Yêu Thương Nhân Thế

Một Thế Giới Đau Khổ và Mất Mát

Giữa những giây phút ấm cúng của mùa Giáng sinh, thế giới quanh ta vẫn đang chìm trong đau khổ. Chiến tranh tàn phá nhiều quốc gia, kéo theo đói nghèo, bệnh tật truyền nhiễm và dòng người di tản. Động đất, sóng thần, lũ lụt — ngay tại Việt Nam, nhiều tỉnh miền Trung và miền Bắc vừa trải qua những trận lũ kinh hoàng. Tai nạn giao thông, hỏa hoạn cướp đi người thân yêu mỗi ngày. Thế giới này đầy rẫy đau thương và thất vọng.

Rô-ma 5:12 giải thích căn nguyên: “Như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội.” Tổ phụ A-đam và Ê-va đã bất tuân thánh chỉ của Thượng Đế, và từ đó cả thế giới nằm dưới sự kìm tỏa của tội lỗi. Dù mỗi người có thể không phạm tội đến mức bị xử hình sự, nhưng sâu trong tâm hồn, ai cũng nhận ra mình mang những điều xấu xa — và hậu quả cuối cùng là sự chết.


Thượng Đế Không Thể Ngồi Yên

Đấng Tạo Hóa không thể chịu đựng nổi khi nhìn con người lầm lạc trong tội lỗi, quằn quại trong vũng lầy tuyệt vọng. Giống như bậc cha mẹ không thể ngồi yên khi con mình rơi vào nguy hiểm, Thượng Đế buộc phải hành động.

Ê-phê-sô 2:4-5 khẳng định: Đức Chúa Trời giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn mà yêu chúng ta, nên đang khi chúng ta chết vì tội mình thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Cơ Đốc. Điều phi thường ở đây là Thượng Đế không cứu chúng ta vì chúng ta xứng đáng. Có những bậc cha mẹ lao vào lửa, lao xuống dòng nước xiết để cứu con — nhưng họ làm vì con họ đáng yêu. Còn Thượng Đế cứu chúng ta ngay khi chúng ta còn đang ở trong lầm lỗi, bất hiếu và ngỗ nghịch.


Hai Chữ “Đến Nỗi” — Tình Yêu Không Giới Hạn

Giăng 3:16 chứa đựng cốt lõi của sứ điệp Giáng sinh: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài.”

Hai chữ “đến nỗi” làm nổi bật chiều sâu của tình yêu Thượng Đế. Yêu đến nỗi — nghĩa là yêu quá sức, yêu đến mức sẵn sàng hy sinh tất cả, sẵn sàng làm mọi điều để người mình yêu được hạnh phúc. Thượng Đế không thể ngồi trên ngai cai quản vũ trụ trong khi nhìn địa cầu đầy đau khổ và chết chóc. Nên một Đấng đã giáng trần — không phải một con người bình thường, mà là chính Thiên Chúa trở thành người.

Ma-thi-ơ 1:21 tiên báo: Ma-ri sẽ sanh một trai, ngươi khá đặt tên là Giê-su, vì chính Con Trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội. Hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm trước khi Chúa Giê-su ra đời, Kinh Thánh đã tiên tri chính xác mọi chi tiết — từ giới tính, nơi sinh tại Bết-lê-hem, cho đến việc Ngài sẽ chịu khổ, chết trên thập tự giá, sống lại và về trời.


Ánh Sáng Chiếu Trong Tối Tăm

Ma-thi-ơ 4:16 viết: “Dân ấy ngồi chỗ tối tăm đã thấy ánh sáng lớn, và trên những kẻ ngồi trong miền và dưới bóng sự chết thì ánh sáng đã mọc lên.”

Chiến tranh, đói kém, bệnh tật, hôn nhân đổ vỡ, con cái phản nghịch, anh em kiện tụng — tất cả là bóng tối bao phủ đời sống con người. Nhưng sự giáng sinh của Chúa Giê-su mang đến ánh sáng cho những ai đang ngồi dưới bóng sự chết. Thế gian sợ hãi cái chết vì không biết điều gì đằng sau đó, nhưng những người tin Chúa có niềm hy vọng — ánh sáng của sự sống lại.

Nghịch lý thay, Con Trời lại giáng sinh trong chuồng gia súc tại Bết-lê-hem. Không phải một cảnh máng cỏ đẹp đẽ như ta thường thấy trưng bày, mà là nơi nồng nặc mùi phân, ẩm thấp với rơm rạ và thức ăn thừa của súc vật. Ngài chọn nếm trải nỗi khổ tột cùng của kiếp người, để không ai có thể nói mình là người khổ nhất thế giới.


Ranh Giới Được Vạch Ra

Rô-ma 8:32 khẳng định Thượng Đế không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho. Điều quan trọng là mỗi người có mở lòng đón nhận Ngài hay không.

Giăng 3:36 vạch rõ ranh giới: ai tin Con thì được sự sống đời đời, ai không chịu tin Con thì chẳng thấy sự sống đâu. Sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế phân chia nhân loại thành hai phía — một bên tiếp nhận và nhận được sự sống vĩnh cửu, một bên khước từ và không thấy sự sống.

Rô-ma 8:18 nhắc nhở rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến. Thời gian chúng ta dành để tìm hiểu niềm tin, hướng về Thượng Đế — dù phải từ bỏ những thú vui nhất thời — sẽ chẳng đáng gì so với phần thưởng vĩnh cửu đang chờ đợi. Giáng sinh là lời nhắc nhở mạnh mẽ: Con Thượng Đế đã trở thành người, mang ánh sáng đến cho chúng ta, cứu chúng ta khỏi sự chết, và ban cho niềm hy vọng sống lại đời đời nơi nước vĩnh sanh của Đức Chúa Trời.