Bài 1 / 12

Nô-ê và Cơn Lụt

God's Character revealed in the Noah and the Flood.

Hiểu biết về Đức Chúa Trời phải đến từ Kinh Thánh

Muốn biết Đức Chúa Trời thực sự là ai, chúng ta chỉ có một nguồn đáng tin cậy duy nhất: lời của Ngài. Đừng tin một điều gì chỉ vì một mục sư, một diễn giả yêu thích, hay một quyển sách nào đó đã nói như vậy. Hãy mở Kinh Thánh ra và tự mình tra xem, bởi Đức Thánh Linh là Đấng dẫn chúng ta vào mọi lẽ thật, và lời Đức Chúa Trời chính là lẽ thật khiến chúng ta được tự do.

Đáng tiếc là đặc tính của Đức Chúa Trời thường bị hiểu sai. Có người xem Đức Chúa Trời của Cựu Ước như một vị thần báo thù, đối lập với một Đức Chúa Giê-su nhân từ trong Tân Ước. Có người xem Ngài như một địa chủ vắng mặt, một nguyên nhân đầu tiên không đụng chạm gì đến đời sống mình. Tất cả những hình ảnh ấy đều không phù hợp với những gì Kinh Thánh tỏ ra về Ngài.

Trong bài học này, chúng ta sẽ khám phá đặc tính của Đức Chúa Trời qua một ví dụ lịch sử cụ thể — câu chuyện Nô-ê và cơn nước lụt trong Sáng Thế Ký 6–9. Chính Đức Chúa Giê-su nhiều lần dẫn chúng ta trở lại biến cố này như một mẫu mực cho ngày sau rốt.


Đức Chúa Trời không hề thay đổi

Một trong những lẽ thật nền tảng nhất về Đức Chúa Trời là Ngài không thay đổi. Tiên tri Ma-la-chi tuyên bố:

“Vì ta là Đức Giê-hô-va, ta không hề thay đổi; bởi cớ đó, các ngươi là con trai Gia-cốp, chẳng bị tiêu diệt.” (Ma-la-chi 3:6)

Tân Ước cũng làm chứng cùng một điều: “Đức Chúa Giê-su Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi” (Hê-bơ-rơ 13:8). Sứ đồ Gia-cơ thêm rằng nơi Cha của sự sáng “chẳng có sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải” (Gia-cơ 1:17).

Đức Chúa Trời mà chúng ta thờ phượng hôm nay cũng chính là Đức Chúa Trời trước khi sáng tạo, là Đức Chúa Trời của Cựu Ước cũng như Tân Ước, và sẽ vẫn là Ngài sau khi trời mới đất mới được dựng nên. Đây là chỗ đứng vững chắc để chúng ta neo đức tin mình. Hơn nữa, Hê-bơ-rơ 6:18 nhắc rằng có hai điều không thay đổi mà nơi đó Đức Chúa Trời không thể nói dối được. Ngài không bao giờ nói một đàng làm một nẻo — đó là đặc tính của Sa-tan, kẻ được gọi là cha của sự nói dối.


Đức Chúa Trời là tình yêu thương và không hề cám dỗ ai

“Đức Chúa Trời là sự yêu thương” (1 Giăng 4:8, 16) — có lẽ đây là đặc tính được nhắc đến nhiều nhất. Nhưng chúng ta cần cẩn thận: tình yêu của Đức Chúa Trời không phải là tình yêu theo cách hiểu của thế gian. Cũng như sự bình an của Ngài vượt quá mọi sự hiểu biết, tình yêu của Ngài cũng vượt xa những định nghĩa quen thuộc.

Sứ đồ Phao-lô mô tả tình yêu thương trong 1 Cô-rinh-tô 13:4–8: hay nhịn nhục, nhân từ, không ghen tị, không khoe mình, không kiêu ngạo, không làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, chẳng vui về điều không công bình nhưng vui trong lẽ thật, dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự, và không bao giờ hư mất. Khi đọc danh sách này, hãy tự hỏi: liệu cách hiểu của tôi về tình yêu có bao gồm tất cả những điều ấy không?

Quan trọng hơn, Kinh Thánh không chỉ nói Đức Chúa Trời yêu thương — Kinh Thánh nói Ngài là tình yêu thương. Ngài chính là nguồn của tình yêu, không chỉ là Đấng thực hành tình yêu.

Vì vậy, khi Gia-cơ 1:13 dạy: “Chớ có ai đương bị cám dỗ mà nói rằng: Ấy là Đức Chúa Trời cám dỗ tôi; vì Đức Chúa Trời chẳng bị sự ác nào cám dỗ được, và chính Ngài cũng không cám dỗ ai”, chúng ta hiểu rằng nguồn gốc của mọi cám dỗ và đau khổ không phải là Đức Chúa Trời. Nhiều khi chúng ta vô tình đổ lỗi cho Đức Chúa Trời về những điều chính Sa-tan đang làm — đây là một trong những mưu kế tinh vi nhất của kẻ thù: không cần khiến chúng ta tin vào nó, chỉ cần khiến chúng ta thôi tin cậy nơi Đức Chúa Trời.


Đức Chúa Trời thấu suốt lòng người

Trong Sáng Thế Ký 6:5, trước khi cơn nước lụt xảy ra, Kinh Thánh chép: “Đức Giê-hô-va thấy sự hung ác của loài người trên mặt đất rất nhiều, và các ý tưởng của lòng họ chỉ là xấu luôn.” Câu này tỏ một đặc tính quan trọng: Đức Chúa Trời thấu suốt mọi tư tưởng và động cơ của lòng người.

“Đức Giê-hô-va từ trên trời ngó xuống, nhìn thấy hết thảy con cái loài người… Ngài nắn nên lòng của họ hết thảy, xem xét mọi việc của họ.” (Thi Thiên 33:13–15)

Truyền Đạo 12:14 thêm rằng “Đức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến đỗi việc kín nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy”. Hê-bơ-rơ 4:12 mô tả lời Đức Chúa Trời như thanh gươm hai lưỡi, phân biệt được “tư tưởng và ý định trong lòng”.

Khi Đức Chúa Giê-su tìm A-đam và Ê-va trong vườn và hỏi “Ngươi ở đâu?”, không phải vì Ngài không biết. Ngài đã biết tất cả. Nhưng Ngài muốn họ trải qua tiến trình xưng tội và ăn năn — một phần thiết yếu trong sự phục hồi mối quan hệ với Ngài. Khi chúng ta xưng tội, không phải để báo cho Đức Chúa Trời biết một điều gì mới; mà là để chính chúng ta nhận ra và thừa nhận sai trật của mình.

Đức Chúa Trời nhìn vào tấm lòng, không phải bề ngoài. “Loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng” (1 Sa-mu-ên 16:7). Đây là tin mừng: Ngài hiểu cuộc chiến nội tâm của chúng ta hơn ai hết, và Ngài luôn sẵn lòng giúp đỡ.


Sự thương xót và lòng nhẫn nại trong câu chuyện Nô-ê

Sáng Thế Ký 6:6 chép rằng “Đức Giê-hô-va tự trách đã dựng nên loài người trên mặt đất, và buồn rầu trong lòng”. Bản King James dùng chữ repented — Ngài “ăn năn”. Câu này thường gây bối rối: lẽ nào Đức Chúa Trời tiếc rẻ vì đã tạo dựng con người?

Theo lời chú giải của Cơ-đốc Phục Lâm, sự “ăn năn” của Đức Chúa Trời ở đây không hàm ý Ngài thiếu sự nhìn thấy trước hay có sự thay đổi trong bản tính. Đó là cách diễn tả nỗi đau của tình yêu thiêng liêng trước tội lỗi của loài người. Lòng Đức Chúa Trời tràn đầy sự buồn rầu sâu sắc và lòng thương xót — một biểu hiện cảm động cho thấy Ngài không hề ghét loài người. Tội lỗi của con người khơi dậy cả một đại dương cảm thương vô tận trong lòng Đấng Tạo Hóa.

Đặc tính nhẫn nại của Đức Chúa Trời cũng được tỏ ra rõ ràng. Trong Sáng Thế Ký 6:3, Ngài phán: “Thần ta sẽ chẳng hằng ở trong loài người luôn; trong điều lầm lạc, loài người chỉ là xác thịt; đời người sẽ là một trăm hai mươi năm mà thôi.” Một trăm hai mươi năm thử thách — suốt thời gian ấy Nô-ê rao giảng sự công bình. Loài người có đủ thời gian, đủ ánh sáng, đủ cơ hội để lựa chọn. Đó không phải là một Đức Chúa Trời nóng vội báo thù; đó là một Đức Chúa Trời chậm giận, ban cho loài người mọi cơ may có thể.

Đồng thời, Ngài là nơi nương náu và là sức lực. Khi Ngài phán bảo Nô-ê đóng một chiếc tàu (Sáng Thế Ký 6:14) và lập giao ước rằng cả gia đình ông sẽ vào trong đó (câu 18), chiếc tàu ấy trở thành nơi che chở khỏi tai họa lớn nhất mà thế gian từng chứng kiến cho đến ngày tận thế.

“Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi, Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân.” (Thi Thiên 46:1)

Ê-sai 25:4 cũng gọi Đức Chúa Trời là “nơi bền vững cho kẻ nghèo, đồn lũy cho kẻ thiếu thốn trong lúc khó khăn, nơi núp khỏi bão”. Chiếc tàu của Nô-ê chính là một biểu tượng sống động cho lẽ thật ấy.


Đức Chúa Trời công bình, hay thương xót và hay tha thứ

Sau cơn nước lụt, Đức Chúa Trời lập một giao ước với Nô-ê và mọi loài sinh vật, đặt cầu vồng trên mây làm dấu hiệu (Sáng Thế Ký 9:9–17). Mọi đặc tính của Ngài — sự thương xót, sự công bình, lòng tha thứ và sự thành tín — hội tụ trong dấu hiệu ấy. Tất cả đều hòa hợp một cách hoàn hảo, không có đặc tính nào mâu thuẫn với đặc tính nào.

“Hỡi Chúa, sự thương xót và sự tha thứ đều thuộc về Chúa, dầu chúng tôi đã bội nghịch cùng Ngài.” (Đa-ni-ên 9:9)

Thi Thiên 103:8 nhắc rằng “Đức Giê-hô-va có lòng thương xót, hay làm ơn, chậm nóng giận, và đầy sự nhân từ”. Hãy gạt bỏ ý tưởng rằng Đức Chúa Trời đang giận dữ với bạn — đó không phải là điều Kinh Thánh dạy. Ngài chậm giận, hay thương xót, và nhẫn nại.

Khi chúng ta xưng tội, “Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác” (1 Giăng 1:9). Hãy cầu xin và tin cậy điều ấy — không phải vì cảm xúc của bạn nói như vậy, mà vì chính Đức Chúa Trời đã phán như vậy.

“Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào.” (Ê-sai 55:7)

Bạn chưa đi quá xa đâu. Lời nói dối rằng “ngươi đã đi quá xa, Đức Chúa Trời không thể tha thứ cho ngươi nữa” là chính lời Sa-tan đã dùng để dụ dỗ một phần ba các thiên sứ — và nó vẫn dùng lời ấy với chúng ta hôm nay.

Sự công bình cũng là một đặc tính không thể tách rời. Đức Chúa Giê-su phán: “Sự xét đoán của ta là công bình, vì ta chẳng tìm ý muốn của ta, nhưng tìm ý muốn của Đấng đã sai ta” (Giăng 5:30). 2 Phi-e-rơ 2:4–9 dẫn chứng rằng Đức Chúa Trời không tha các thiên sứ phạm tội, không tha thế gian xưa, nhưng đã gìn giữ Nô-ê — “người giảng đạo công bình” — cùng bảy người khác. Ngài cũng cứu Lót khỏi Sô-đôm và Gô-mô-rơ. Ngài là Đấng “biết cứu chữa những người tin kính khỏi cơn cám dỗ, và hành phạt kẻ không công bình”.

Câu chuyện thành Ni-ni-ve trong sách Giô-na cho thấy cùng một Đức Chúa Trời ấy. Khi cả thành ăn năn, Ngài tha cho họ. Khi họ trở lại con đường gian ác, sự đoán phạt mới đến. Mọi sự đều tùy thuộc vào lựa chọn của con người, bởi vì Đức Chúa Trời không hề thay đổi.


Đức Chúa Giê-su — sự bày tỏ trọn vẹn đặc tính của Cha

Bà Ellen White viết trong chương đầu của sách Mong Ước Của Các Thời Đại (Desire of Ages), trang 19:

“Danh Ngài sẽ được gọi là Em-ma-nu-ên… Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta. Sự sáng của sự nhận biết vinh hiển Đức Chúa Trời được bày tỏ trên mặt Đức Chúa Giê-su… Ngài đến để bày tỏ ánh sáng của tình yêu Đức Chúa Trời, để là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta… Đức Chúa Giê-su là tư tưởng của Đức Chúa Trời được phát thành tiếng.”

Mọi đặc tính của Cha mà chúng ta thấy trong câu chuyện Nô-ê — sự không thay đổi, tình yêu, sự thấu suốt lòng người, sự thương xót, lòng nhẫn nại, sự che chở, sự công bình và lòng tha thứ — đều được bày tỏ trọn vẹn trong Đức Chúa Giê-su. Trên thập tự giá, vinh hiển chiếu sáng trong mặt Đức Chúa Giê-su là vinh hiển của tình yêu hy sinh quên mình. Luật của tình yêu không tìm tư lợi chính là luật của sự sống cho cả đất và trời.

Đây là Đức Chúa Trời mà thế gian không biết. Đây là Đức Chúa Trời mà ngay cả nhiều Hội Thánh cũng ít rao giảng đầy đủ. Khi chúng ta hiểu đúng về Ngài, lòng tin cậy và sự bình an trong chúng ta sẽ được củng cố. Đồng thời, chúng ta cũng sẽ nhận ra rõ hơn các mưu chước của Sa-tan để không bị mắc vào cạm bẫy của nó.

Khi nghiên cứu Kinh Thánh, hãy luôn đặt câu hỏi: tôi thấy đặc tính nào của Đức Chúa Trời trong phân đoạn này? Câu hỏi ấy sẽ mở ra cho bạn một chiều sâu mới trong từng câu chuyện, từng nhân vật, từng biến cố mà Kinh Thánh ghi lại.