn thịt sau cơn nước lụt, và tuổi thọ con người sút giảm nghiêm trọng. Trong đồng vắng, Ngài ban ma-na, nhưng dân sự đòi chim cút; Ngài cho phép, và họ đã chết vì chính điều mình đòi.
Về đặc tính, lời hứa và bản thể, Đức Chúa Trời tuyệt đối không thay đổi. Việc Ngài cho phép một điều gì xảy ra không có nghĩa đó là ý muốn của Ngài. Hiểu được điều này giúp chúng ta nhìn các sự kiện trong Kinh Thánh và trong đời sống mình một cách đúng đắn hơn.
Vì sao trái đất hiện tại phải được tái tạo
Trước khi nhìn về trời mới đất mới, cần hiểu vì sao trái đất hiện tại phải bị hủy diệt. Tiên tri Ê-sai 24:1–6 mô tả tình trạng đó:
Nầy, Đức Giê-hô-va làm cho đất trống không và hoang vu… Đất bị dân cư làm ô uế, vì họ đã phạm luật pháp, trái điều răn, dứt giao ước đời đời.
Nguyên nhân được nêu rõ: dân cư đã vi phạm luật pháp, biến đổi điều răn, và phá bỏ giao ước đời đời. Đây chính là điều khiến chúng ta hiểu vì sao thế giới đang xấu đi và sẽ còn xấu đi nữa. Quan niệm cầu nguyện cho thế giới ngày càng tốt lên là trái với những gì Kinh Thánh dạy. Thế giới sẽ không tốt hơn — nhưng cá nhân chúng ta có thể trở nên tốt hơn trong Đức Chúa Giê-su.
Đoạn Ê-sai 24:18–23 tiếp tục mô tả ngày trái đất lảo đảo như người say, dao động như chòi tranh, và những kẻ gian ác sẽ bị giam trong ngục cho đến khi bị hình phạt sau nhiều ngày — chính là một ngàn năm, thiên hi niên.
Giê-rê-mi 4:23–26 vẽ ra cảnh tượng kinh hoàng giống như trước sáng tạo: Tôi xem đất, nầy, là vô hình và trống không; xem các từng trời, thì không có sự sáng… Tôi xem, nầy, không còn một người nào, hết thảy chim trời đều trốn đi. Đây là hậu quả tất yếu của tội lỗi và sự lìa bỏ luật pháp Đức Chúa Trời.
Lời hứa về trời mới đất mới
Giữa bức tranh tăm tối, Kinh Thánh nâng tầm mắt chúng ta lên những lời hứa vinh hiển. 2 Phi-e-rơ 3:14 chép:
Theo lời hứa của Chúa, chúng ta chờ đợi trời mới đất mới, là nơi sự công bình ăn ở. Vậy nên, hỡi kẻ rất yêu dấu, vì anh em trông đợi những sự đó, thì phải làm hết sức mình, hầu cho Chúa thấy anh em ở bình an, không dấu vít, chẳng chỗ trách được.
Ê-sai 25:8 hứa: Ngài đã nuốt sự chết đến đời đời. Chúa Giê-hô-va sẽ lau nước mắt khỏi mọi mặt. Ê-sai 26:1–4 mở rộng lời hứa ấy: Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn.
1 Cô-rinh-tô 15:50–57 nối tiếp với lời tuyên bố mạnh mẽ về sự biến hóa: Trong giây phút, trong nháy mắt, lúc tiếng kèn chót… kẻ chết đều sống lại được không hay hư nát, và chúng ta đều sẽ biến hóa. Sự chết bị nuốt mất trong sự thắng. Cái nọc sự chết là tội lỗi, sức mạnh tội lỗi là luật pháp. Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời đã cho chúng ta sự thắng, nhờ Đức Chúa Giê-su, Chúa chúng ta.
Giao ước mới: luật pháp viết trong lòng
Giê-rê-mi 31:31–34 chứa đựng một trong những lời hứa trọng đại nhất của giao ước mới:
Đức Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ lập một giao ước mới với nhà Y-sơ-ra-ên và với nhà Giu-đa… Ta sẽ đặt luật pháp ta trong lòng họ và chép vào lòng. Ta sẽ làm Đức Chúa Trời họ, còn họ sẽ làm dân ta… Ta sẽ tha sự gian ác chúng nó, và chẳng nhớ tội chúng nó nữa.
Giao ước mới không loại bỏ luật pháp — trái lại, nó đem luật pháp vào tận đáy lòng người tin. Đó là sự khác biệt giữa giao ước cũ được khắc trên bảng đá và giao ước mới được khắc trên tấm lòng bằng thịt.
Một điểm đáng chú ý: tội lỗi sẽ không còn được nhớ đến. Trên đất này, dù chúng ta học biết tha thứ, ký ức về điều đã xảy ra vẫn đeo đẳng. Trong đất mới, ngay cả ký ức ấy cũng được xóa sạch. Chỉ những vết sẹo trên tay, chân và sườn của Đức Chúa Giê-su còn lại — như chứng tích đời đời về tình yêu Ngài.
Mười Điều Răn được biểu lộ trong đất mới
Luật pháp Đức Chúa Trời không chỉ tồn tại trong đất mới — nó được sống trọn vẹn trong sự sống của những người được cứu. Ê-sai 66:22–23 cho thấy bốn điều răn đầu — mối quan hệ với Đức Chúa Trời:
Vì như trời mới đất mới mà ta hầu dựng, sẽ cứ còn trước mặt ta thể nào, thì dòng giống và danh hiệu các ngươi cũng sẽ cứ còn thể ấy. Mọi xác thịt sẽ đến thờ lạy trước mặt ta, từ ngày trăng mới này đến ngày trăng mới khác, từ ngày Sa-bát nọ đến ngày Sa-bát kia.
Ngày Sa-bát vẫn được giữ trong đất mới — đó là minh chứng rõ ràng về tính bất biến của điều răn thứ tư. Xa-cha-ri 14:16 cũng cho thấy mọi dân tộc sẽ lên Giê-ru-sa-lem hằng năm để giữ lễ Lều Tạm — hình bóng về sự ngự cùng Đức Chúa Trời đời đời.
Ê-sai 65:21–25 mô tả sáu điều răn còn lại — mối quan hệ với người lân cận:
Họ sẽ xây nhà và ở; trồng vườn nho và ăn trái. Họ chẳng xây nhà cho người khác ở, chẳng trồng vườn nho cho người khác ăn… Muông sói với chiên con sẽ ăn chung, sư tử ăn rơm như bò.
Không có trộm cắp, không giết hại, không tham lam, không vu khống — vì lòng người đã được biến đổi. Trong đất mới, không cần bảng nhắc nhở các điều răn. Như A-đam và Ê-va trước khi sa ngã, các thiên sứ chưa từng thấy luật pháp được viết ra, vì điều đó hoàn toàn không cần thiết. Trong vương quốc Đức Chúa Trời, không ai cần được nhắc rằng chớ giết người — vì điều đó đơn giản không thể xảy ra.
Luật pháp, theo lời tiên tri Ellen White, là sự thánh khiết được tỏ bày. Khi nhìn vào Mười Điều Răn, chúng ta đang nhìn vào chính đặc tính của Đức Chúa Trời.
Khải Huyền 21–22: Giê-ru-sa-lem Mới và cây sự sống
Khải Huyền 21 mở ra khải tượng vinh hiển nhất:
Tôi thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến đi mất, và biển cũng không còn nữa. Tôi cũng thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem mới, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình.
Đức Chúa Trời sẽ ngự cùng loài người — chính từ ngữ ấy gợi lại lễ Lều Tạm. Mọi giọt nước mắt sẽ được lau khô, không còn sự chết, than khóc, kêu ca hay đau đớn. Thành Giê-ru-sa-lem Mới có mười hai cửa mang tên mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên, mười hai nền móng mang tên mười hai sứ đồ. Thành làm bằng vàng ròng trong suốt như thủy tinh, không cần mặt trời hay mặt trăng vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời chiếu sáng và Chiên Con là sự sáng của thành.
Khải Huyền 22 mô tả sông nước sự sống chảy ra từ ngôi Đức Chúa Trời và Chiên Con, và cây sự sống sinh mười hai loại trái, mỗi tháng một loại. Đây chính là lý do dân sự sẽ đến thờ phượng từ ngày trăng mới này đến ngày trăng mới khác.
Khải Huyền 22:14 đặt điều kiện rõ ràng:
Phước thay cho những kẻ giặt áo mình đặng có phép đến nơi cây sự sống và bởi các cửa mà vào trong thành.
Một số bản dịch chép: Phước thay cho những kẻ giữ các điều răn của Ngài. Còn ở ngoài thành là những kẻ vô luật — chó, kẻ phù phép, kẻ tà dâm, kẻ giết người, kẻ thờ hình tượng, và mọi kẻ ưa thích nói dối. Sự phân chia đời đời được lập trên thái độ đối với luật pháp Đức Chúa Trời.
Luật pháp là đặc tính bất biến của Đức Chúa Trời
Luật pháp Đức Chúa Trời tồn tại trong trời mới đất mới vì luật pháp ấy chính là đặc tính của Ngài. Quan niệm cho rằng luật pháp chỉ xuất hiện tại núi Si-na-i là sai lầm — Si-na-i chỉ là nơi luật pháp được viết trên bảng đá cho dân Y-sơ-ra-ên, một giao ước họ phá vỡ rất nhanh. Nhưng trong giao ước mới, luật pháp được khắc trong lòng và tâm trí.
Ellen White viết trong Great Controversy trang 435:
Để được chuẩn bị cho sự phán xét, con người cần phải giữ luật pháp Đức Chúa Trời. Luật ấy sẽ là tiêu chuẩn của đặc tính trong sự phán xét.
Sứ đồ Phao-lô khẳng định trong Rô-ma 2:12–16 rằng kẻ làm theo luật pháp sẽ được xưng công bình. Hê-bơ-rơ 11:6 và Rô-ma 14:23 nhắc nhở rằng đức tin là điều thiết yếu để giữ luật pháp — không có đức tin thì chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ý Ngài được, và phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi.
Luật pháp thường bị mang tiếng xấu, vì hình phạt cho sự vi phạm là sự chết. Nhưng chính sự chết sẽ bị tiêu diệt — Hỡi sự chết, cái nọc của mầy ở đâu? Sa-tan từ ban đầu đã tấn công luật pháp Đức Chúa Trời, và qua hàng ngàn năm hắn đã tiêm nhiễm vào tâm trí con người tư tưởng rằng luật pháp là gánh nặng. Nhưng khi nhìn cho kỹ — chớ giết người, chớ nói dối, chớ trộm cướp — đâu có gì khó khăn? Chính chúng ta làm cho luật pháp trở nên khó.
Luật pháp Đức Chúa Trời là luật của tình yêu thương, luật của sự tự do, và luật của sự bình an. Đó chính là điều thế giới đang khao khát — nhưng không phải sự bình an theo cách thế gian ban cho, mà là sự bình an Đức Chúa Cha ban xuống từ ngôi Ngài. Trong trời mới đất mới, luật ấy không bị bãi bỏ — nó được sống trọn vẹn, vì mọi người ở đó đều đã chọn Đức Chúa Trời làm Cha và Vua, và yêu mến Ngài bằng cả tấm lòng.