Bài 9 / 12

Luật Pháp, Phần 1 — Trước Sáng Thế

God's Character revealed in the Law: Part 1 (Pre-Earth)

Mục đích của loạt bài nghiên cứu

Đây là bài đầu tiên trong loạt bốn bài nghiên cứu về đặc tính của Đức Chúa Trời được bày tỏ qua luật pháp Ngài — tức Mười Điều Răn. Buổi học hôm nay tập trung vào tình trạng của vũ trụ trước khi trái đất được tạo dựng, nhằm trả lời cho một quan niệm phổ biến: cho rằng luật pháp của Đức Chúa Trời chỉ ra đời tại núi Si-na-i trong Cựu Ước, và đã bị Đức Chúa Giê-su xóa bỏ khi Ngài đến thế gian.

Luận điểm trung tâm là: luật pháp của Đức Chúa Trời chính là sự bày tỏ đặc tính của Ngài, và vì đặc tính ấy là đời đời bất biến, nên luật pháp ấy cũng đã hiện hữu từ trước vô cùng — trong sự hòa hợp trọn vẹn giữa Đức Chúa Trời, các thiên sứ, và các thế giới khác.


Đức Chúa Trời là tình yêu thương — đời đời bất biến

Trong sách Tổ Phụ và Tiên Tri, bà Ellen White viết: “Đức Chúa Trời là tình yêu thương. Bản tánh Ngài, luật pháp Ngài, là tình yêu thương. Đã luôn như vậy và sẽ luôn như vậy.” Đây là điểm khởi đầu để hiểu mọi sự: đặc tính của Đức Chúa Trời không thay đổi theo thời đại hay hoàn cảnh.

Kinh Thánh xác nhận chân lý này qua nhiều phân đoạn:

“Chúng ta đã biết và tin sự yêu thương của Đức Chúa Trời đối với chúng ta. Đức Chúa Trời là sự yêu thương.” (1 Giăng 4:16)

“Đấng Cao Cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh, có phán như vầy: Ta ngự trong nơi cao và thánh…” (Ê-sai 57:15)

“Mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào.” (Gia-cơ 1:17)

Khi Kinh Thánh nói Đức Chúa Trời là Đấng “hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi,” chúng ta phải hiểu rằng những đặc tính được bày tỏ trong Kinh Thánh đã luôn luôn hiện hữu — trước khi có loài người, trước khi có trái đất, trước khi có thời gian như chúng ta biết.


Sự hòa hợp trọn vẹn của vũ trụ trước khi tạo thiên lập địa

Luật pháp của tình yêu là nền tảng của chính phủ Đức Chúa Trời. Bà Ellen White mô tả tình trạng của vũ trụ trước khi tội lỗi xuất hiện:

“Luật pháp của tình yêu là nền tảng của chính phủ Đức Chúa Trời. Hạnh phúc của mọi tạo vật có lý trí tùy thuộc vào sự hòa hợp trọn vẹn của họ với những nguyên tắc lớn lao của sự công chính… Bao lâu mọi tạo vật còn nhìn nhận lòng trung thành của tình yêu thương, thì sự hòa hợp trọn vẹn ngự trị khắp vũ trụ Đức Chúa Trời.” (Tổ Phụ và Tiên Tri, tr. 34)

Đức Chúa Trời không lấy làm vui trong sự vâng phục bị ép buộc. Ngài ban cho mọi tạo vật sự tự do của ý chí, để họ có thể dâng lên Ngài sự phục vụ tự nguyện. Đây là một nguyên tắc nền tảng: tình yêu, sự hòa hợp, và sự bình an chân thật chỉ có thể tồn tại nơi có ý chí tự do.

Thi Thiên 102:25–27 mô tả sự bất biến của Đức Chúa Trời giữa một vũ trụ đang biến đổi: “Thuở xưa Chúa lập nền trái đất, các từng trời là công việc của tay Chúa. Trời đất sẽ bị hư hoại, song Chúa hằng còn… nhưng Chúa vẫn y nguyên, các năm Chúa không hề cùng.”

Gióp 38:7 cho thấy buổi tạo thiên lập địa diễn ra trong tiếng hát mừng vui: “các sao mai đồng hát hòa nhau, và các con trai Đức Chúa Trời cất tiếng reo mừng.” Vũ trụ trước khi tội lỗi xâm nhập là một nơi của niềm vui, sự ca ngợi, và sự hợp nhất trọn vẹn.


Lu-xi-phe — đỉnh cao của sự sáng tạo trước khi sa ngã

Khải Huyền và các sách tiên tri cho chúng ta biết rằng Lu-xi-phe — trước khi trở thành Sa-tan — là một tạo vật toàn hảo. Ê-xê-chi-ên 28:11–15 ghi lại lời phán của Đức Chúa Trời:

“Ngươi gồm đủ tất cả, đầy sự khôn ngoan, tốt đẹp trọn vẹn. Ngươi vốn ở trong Ê-đen, là vườn của Đức Chúa Trời… Ngươi là một chê-ru-bim được xức dầu đương che phủ; ta đã lập ngươi lên trên hòn núi thánh của Đức Chúa Trời… Đường lối ngươi trọn vẹn từ ngày ngươi được dựng nên, cho đến lúc thấy sự gian ác trong ngươi.”

Lu-xi-phe ở vị trí cao nhất trong các tạo vật được dựng nên. Ông được đặt làm chê-ru-bim che phủ, đứng kề ngôi Đức Chúa Trời. Ông kinh nghiệm sự bình an, sự thỏa lòng trọn vẹn, và sự chấp thuận đầy trọn của Đức Chúa Trời. Không có gì thiếu sót trong vị trí của ông.

Thế nhưng — “cho đến lúc thấy sự gian ác trong ngươi.” Một điều bí ẩn không thể giải thích trọn vẹn đã xảy ra: từ một tạo vật toàn hảo trong sự hòa hợp trọn vẹn, Lu-xi-phe đã sinh lòng đố kỵ, kiêu ngạo, và cuối cùng là phản nghịch.


Khi sự nổi loạn khiến luật pháp “hiện ra” với các thiên sứ

Một trong những trích dẫn quan trọng nhất của bà Ellen White về tình trạng thiên đàng trước khi có sự phản nghịch nằm trong Bài Giảng trên Núi, trang 109:

“Ý muốn của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong các điều răn của luật thánh Ngài, và các nguyên tắc của luật pháp này là các nguyên tắc của thiên đàng… Nhưng tại thiên đàng, sự phục vụ không được dâng lên trong tinh thần của lề luật. Khi Sa-tan nổi loạn chống lại luật pháp của Đức Giê-hô-va, ý tưởng rằng có một luật pháp đến với các thiên sứ gần như là một sự thức tỉnh về điều mà họ chưa từng nghĩ đến.”

Điều này không có nghĩa là luật pháp không tồn tại trước đó. Trái lại — luật pháp ấy đã được sống ra cách tự nhiên trong sự hòa hợp đến nỗi không cần phải được “nhắc lại” hay “công bố.” Các thiên sứ phục vụ Đức Chúa Trời không phải như tôi mọi mà như con cái. Sự vâng phục đối với họ không phải là gánh nặng, vì lòng yêu mến Đức Chúa Trời khiến sự phục vụ trở thành niềm vui.

Chỉ khi Sa-tan bắt đầu vu cáo rằng luật pháp Đức Chúa Trời là độc đoán, là khiếm khuyết, là cần phải thay đổi — thì khi ấy, vấn đề luật pháp mới trở thành đề tài tranh chấp công khai trong vũ trụ.


Cuộc đại tranh chấp là một cuộc chiến của lời nói và đặc tính

Khải Huyền 12:7 chép: “Bấy giờ có một cuộc chiến tranh trên trời: Mi-chen và các sứ Ngài tranh chiến cùng con rồng, rồng cũng cùng các sứ mình tranh chiến lại.” Nhưng đây không phải là cuộc chiến theo kiểu Hollywood với gươm giáo và sấm sét.

Trong cuộc chiến này, không một thiên sứ nào bị giết. Vũ khí thật sự là lời nói. Từ “diabolos” (ma quỷ) trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là kẻ vu cáo. Sa-tan tấn công đặc tính của Đức Chúa Trời bằng cách bóp méo, vu khống, và cáo buộc.

Vu khống đặc tính của Đức Chúa Trời và chà đạp luật pháp Ngài là cùng một việc. Bà Ellen White ghi lại trong Tổ Phụ và Tiên Tri, trang 69:

“Từ ban đầu, cuộc đại tranh chấp đã xoay quanh luật pháp của Đức Chúa Trời. Sa-tan tìm cách chứng minh rằng Đức Chúa Trời là bất công, rằng luật pháp Ngài là khiếm khuyết, và rằng vì lợi ích của vũ trụ, luật pháp ấy cần phải được thay đổi. Trong việc tấn công luật pháp, ông nhằm lật đổ uy quyền của Đấng lập ra luật pháp.”

Một trích dẫn khác từ Signs of the Times (5/6/1901) làm rõ thêm: “Chính phủ của Đức Chúa Trời là chính phủ của ý chí tự do, và không có hành động phản nghịch hay vâng phục nào mà không phải là một hành động của ý chí tự do.”


Luật pháp là sự bày tỏ hữu hình của một Đức Chúa Trời vô hình

Khi Sa-tan và các thiên sứ theo ông bị quăng xuống đất (Khải Huyền 12:9), cuộc tranh chấp được thu gọn về hành tinh này. Khải Huyền 12:17 mô tả mục tiêu cuối cùng của con rồng:

“Con rồng giận người đàn bà, bèn đi tranh chiến cùng con cái khác của người, là những kẻ vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trờigiữ lời chứng của Đức Chúa Giê-su.”

Không thể vâng giữ điều răn nếu không có điều răn để vâng giữ. Và không phải ngẫu nhiên mà ngay sau đó, Khải Huyền 13 nói về dấu của con thú — một vấn đề về sự thờ phượng thật và giả, mà chính bốn điều răn đầu của Mười Điều Răn xác định ai là Đấng đáng được thờ phượng: Đấng Tạo Hóa.

Mười Điều Răn không phải là một bộ luật đột nhiên xuất hiện tại Si-na-i. Đó là sự bày tỏ hữu hình của đặc tính Đức Chúa Trời — được ban cho loài người hữu hạn để chúng ta có thể nhìn thấy bằng mắt thường điều mà các thiên sứ vốn đã sống ra cách tự nhiên trong sự hòa hợp với Đức Chúa Trời.

Nếu không có luật pháp, không có tội lỗi. Nếu không có tội lỗi, không cần ân điển. Nếu không cần ân điển, không cần Đấng Cứu Thế. Phá bỏ luật pháp là phá bỏ chính nền tảng của Tin Lành.


Vũ trụ vẫn đang trong sự hòa hợp — ngoại trừ trái đất này

Một câu hỏi quan trọng: thiên đàng hiện nay có còn đang ở trong sự hòa hợp trọn vẹn không? Câu trả lời là . Bà Ellen White viết trong Early Writings, trang 39: “Có sự trật tự và hòa hợp trọn vẹn trong thành thánh.” Sự nổi loạn đã được khu biệt vào hành tinh này.

Bà cũng kể lại khải tượng về một thế giới khác, nơi cư dân nói: “Chúng tôi đã sống trong sự vâng phục nghiêm ngặt các điều răn của Đức Chúa Trời, và đã không sa ngã bởi sự bất tuân như những kẻ trên trái đất.” Các thế giới khác trong vũ trụ vẫn đang sống trong sự hòa hợp với luật pháp Đức Chúa Trời — chính luật pháp mà nhiều người trên đất này nói rằng đã bị xóa bỏ.

Great Controversy kết thúc bằng một viễn cảnh tương ứng đối xứng với câu mở đầu của Tổ Phụ và Tiên Tri:

“Cuộc đại tranh chấp đã chấm dứt. Tội lỗi và tội nhân không còn nữa. Toàn vũ trụ được sạch sẽ. Một nhịp đập của sự hòa hợp và niềm vui mừng đập xuyên qua toàn bộ tạo vật bao la… Mọi vật, hữu tri và vô tri, trong vẻ đẹp không vẩn bóng và niềm vui trọn vẹn, đều tuyên bố rằng Đức Chúa Trời là tình yêu thương.”

Sự bình an, sự hòa hợp, và tình yêu thương chân thật đòi hỏi ý chí tự do. Đó là điều thế gian không hiểu, và đó là điều Đức Chúa Trời đã, đang, và sẽ mãi mãi bày tỏ qua luật pháp đời đời của Ngài.