Tình Yêu Và Sự Tha Thứ | I Cô-rinh-tô 13:1-8
Tình Yêu Thương Là Tấm Gương Soi
Phân đoạn I Cô-rinh-tô 13:1-8 mở ra với những lời mạnh mẽ: dù có nói được các thứ tiếng, có ơn tiên tri, có đức tin dời núi — nhưng không có tình yêu thương thì tất cả đều vô nghĩa. Mỗi lần đọc lại đoạn Kinh Thánh này, nó giống như một bản cáo trạng khiến chúng ta phải tự hỏi: Tôi đã nhịn nhục chưa? Tôi có nhân từ không? Tôi có ghen tị, khoe mình, kiêu ngạo không?
Kinh Thánh chính là tấm gương soi — giúp chúng ta nhìn lại chính mình. Khi soi gương thấy mặt mình dơ, không ai để nguyên rồi đi dự tiệc. Cũng vậy, khi Lời Chúa phơi bày những thiếu sót, chúng ta cần thay đổi.
Tình Yêu Thương Hay Dung Thứ Mọi Sự
Trong tất cả những đặc tính của tình yêu, bài giảng tập trung vào yếu tố đặc biệt: sự tha thứ. Câu 7 viết rõ: “Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự.” Nói cách khác, nếu chúng ta không tha thứ được cho nhau, nghĩa là chúng ta thiếu tình yêu.
Điều này áp dụng trực tiếp trong gia đình: chồng không tha thứ cho vợ là không yêu vợ, cha mẹ không tha thứ cho con là không yêu con. Tha thứ ở đây không phải là dung túng tội lỗi hay im lặng chấp nhận — mà là lòng không chứa hận thù, oán ghét.
Có những cặp vợ chồng cãi nhau kể tội nhau về chuyện đã xảy ra bảy tám năm trước, như thể mới xảy ra hôm qua. Suốt bao năm, họ chưa bao giờ thật sự tha thứ cho nhau.
Tha Thứ Là Phẩm Chất Của Kẻ Mạnh
Kinh Thánh dạy trong Mác 11:25 rằng khi cầu nguyện, nếu có sự bất bình cùng ai thì hãy tha thứ — để Cha trên trời cũng tha lỗi cho chúng ta. Đây là điều kiện bắt buộc: nếu không tha thứ cho người khác, Chúa cũng sẽ không tha thứ cho chúng ta.
Gandhi từng nói rằng kẻ yếu không bao giờ có thể tha thứ — tha thứ là phẩm chất của kẻ mạnh. Ngay trong gia đình, hãy thể hiện mình là người biết tha thứ, để xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Lu-ca 6:37 cũng nhắc nhở: đừng đoán xét, đừng lên án, hãy tha thứ — và người sẽ tha thứ cho mình.
Hãy Là Người Đầu Tiên
Một lời khuyên quý báu trong bài giảng: Hãy luôn cố làm người đầu tiên — người đầu tiên cúi chào, đầu tiên tươi cười, đầu tiên khen ngợi, đầu tiên cảm ơn, đầu tiên xin lỗi, và đặc biệt là người đầu tiên tha thứ.
Trong các cuộc cãi vã, ai cũng muốn gân cổ lên nói cho to, muốn át tiếng đối phương. Nhưng cách đó sẽ không bao giờ đem đến hòa giải. Có những đôi vợ chồng vẫn ngủ chung giường nhưng mỗi người quay về một phía — sống trong cùng một mái nhà mà như hai người xa lạ.
Tha Thứ Là Giải Thoát Cho Chính Mình
Khi không tha thứ, chính chúng ta đang ở trong ngục tù — ngục tù của tâm trí, của tấm lòng. Ngày nào lòng còn tức giận, còn thù hận, ngày đó còn mất ngủ, ăn không ngon, nụ cười không có trên gương mặt. Nếu lòng đã chứa cay đắng thì làm sao nói ra được lời ngọt ngào?
Sự tha thứ được ví như mùi hương mà hoa Violet để lại trên gót chân của người đã dẫm nát nó. Hoa có thể tan nát, nhưng lại để lại hương thơm — đó là cách sống của người cao thượng. Và cách sống ấy không phải vì người khác, mà trước hết là để giải thoát chính bản thân mình.
Cô-lô-se 3:13 dạy: Hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau, như Chúa đã tha thứ anh em thế nào thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy. Kinh Thánh luôn kết nối sự tha thứ giữa chúng ta với người khác và sự tha thứ của Chúa đối với chúng ta.
Hãy Nôn Nả Tìm Kiếm Tình Yêu Thương
I Cô-rinh-tô 14:1 khuyên: “Hãy nôn nả tìm kiếm tình yêu thương.” Hàng ngày chúng ta tìm kiếm vật chất, tiền bạc — nhưng tình yêu thương mới là chất keo kết dính gia đình. Không phải tiền, không phải quà tặng, mà chính tình yêu và sự tha thứ ràng buộc vợ chồng, cha mẹ con cái, anh chị em lại với nhau.
I Giăng 4:21 nhắc nhở: “Ai yêu Đức Chúa Trời thì cũng phải yêu anh em mình.” Không thể nào miệng nói yêu Chúa mà lại không yêu thương, không tha thứ cho anh em mình được.
Khi chúng ta bắt đầu tha thứ cho nhau, chúng ta giải thoát cho nhau ra khỏi ngục tù — và xây dựng một cuộc sống tràn đầy tình yêu thương đúng như Chúa đã dạy.