Trong Đồng Vắng
Đức Chúa Trời của trật tự và bình an
Khi suy gẫm về đặc tính của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong đồng vắng, chúng ta cần khởi đi từ một nền tảng quan trọng: Ngài là Đức Chúa Trời của trật tự. Sứ đồ Phao-lô viết trong 1 Cô-rinh-tô 14:33 và 40:
Vì Đức Chúa Trời chẳng phải là Chúa của sự loạn lạc, bèn là Chúa của sự hòa bình… Mọi sự đều nên làm cho phải phép và theo thứ tự.
Những câu Kinh Thánh ngắn gọn này hé lộ những đặc tính then chốt: Đức Chúa Trời là Đấng đứng đắn, có thứ tự, và là Đấng của bình an. Khi nhận biết Đức Chúa Trời là Chúa của bình an, chúng ta cũng đồng thời nhận diện được bản chất của Sa-tan — kẻ gieo loạn lạc và hỗn độn. Càng thấy rõ Đức Chúa Trời là ai, chúng ta càng dễ phân biệt công việc của kẻ thù nghịch.
Sự sáng tạo bày tỏ một Đức Chúa Trời có thứ tự
Sáng Thế Ký đoạn 1 cho thấy một Đức Chúa Trời hành động theo trật tự, chi tiết và có chủ đích. Trong ngày thứ nhất, Ngài phân rẽ sự sáng khỏi sự tối; ngày thứ hai, Ngài phân rẽ các nước phía trên và phía dưới khoảng không; ngày thứ ba, Ngài phân rẽ đất khô và biển. Mỗi công việc đều được kết thúc bằng lời tuyên phán: “thấy điều đó là tốt lành”.
Một nguyên tắc đáng chú ý xuất hiện ngay từ đầu: Đức Chúa Trời phân biệt nhưng không phân biệt đối xử. Buổi tối và buổi sáng đều có vai trò riêng; đất và biển đều phục vụ mục đích riêng; cây cỏ, thảo mộc, cây ăn trái — mỗi loại đều khác nhau nhưng đều tốt lành. Không có loài nào tốt hơn loài nào; tất cả đều cần thiết trong tổng thể được sắp đặt cách khôn ngoan.
Đức Chúa Trời không tùy tiện. Ngài hành động có mục đích và trật tự. Đây là đặc tính cần ghi khắc khi chúng ta đọc bất cứ phần nào của Kinh Thánh.
Một Đức Chúa Trời không hề thay đổi
Ma-la-chi 3:6 chép: “Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta không hề thay đổi.” Hê-bơ-rơ 13:8 cũng khẳng định: “Đức Chúa Giê-su Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi.” Nếu Đức Chúa Trời trong Sáng Thế Ký là Đấng của trật tự, thì Đức Chúa Trời ngày nay vẫn là Đấng của trật tự ấy. Thế giới có thể đổi thay, lòng người có thể thay đổi, nhưng đặc tính của Ngài vẫn giữ nguyên.
Kinh Thánh ghi lại nhiều ví dụ minh chứng cho sự chi tiết của Đức Chúa Trời:
- Chiếc tàu của Nô-ê (Sáng Thế Ký 6:14–16): Đức Chúa Trời ban chỉ dẫn cụ thể về vật liệu, kích thước (300 cu-đê dài, 50 cu-đê rộng, 30 cu-đê cao), cửa sổ, cửa ra vào và ba tầng. Nô-ê đóng tàu, nhưng chính Đức Chúa Trời thiết kế.
- Cây biết điều thiện và điều ác trong vườn Ê-đen — một mạng lệnh cụ thể cho A-đam và Ê-va.
- Đền tạm trong Xuất Ê-díp-tô Ký 25:8–9: “Họ sẽ làm cho ta một đền thánh và ta sẽ ở giữa họ. Hãy làm điều đó y như kiểu đền tạm cùng kiểu các đồ dùng mà ta sẽ chỉ cho ngươi.” Mỗi tấm màn, mỗi cái móc, mỗi đồ dùng đều được Môi-se nhận từ Đức Chúa Trời theo một khuôn mẫu trên trời.
Thi Thiên 77:13 nhắc rằng đường lối của Đức Chúa Trời ở trong nơi thánh. Đền tạm trên đất là hình bóng của thực tại trên trời, để qua đó loài người có thể hiểu được công việc cứu chuộc mà Đức Chúa Giê-su hiện đang làm cho chúng ta.
Mọi sự xảy ra đúng thì giờ
Không những Đức Chúa Trời chi tiết về cấu trúc, Ngài còn chi tiết về thì giờ. Trong cuộc đời Đức Chúa Giê-su trên đất, mỗi hành động đều được hoạch định trước từ thuở đời đời. Bà Ellen White viết:
Mỗi hành động trong cuộc đời Đấng Christ trên đất đều là sự ứng nghiệm của kế hoạch đã có từ những ngày đời đời. Khi Ngài bước đi giữa loài người, Ngài được dẫn dắt từng bước bởi ý muốn của Cha. Ngài không vội hành động khi thì giờ chưa đến, và Ngài cũng không trì hoãn khi thì giờ đã đến.
Trong Giăng 2:4 và nhiều lần khác, chúng ta nghe Đức Chúa Giê-su nói: “Giờ ta chưa đến.” Khi giờ đến, mọi sự được làm trọn cách chính xác theo trật tự thiên thượng.
Khải Huyền 1:1 cho thấy chuỗi mạng lệnh trên trời này: Đức Chúa Trời ban sự mặc thị cho Đức Chúa Giê-su, Đức Chúa Giê-su sai thiên sứ đến cho Giăng, Giăng làm chứng cho các Hội Thánh, và các Hội Thánh truyền lại cho dân sự. Đức Thánh Linh hiện diện trong toàn bộ tiến trình ấy — “ai có tai, hãy nghe lời Đức Thánh Linh phán cùng các Hội Thánh.” Khi chúng ta cầu nguyện, các thiên sứ mang lời cầu xin của chúng ta lên qua Đức Thánh Linh, đến với Đấng Trung Bảo là Đức Chúa Giê-su, và được trình dâng trước Đức Chúa Cha. Đó là trật tự thiên thượng — không phải đôi khi, mà luôn luôn như vậy.
Hậu quả của sự rối loạn và bất tuân
Khi con người đi lệch khỏi trật tự của Đức Chúa Trời, hỗn loạn và đổ vỡ là hậu quả tất yếu. Kinh Thánh ghi lại nhiều ví dụ:
- Ca-in và A-bên: Cả hai đều tin Đức Chúa Trời, đều dựng bàn thờ, đều dâng của lễ. Nhưng A-bên dâng của lễ theo cách Đức Chúa Trời đã chỉ dạy — một con sinh có huyết — còn Ca-in dâng theo ý riêng. Hậu quả là sự ghen ghét và án mạng.
- Tháp Ba-bên: Nim-rốt — tên có nghĩa là “phản loạn” — dẫn dắt loài người dựng tháp chống lại Đức Chúa Trời.
- Sô-đôm và Gô-mô-rơ: bị hủy diệt bởi lửa và diêm sinh.
- A-rôn và bò con bằng vàng: sự bất tuân của ông truyền đến thế hệ sau, dẫn tới việc Na-đáp và A-bi-hu dâng lửa lạ và bị thiêu hủy.
- Hốp-ni và Phi-nê-a: lấy hòm giao ước như bùa hộ mệnh, mất hòm, mất mạng, và cha họ là Hê-li cũng chết theo.
- U-xa: chạm vào hòm với ý tốt nhưng vẫn ngã chết, vì Đức Chúa Trời là Đấng thánh khiết và cụ thể.
Những câu chuyện ấy không cho thấy một Đức Chúa Trời tùy tiện trừng phạt, mà cho thấy hậu quả tất yếu của việc xa rời trật tự Ngài đã thiết lập. Sự bất tuân là sự không tin và thiếu sự nhờ cậy nơi lời của Đức Chúa Trời. Lời Ngài giữ chúng ta được an toàn; nếu A-đam và Ê-va vâng lời, họ đã không chết.
Trật tự trong sự tổ chức của Y-sơ-ra-ên
Bà Ellen White mô tả cách Đức Chúa Trời tổ chức dân Y-sơ-ra-ên trong sách Patriarchs and Prophets:
Chính phủ của Y-sơ-ra-ên được đặc trưng bởi sự tổ chức kỹ lưỡng nhất, đáng kinh ngạc cả về tính trọn vẹn lẫn sự đơn sơ. Trật tự được bày tỏ rõ ràng trong sự hoàn hảo và sắp đặt của mọi công trình tạo dựng của Đức Chúa Trời cũng được biểu lộ trong nền kinh tế của dân Hê-bơ-rơ.
Đức Chúa Trời ở vị trí trung tâm của thẩm quyền. Môi-se là người lãnh đạo hữu hình, được Ngài bổ nhiệm. Một hội đồng 70 trưởng lão được chọn để giúp Môi-se. Kế đến là các thầy tế lễ, các thủ lĩnh chi phái, các trưởng quan ngàn người, trăm người, năm chục người, mười người, và sau cùng là những người được bổ nhiệm cho các nhiệm vụ đặc biệt. Mười cấp bậc, vận hành hài hòa.
Ở trang 376, bà viết tiếp:
Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của trật tự. Mọi điều liên quan đến thiên đàng đều ở trong trật tự hoàn hảo, sự tùng phục và kỷ luật triệt để… Đức Chúa Trời đòi hỏi trật tự và hệ thống trong công việc của Ngài ngày nay không kém gì trong những ngày của Y-sơ-ra-ên.
Nguyên tắc ấy không thay đổi vì Ngài không thay đổi.
Áp dụng trật tự thiên thượng vào đời sống
Ngay cả trong sự sống lại của Đức Chúa Giê-su, chi tiết về trật tự cũng được ghi lại. Giăng 20:6–9 thuật lại rằng khi các môn đồ vào trong mộ, họ thấy khăn liệm để một nơi và khăn vốn trùm đầu Đức Chúa Giê-su được cuốn lại và đặt riêng một chỗ. Đức Chúa Giê-su, sau khi sống lại, đã sắp xếp gọn ghẽ. Chúng ta phục vụ một Đức Chúa Trời đứng đắn, có thứ tự — đến mức chi tiết tưởng chừng nhỏ nhặt ấy cũng được Kinh Thánh giữ lại để khích lệ chúng ta sống ngăn nắp và có trật tự.
Trên đường đi Em-ma-út (Lu-ca 24:13–27), khi hai môn đồ buồn rầu vì không hiểu được biến cố vừa xảy ra, Đức Chúa Giê-su “bắt đầu từ Môi-se rồi kế đến mọi đấng tiên tri mà cắt nghĩa cho hai người đó những lời chỉ về Ngài trong cả Kinh Thánh.” Sau đó, Ngài “mở trí cho môn đồ được hiểu Kinh Thánh” (Lu-ca 24:45). Khi chúng ta hiểu Kinh Thánh, chúng ta không bị lạc lối trong sự hỗn loạn của thế giới chung quanh.
Bà Ellen White viết trong Ministry of Healing trang 479:
Đấng Christ, trong cuộc đời trên đất, đã không lập kế hoạch cho chính Ngài. Ngài chấp nhận kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho Ngài, và ngày qua ngày, Cha mở ra kế hoạch của Ngài. Chúng ta cũng vậy, hãy nương cậy nơi Đức Chúa Trời, để đời sống chúng ta là sự thực hiện đơn sơ ý muốn của Ngài.
Đức Chúa Trời không bao giờ dẫn dắt con cái Ngài cách nào khác hơn là cách mà chính họ sẽ chọn nếu có thể nhìn thấy kết cuộc từ ban đầu.
Đức Chúa Trời có thân vị, và sự cuối cùng được đặt theo trật tự
Ê-sai 55:8–9 nhắc rằng:
Ý tưởng ta chẳng phải ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải đường lối ta… như trời cao hơn đất, đường lối ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng ta cao hơn ý tưởng các ngươi.
Ý tưởng của con người gắn với thì giờ; ý tưởng của Đức Chúa Trời gắn với cõi đời đời. Con người nghĩ về điều mình có thể nhận, Đức Chúa Trời nghĩ về điều Ngài có thể ban. Khi đặc tính của Đức Chúa Trời được bày tỏ, chúng ta nhìn thấy chính sự nhỏ hẹp và ích kỷ của mình — và đó chính là điều cần thiết để Ngài uốn nắn chúng ta trong sự công bình.
Khải Huyền 21:1–8 và 27 cho thấy đích đến cuối cùng của trật tự thiên thượng:
Nầy, đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người! Ngài sẽ ở với chúng, và chúng sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với chúng… Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết, cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa.
Đức Chúa Trời là Đấng có thân vị. Ngài sẽ ở cùng chúng ta đời đời. Ngài đã hứa: “Ta không lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu.” Người duy nhất từ bỏ Đức Chúa Trời là chính chúng ta, chứ không phải Ngài từ bỏ chúng ta.
Na-hum 1:9 còn ban một lời hứa quý báu: “Sự hoạn nạn sẽ chẳng dấy lên lần thứ hai.” Tội lỗi sẽ bị chấm dứt hoàn toàn, một lần đủ cả. Đó là phước hạnh khi phục vụ một Đức Chúa Trời của trật tự, một Đức Chúa Trời thanh sạch.
Mười điều răn cũng theo trật tự
Ngay cả luật pháp thánh cũng phản ánh trật tự của Ngài. Bốn điều răn đầu dạy chúng ta yêu kính Đức Chúa Trời hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn; sáu điều răn còn lại dạy chúng ta yêu thương người lân cận như chính mình. Thứ tự này quan trọng — chỉ khi nào mối tương giao với Đức Chúa Trời được đặt đúng chỗ, chúng ta mới có thể yêu thương người khác cách đúng đắn.
Thế gian sẽ không trở nên tốt hơn; thế gian sẽ ngày càng tồi tệ. Nhưng chúng ta — bởi ân điển của Đức Chúa Trời — có thể trở nên tốt hơn, được nên thánh, được biến đổi. Đó là một tiến trình ép chặt, nơi con người cũ bị ép ra khỏi chúng ta để con người mới xuất hiện. Hãy tìm kiếm đặc tính của Đức Chúa Trời và trật tự thiên thượng của Ngài trong từng phần Kinh Thánh bạn đọc, và bạn sẽ bắt đầu nhìn thấy Ngài được bày tỏ ở những nơi mình chưa từng nghĩ tới.