Tự Xâu Xé, Tự Diệt Vong

Khi Chúa Giê-su Bị Kết Tội Là Chúa Quỷ

Trong Mác 3:22-27, các thầy thông giáo từ Giê-ru-sa-lem xuống và vu cáo Chúa Giê-su rằng Ngài nhờ phép chúa quỷ Bê-ên-xê-bun mà trừ quỷ. Đây không phải là một sự hiểu lầm đơn giản mà là một lời buộc tội đầy thù hận. Kể từ khi Chúa Giê-su xuất hiện với sự khiêm nhường, đức độ, dùng lời Đức Chúa Trời an ủi mọi người và có quyền năng chữa lành, hàng ngũ lãnh đạo tôn giáo trở nên tồi tệ trong mắt dân chúng. Với sự căm tức đó, họ quy tội Ngài là kẻ dùng quyền lực của quỷ.

Chúa Giê-su đáp lại bằng một hình ảnh rất rõ ràng: nếu một nước tự chia nhau thì nước ấy không thể đứng vững; nếu một nhà tự chia nhau thì nhà ấy cũng không thể tồn tại. Nếu Sa-tan tự dấy lên nghịch cùng mình thì nó đã bị chia xé và không thể còn được. Lập luận này cho thấy Ngài không phải là chúa quỷ, mà ngược lại, Ngài là Đấng đến để chinh phục quyền lực tối tăm.

Tội Lỗi Châm Ngòi Cho Sự Tàn Phá

Chúa Giê-su thừa nhận rằng trong thế giới này đang có hai thế lực tranh chiến: thiện và ác, Chúa và quỷ. Mỗi người chúng ta cũng đang giằng co giữa việc làm thiện và việc làm ác. Ngày nay, ma quỷ dùng những phương cách tinh vi hơn xưa. Việc quỷ ám chỉ là một phần nhỏ trong các kế hoạch của nó.

Khi nói về tội lỗi, chúng ta không nên dành quá nhiều thời gian để bàn sâu vào lý thuyết thần học mà cần phải cụ thể hóa: bằng cách nào để dập tắt nó, để hạn chế nó. Giống như khi đứng trước một căn nhà đang cháy, việc ngồi dạy lý thuyết về cách chữa cháy không giúp gì cả – điều quan trọng là hãy chạy vào xách thùng nước để dập lửa. Tội lỗi tàn phá cuộc sống của chúng ta nhanh chóng và khủng khiếp, nên cần được đối phó ngay từ trong chính bản thân mỗi người.

Chăm Sóc Toàn Diện Cho Con Người

Trong suốt thời gian thi hành chức vụ, Chúa Giê-su không chỉ giảng đạo mà còn dành phân nửa thời gian quan tâm đến đời sống thể chất của con người. Ngài chữa lành người mù, người câm, người què, người điếc, và đuổi quỷ. Điều này cho thấy Ngài quan tâm đến cả thể xác lẫn tâm linh.

Con người được tạo nên với thể xác, tâm trí và tâm linh. Nếu tâm trí và tâm linh ở trong một thể xác bệnh hoạn, đau yếu hoặc bị quỷ dữ khống chế thì sẽ bị hạn chế, thậm chí bị lấn át. Vì vậy, đời sống đức tin cần phát triển đều trong bốn lĩnh vực: truyền giáo, giáo dục, y tế và cứu tế xã hội. Bốn lĩnh vực này đi song song với nhau, không được xem nhẹ bất kỳ lĩnh vực nào.

Một Nhà Tự Xâu Xé Thì Tự Hủy Diệt

Từ lời phán của Chúa, chúng ta rút ra bài học: một Hội Thánh tự xâu xé thì sẽ tự hủy diệt. Đoàn kết đem lại sức mạnh, chia rẽ đem lại sự tan rã. Ngày nay có những Hội Thánh, những tổ chức giáo hội mà người ta tìm cách loại trừ nhau, tranh giành địa vị, bôi nhọ, bịa đặt, vu không để làm giảm uy tín người khác nhằm đạt được điều mình mong muốn.

Những hành động như vậy, dù có đạt được mục đích trước mắt, sẽ để lại những vết thương trong lịch sử Hội Thánh. Khi tuổi già đến, nhìn lại những thế hệ kế tiếp bị băng hoại do vết xe đổ mà mình tạo nên, đó là điều đáng sợ. Hãy hầu việc Chúa với tấm lòng hiệp nhất, đừng bao giờ vì sự bất đồng mà loại bỏ nhau, nhưng hãy tận dụng khả năng của mỗi người để cùng gây dựng ngôi nhà của Đức Chúa Trời.

Tội Phạm Đến Đức Thánh Linh

Trong Mác 3:28-30, Chúa Giê-su cảnh báo rằng mọi tội lỗi và lời phạm thượng đều có thể được tha, nhưng ai phạm đến Đức Thánh Linh thì chẳng hề được tha, phải mắc tội đời đời. Đức Thánh Linh là Đấng nhắc nhở chúng ta nhận biết mình có tội và đến với Chúa Giê-su để được tẩy sạch. Nếu chúng ta từ chối Thánh Linh, xua đuổi Thánh Linh, thì không còn cơ hội bước vào sự ăn năn. Không phải vì Đức Thánh Linh lớn hơn Đức Chúa Cha hay Đức Chúa Con, mà vì từ chối Thánh Linh là từ chối bước đầu tiên dẫn đến sự ăn năn và sự tha tội.

Điều Kiện Để Trở Thành Người Thân Thuộc Của Chúa

Trong Mác 3:31-35, khi mẹ và anh em Chúa Giê-su đến tìm Ngài, Ngài phán rằng ai làm theo ý muốn Đức Chúa Trời thì là anh em, chị em và mẹ Ngài. Đây không phải là sự phủ nhận gia đình huyết thống, mà là lời khẳng định giá trị của việc vâng phục Đức Chúa Trời.

Để trở thành người thân thuộc của Chúa, chúng ta cần bốn điều: có cùng kinh nghiệm với Chúa trong sự thương khó, cứu rỗi và lời Ngài; có cùng mối quan tâm trong việc phát triển công việc Đức Chúa Trời và chia sẻ tình yêu của Ngài; sống dưới sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời là Cha; và có cùng một lý tưởng sống hướng về thiên đàng chứ không ham mến các sự ở dưới đất. Đó chính là điều Chúa mong muốn nơi mỗi chúng ta.