Báp-têm Là Gì? — Lời Chứng Của Chloe Và Michelle

Mục Tiêu Không Phải Là Báp-têm

Trước khi đặt Chloe và Michelle xuống nước, Pastor Zeny Vidacak — quản nhiệm Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm Mount Gravatt — dừng lại để trả lời câu hỏi đặt ra cho cả buổi lễ Sa-bát hôm ấy: Báp-têm là gì?

“Đức Chúa Giê-su phán: ‘Hãy đi và môn đồ hóa muôn dân.’ Mục tiêu không phải là báp-têm — mục tiêu là môn đồ hóa cho Đức Chúa Giê-su. Khi chúng ta môn đồ hóa qua quyền năng của Lời Ngài và Đức Thánh Linh, lúc đó báp-têm trở thành dấu hiệu của sự hiệp một với Đấng Christ.”

Ông cầm chiếc nhẫn cưới trên tay rồi nói tiếp: phép báp-têm cũng giống như chiếc nhẫn này. Nó là dấu hiệu công khai rằng đời sống của một người đã được dâng trọn cho Đức Chúa Giê-su. Nhẫn không tạo nên hôn nhân; nó công bố hôn nhân đã có. Tương tự, báp-têm không tạo nên đức tin; nó công bố đức tin đã có và đồng nhất hóa người tin với điều quan trọng nhất trong câu chuyện cứu rỗi: Đức Chúa Giê-su đã chết, đã được chôn, và đã sống lại.

Đức tin là điều riêng tư; nhưng báp-têm là một sự tuyên xưng công khai. Người được báp-têm nói với cộng đồng — và với chính mình — rằng kể từ hôm nay, họ đứng cùng phía với Đức Chúa Giê-su.


Chloe — Khi Lời Đáp Của Chúa Đến Qua Cơn Bệnh

Chloe không lớn lên trong Hội Thánh. Cô từng học trung học Công giáo, nhưng những gì cô thấy tại đó — người ta xưng đức tin trên môi miệng rồi cư xử thô bạo sau cánh cửa đóng — khiến cô kết luận: Nếu đây là Cơ-đốc giáo, tôi không muốn dính dáng đến.

Tuổi mới lớn của Chloe bị bao trùm bởi sự giận dữ và nỗi bức bối nội tâm. Năm 15 tuổi, cô bắt đầu nghiện cần sa — một sự lệ thuộc kéo dài năm năm. Trong suốt thời gian đó, Đức Chúa Trời ở đâu đó phía sau đời sống cô, nhưng chưa bao giờ ở trung tâm.

Sự thay đổi đến qua một người bạn học. Người này, dù đã mất một phụ huynh và đối diện với những áp lực nặng nề, vẫn không ngừng dâng vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Sự bình an, sự nhân từ và tình yêu thương mà người ấy có khiến Chloe phải dừng lại suy nghĩ: Đức Chúa Trời thực sự là ai? Ngài có thể làm gì trong đời sống một con người — kể cả đời sống của tôi?

Năm 2025, cô được mời đến Hội Thánh. Lúc đầu, Chloe sống đôi mặt — chân trong, chân ngoài. Cô dự nhóm, đọc Kinh Thánh, cầu nguyện, cảm thấy gần Đức Chúa Trời, rồi lại quay về với điếu cần sa và những thói quen cũ. Trong lòng cô biết phải thay đổi, nhưng ý chí chưa đủ.

Đầu năm 2026, cô bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở giữa thiên nhiên. Dưới mây trời và sao, sự hiện diện của Đức Chúa Trời trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Một đêm, cô kêu lên cùng Ngài:

“Lạy Chúa, nếu Ngài vẫn còn muốn cứu con, xin Ngài phải cất đi sự thèm khát mà con không sao thắng nổi này.”

Câu trả lời đến gần như tức khắc. Đêm hôm ấy, khi đang hút, cô nhận thấy một cái gì đó khác lạ — sự dễ chịu quen thuộc không còn ở đó nữa. Cùng đêm ấy cô trở bệnh nặng và nôn mửa liên tục. “Như thể Đức Chúa Trời đang tẩy sạch cơ thể tôi từ bên trong ra ngoài.” Ngày hôm sau, chỉ ngửi thấy mùi cần sa thôi cô đã thấy ghê tởm. Cô gói toàn bộ dụng cụ lại và cất đi.

Vài tuần sau, cô tình cờ ngửi thấy mùi cần sa lần nữa — và cơn bệnh y nguyên trở lại. Lúc ấy cô hiểu: Đức Chúa Trời đã nhậm lời cầu nguyện của cô.

Khúc Kinh Thánh đóng đinh cú quyết định cuối cùng là Khải Huyền 3:15-20 — sứ điệp cho Hội Thánh Lao-đi-xê. Trong một giờ học Kinh Thánh dành cho thanh niên, khi nghe về “sự hâm hẩm” và việc Đức Chúa Trời sẽ “mửa ra khỏi miệng Ngài” những ai chọn thế gian thay vì Ngài, lòng Chloe bị đánh động trực tiếp. Cô nhận ra: nếu muốn thật sự mở cửa cho Đức Chúa Giê-su bước vào, cô phải đóng mọi cánh cửa khác. Tuần ấy, cô vứt bỏ tất cả dụng cụ hút còn lại và đầu phục Đức Chúa Giê-su trọn vẹn.

Câu Kinh Thánh cô mang theo suốt phần đời còn lại là Lu-ca 15:3-7 — dụ ngôn người chăn để 99 con chiên trên đồng vắng để đi tìm con chiên lạc. “Tôi biết ơn rằng ngay cả khi tôi đang lạc lối, Đức Chúa Trời chưa bao giờ ngừng tìm kiếm tôi.”


Michelle — Khi COVID Đánh Thức Một Đức Tin Đã Ngủ

Michelle lớn lên trong một gia đình Cơ-đốc Phục Lâm và quen Hội Thánh từ nhỏ. Cô luôn yêu mến đời sống Hội Thánh và tinh thần cộng đoàn. Nhưng khi bước vào tuổi trưởng thành, cô bắt đầu sống “một chân trong Hội Thánh, một chân trong thế gian” — và sự thật là cô không thực sự thuộc về cả hai nơi.

Cô vẫn tự xem mình là Cơ-đốc Phục Lâm và vẫn giữ ngày Sa-bát, nhưng dần dần đi nhóm ít hơn, cầu nguyện ít hơn, và bị thế gian xung quanh ảnh hưởng nhiều hơn. Phần lớn người ngoài thậm chí không biết cô tin Đức Chúa Trời — không phải vì cô cố giấu, mà vì cô hầu như chẳng bao giờ nói về Ngài.

Đời sống bề ngoài có vẻ ổn. Bên trong, cô đã ngủ thiếp về phương diện thuộc linh mà không hay biết.

Rồi COVID đến.

Như nhiều người khác, Michelle bị lay động sâu xa bởi sự sợ hãi, sự chia rẽ, sự bất an, và cách mà loài người quay lưng lại với nhau. Điều đó đánh thức một cái gì đó trong cô. Cô bắt đầu tìm câu trả lời. Cô đau lòng khi thấy người ta bị đối xử khắc nghiệt chỉ vì đưa ra những lựa chọn khác. Cô nhận ra: sự sợ hãi có thể chia rẽ nhân loại nhanh như thế nào, và lòng tin nơi con người mỏng manh đến đâu.

Chứng kiến Cơ trưởng Graham Hood — phi công Qantas — đứng vững trong niềm tin của mình ngay cả khi điều đó có nghĩa là mất đi sự nghiệp ông đã dày công xây dựng, Michelle bị thách thức phải suy nghĩ nghiêm túc về đức tin của chính mình.

Một người bạn chuyển cho cô bộ video Health and Liberty of Conscience từ Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm Village (Michigan). Cô nghe Tiến sĩ Peter McCullough nói từ góc độ y khoa, rồi nghe Pastor Conrad Vine giảng mạnh mẽ về lẽ thật, sự tự do, lương tâm và sự đứng vững trên Lời Đức Chúa Trời. Có điều gì đó chuyển động trong tấm lòng cô.

Cô trở nên đói khát lẽ thật và đói khát Đức Chúa Trời. Cô bắt đầu nghe các bài giảng mọi lúc — trên xe, ở nhà, lúc nấu ăn, trong giờ nghỉ tại nơi làm việc. Từ chỗ nghe podcast giải trí và các podcast về tội phạm, cô chuyển sang nghe các loạt bài của Pastor Conrad Vine, Pastor Ron Kelly, Pastor Dennis Page và nhiều người khác.

Càng nghe, cô càng nhận ra một sự thật khiến chính cô bàng hoàng: dù lớn lên trong Hội Thánh và tự xưng là Cơ-đốc nhân, cô chưa từng có một mối quan hệ cá nhân thật sự với Đức Chúa Giê-su, và chưa từng đọc trọn Kinh Thánh cho chính mình. Tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ của cô khi lớn lên trong Hội Thánh, nên cô đã bỏ sót nhiều hơn cô tưởng.

Cô đi mua Kinh Thánh — và bối rối trước số lượng bản dịch. Cuối cùng cô mua ba bản: King James, New King James, và New International. Cô định bắt đầu với sách Đa-ni-ên và Khải Huyền, rồi dừng lại nghĩ: Không, tôi muốn biết Đức Chúa Giê-su trước. Cô mở các sách Phúc Âm. Quyết định ấy đã thay đổi tất cả.

Cô đọc xong Tân Ước, rồi bắt đầu từ Sáng-thế Ký. Tình yêu của cô dành cho Đấng Christ lớn lên — và lần đầu tiên trong đời, mối quan hệ giữa cô với Ngài trở nên thật sự.

Trong tiến trình ấy, Đức Chúa Trời cáo trách cô về một điều khó chịu: cô đã ngồi trên hàng rào quá lâu. Khi đọc Khải Huyền 3 và bắt gặp những lời về sự hâm hẩm, cô biết những lời ấy đang mô tả chính mình. Cô đi đến một điểm phải nói: Tôi không thể tiếp tục sống như thế này được nữa. Tôi sẽ chọn hoàn toàn Đức Chúa Trời, hoặc hoàn toàn thế gian.

Sau khi đã nhìn thấy các gia đình tan vỡ, các mối quan hệ căng thẳng và sự sợ hãi nuốt chửng xã hội trong thời kỳ COVID, cô nhận ra: thế gian không có gì lâu bền để cho cô. Lần đầu tiên trong đời, cô đặt mọi sự dưới chân Đức Chúa Trời và đầu phục Ngài trọn vẹn.

Đời sống cầu nguyện của cô thay đổi hoàn toàn. Cô nhận ra: bấy lâu nay cô đã cố gánh những gánh nặng lớn nhất bằng sức mình và chỉ đem những việc nhỏ đến với Đức Chúa Trời. Không có gì là không thể đối với Đức Chúa Trời — chúng ta thường là người tự giới hạn khả năng của Ngài vì chúng ta không thật sự tin cậy Ngài.

Khi quyết định ấy được đưa ra, nhiều lĩnh vực trong đời sống cô bị lay động: công việc trở nên căng thẳng tột cùng, gia đình gặp khó khăn, các mối quan hệ căng ra, chuyện học hành của ba con gái cũng có vấn đề. Có những lúc tất cả như đang sụp đổ trước mắt. Người chồng (gốc Công giáo, trước đây không sốt sắng) cũng bắt đầu xét lại đức tin của mình — điều này thêm thử thách vào trong gia đình. Nhưng lần này khác trước: Đấng Christ đã ở trung tâm.

Khoảng một năm rưỡi trước đây, Michelle quay lại Hội Thánh — lần này là Mount Gravatt. Một bước ngoặt khác là khi cô dự lớp End Game Masterclass với Robbie Berghan tại Mount Gravatt một năm trước. Cách Robbie giảng giải lời tiên tri trong Kinh Thánh, kết hợp với lời chứng cá nhân, đã đóng dấu vào lòng cô rằng cô đã sẵn sàng để rời bỏ đời sống cũ và dâng trọn cuộc đời cho Đấng Christ.

“Tôi đã dành quá nhiều cuộc đời mình để thất vọng vì người ta, để bị thế gian làm xao lãng, để cố đứng cùng lúc ở hai nơi. Nhưng chỉ có một Vua trên muôn vua và một Chúa trên muôn chúa — và Ngài đã thắng trận rồi. Hôm nay tôi đứng trước mặt anh chị em mà chọn Đức Chúa Giê-su trọn vẹn.”


Sự Báp-têm

Sau hai lời chứng, Pastor Zeny mời Chloe xuống nước trước. Ông nói với cô:

“Mối quan hệ của con với Đấng Christ là việc riêng tư, nhưng hôm nay là sự biểu lộ công khai. Bây giờ người ta sẽ biết con là Cơ-đốc nhân và con bước theo Đức Chúa Giê-su. Hôm nay, hỡi Chloe, vì đức tin nơi Đức Chúa Giê-su, ta làm báp-têm cho con nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh.”

Rồi đến Michelle. Lời nhắc của vị mục sư dành cho cô lấy ra từ Ma-thi-ơ 11:

“Hãy giữ lấy điều Đức Chúa Giê-su phán cùng con: ‘Hãy đặt gánh nặng của con trên Ta, Ta sẽ cho con sự yên nghỉ.’ Cứ tiếp tục kinh nghiệm rằng Đức Chúa Trời yêu thương con và con có thể tin cậy Ngài. Ngài đã giao chính sự sống của Ngài cho con.”

Sau đó là một lời mời gọi: trong số những người đang ngồi trong nhà thờ hôm ấy, có ai cũng muốn được báp-têm không? Pastor Zeny nhắc lại rằng chính Chloe đã không đứng lên khi được hỏi lần trước — nhưng sau đó cô đã đến gặp riêng ông. Lời mời gọi luôn bỏ ngỏ.


Báp-têm Bằng Đức Thánh Linh Mỗi Ngày

Sau khi nghi lễ kết thúc, một mục sư người Việt đứng lên chia sẻ ngắn gọn. Ông kể: bản thân ông đã được báp-têm năm 1998, cách đây 26 năm — và kể từ đó, đã chứng kiến hàng trăm con người khác bước xuống nước.

“Vì sao? Vì quyền năng của Tin Lành vẫn còn mạnh mẽ. Vì Đức Thánh Linh vẫn còn bước đi trong lòng người. Bạn còn chờ gì nữa nếu chưa được báp-têm?”

Rồi ông thêm một điều quan trọng: được báp-têm bằng nước rồi, người tín đồ vẫn cần báp-têm bằng Đức Thánh Linh mỗi ngày. Có dành thì giờ với Đức Chúa Trời trong phần đầu tiên của mỗi ngày không? Đức Chúa Trời đang chờ — Ngài muốn nói chuyện với chúng ta qua Kinh Thánh, và chúng ta nói chuyện với Ngài qua sự cầu nguyện. Lễ báp-têm bằng nước là một biến cố một lần; sự đầy dẫy Thánh Linh là một thực hành hằng ngày.


Lời Kết

Hai lời chứng tại Mount Gravatt nói lên hai con đường rất khác nhau dẫn đến cùng một quyết định. Chloe đến với Đức Chúa Giê-su từ bên ngoài Hội Thánh, qua sự đổ vỡ của thói nghiện và sự can thiệp khác thường của Đức Chúa Trời trên thân thể mình. Michelle đến với Ngài từ bên trong Hội Thánh, qua sự đánh thức của một thời đại đầy sợ hãi và qua việc đọc Kinh Thánh nghiêm túc lần đầu tiên.

Nhưng cả hai đều dừng lại ở cùng một câu Kinh Thánh: Khải Huyền 3 — sứ điệp cho Lao-đi-xê. Cả hai đều bị cùng một chữ đâm thấu lòng: hâm hẩm. Cả hai đều nhận ra rằng tin và sống đôi mặt không phải là tin. Cả hai đều chọn đóng những cánh cửa khác để mở cửa cho Đức Chúa Giê-su.

Và cả hai đều bước xuống nước — không phải để trở thành Cơ-đốc nhân, mà để công bố rằng họ đã thuộc về Đức Chúa Giê-su, và từ hôm nay, cả Hội Thánh và thế gian sẽ biết điều đó.

“Mục tiêu không phải là báp-têm — mục tiêu là môn đồ hóa cho Đức Chúa Giê-su.”