Lễ Tiệc Thánh — Bốn Sợi Dây Kết Nối

Niềm Tin Mà Không Biến Hóa Thì Để Làm Gì?

Bài giảng Sa-bát cuối năm bắt đầu bằng một sự thật khiến nhiều Cơ-đốc nhân phải dừng lại suy nghĩ: bạn có thể tin đúng tất cả mọi điều — và vẫn là một con người lo lắng, ích kỷ và đầy rối ren. Bạn có thể chấp nhận về mặt trí tuệ rằng Đức Chúa Trời yêu thương bạn, nhưng điều đó tự nó không hề thay đổi tính cách bạn. Niềm tin không tự động sinh ra sự biến hóa.

Vậy đâu là chiếc cầu nối giữa niềm tin trong tâm trí và sự thay đổi trong tấm lòng? Đó chính là kỷ luật thuộc linh. Một trong những kỷ luật ấy là suy gẫm Kinh Thánh dưới quyền năng của Đức Thánh Linh. Một kỷ luật khác — và là chủ đề trọng tâm hôm nay — là sự thực hành Cơ-đốc mà Đức Chúa Giê-su đã thiết lập: Lễ Tiệc Thánh.

Lễ Tiệc Thánh không chỉ là một sự tưởng niệm tâm trí. Đó là một sự tưởng niệm mang tính biến hóa, có quyền năng đưa điều bạn tin trở thành điều bạn sống.


Một Từ Hy Lạp Làm Trục Của Cả Bức Tranh

Bối cảnh của đoạn Kinh Thánh nền tảng là I Cô-rinh-tô. Phao-lô viết thư cho một Hội Thánh chia rẽ, hỗn loạn, vô yêu thương. Hết vấn đề này đến vấn đề khác, ông kiên nhẫn đưa ra giải pháp. Và gần cuối thư, ông bàn đến Lễ Tiệc Thánh — không phải như một vấn đề khác, mà như giải pháp tổng thể cho mọi vấn đề mà Hội Thánh Cô-rinh-tô đang đối mặt.

Có một từ Hy Lạp xuất hiện năm lần trong đoạn này: koinōnia — nghĩa là “kết nối”, “đem lại với nhau”, “hiệp thông”. Lễ Tiệc Thánh, theo Phao-lô, có khả năng nối lại những gì đáng lẽ phải đứt rời. Nó kết nối:

  • Hiện tại với quá khứ
  • Tấm lòng chúng ta với tấm lòng Đức Chúa Trời
  • Một cộng đồng tan vỡ thành một cộng đồng hiệp một
  • Hiện tại với tương lai

Bốn sự kết nối ấy chính là cấu trúc của bài giảng.


Kết Nối Một: Hiện Tại Với Quá Khứ

Lễ Tiệc Thánh không phải lúc nào cũng là Lễ Tiệc Thánh. Trước đó nó là Lễ Vượt Qua — một bữa tiệc bắt nguồn từ Ai-cập, khi dân Hê-bơ-rơ còn là nô lệ. Đêm ấy, Đức Chúa Trời ra một sự đoán xét nhỏ — một bản tóm tắt của sự đoán xét sau cùng. Mọi gia đình Y-sơ-ra-ên phải giết một con chiên, ăn thịt nó, và bôi huyết trên cột cửa. Họ trú ẩn dưới huyết của con chiên. Con chiên chết thay cho mọi người trong nhà. Khi thiên sứ của sự chết đi qua và thấy huyết, nó “vượt qua” gia đình ấy.

Mỗi năm, mỗi đứa trẻ Do Thái đều biết câu chuyện này. Đó là một sự tưởng niệm vĩnh viễn — một sự kết nối hiện tại với quá khứ giải phóng vĩ đại.

Rồi đến một năm khác, trong căn phòng cao ở Giê-ru-sa-lem, Đức Chúa Giê-su — vị Ra-bi — và mười hai môn đồ cùng nhau cử hành Lễ Vượt Qua. Nhưng Đức Chúa Giê-su đã thực hiện hai sự thay đổi mà về nguyên tắc không ai được phép làm.

Thay đổi thứ nhất: Mỗi gia đình Hê-bơ-rơ, khi cầm bánh không men, đều nói: “Đây là bánh của sự khốn khó của chúng ta khi ăn nó trong đồng vắng.” Đức Chúa Giê-su cầm bánh không men và phán: “Bánh này là thân thể của sự khốn khó của Ta, vì các ngươi mà tan nát. Hãy lấy mà ăn.” Hàng thế kỷ truyền thống bị phá vỡ chỉ bằng một câu.

Thay đổi thứ hai: Trong Lễ Vượt Qua truyền thống có ba thứ: bánh, rượu, và thịt chiên. Nhưng đêm Tiệc Ly không có thịt chiên trên bàn. Vì sao? Vì huyết của chiên con không thể cất tội lỗi của người Do Thái và của thế gian đi được. “Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy; Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên Người.” Thay vì chiên, Đức Chúa Giê-su dâng chính mình. Ngài cầm chén và phán: “Đây là huyết Ta. Ta là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng cất tội lỗi của thế gian đi.”

Vì vậy, khi bạn và tôi dự Lễ Tiệc Thánh hôm nay, chúng ta đang đứng trong một dòng lịch sử thánh kéo dài từ Ai-cập đến Giê-ru-sa-lem — đến chính cây thập tự nơi Chiên Con của Đức Chúa Trời bị giết. Đức Chúa Giê-su nói: cái chết của Ta là biến cố mà cả lịch sử cứu chuộc đang hướng về. Đêm nay Ta sẽ giải quyết tội lỗi và sự chết.


Kết Nối Hai: Tấm Lòng Chúng Ta Với Tấm Lòng Đức Chúa Trời

“Đây là thân thể Ta. Đây là huyết Ta. Hãy lấy.”

Đó là một lẽ thật vinh hiển — Đức Chúa Trời có thể tiếp cận được. Trong Cựu Ước, vị Đức Giê-hô-va thánh khiết không thể hợp nhất với loài người. Nhưng vị Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt thì có thể. Lễ Tiệc Thánh trong tiếng Anh là Communion — mang nghĩa “common union”, hiệp một chung. Đó là Đức Chúa Trời nối kết sâu xa với bạn và tôi.

Vậy bản chất của sự kết nối này là gì? Khi Đức Chúa Giê-su phán “Đây là thân thể Ta”, Ngài muốn nói gì?

Người Công giáo La Mã trả lời theo nghĩa đen: bánh và rượu, qua công thức của linh mục đọc bằng tiếng La-tinh, thực sự biến chất (transubstantiation) thành thân thể và huyết của Đấng Christ. Bạn ăn lấy, và sự cứu rỗi được ban cho bạn cách máy móc.

Người Tin Lành trả lời ngược lại: đây là biểu tượng, là sự đại diện. Bánh và rượu tượng trưng cho thân thể và huyết.

Giáo sư cho rằng có lẽ lẽ thật nằm đâu đó ở giữa. Cách hiểu Công giáo có một vấn đề nội tại: làm sao Đức Chúa Giê-su có thể cầm thân thể của chính Ngài trong khi đang cầm bánh? Câu nói không thể hiểu theo nghĩa đen tuyệt đối được. Nhưng cách hiểu Tin Lành cũng có một vấn đề: nếu chỉ là biểu tượng, thì không có gì xảy ra cả.

Đức Chúa Giê-su phán: “Những lời Ta phán cùng các ngươi là thần linh và sự sống.” Khi Ngài đặt câu nói ấy bên cạnh Lễ Tiệc Thánh, sứ điệp rất rõ ràng: Ta không muốn các ngươi chỉ tin lời Ta. Ta muốn các ngươi ăn lấy lời ấy, nhai lời ấy, uống lời ấy. Vì lời ấy là sự sống. Lời ấy có quyền năng biến hóa.

Hãy hợp nhất sự thật ấy vào linh hồn bạn: ngôi vị thứ hai của Ba Ngôi đã trao chính mình cho bạn. Ngài đã coi trọng bạn. Ngài đã rời thiên đàng vì bạn. Khi bạn thực sự ăn lấy, uống lấy, tiêu hóa lẽ thật ấy — thì sao bạn còn ở lại trong sự lo lắng? Sao bạn còn ở lại trong sự giận dữ? Sao bạn còn ở lại trong tội lỗi? Đó chính là chiếc cầu giữa niềm tin và sự biến hóa.


Kết Nối Ba: Cộng Đồng Tan Vỡ Trở Nên Hiệp Một

Hội Thánh Cô-rinh-tô là một mớ hỗn độn. Khi cùng nhau dự Tiệc Thánh — vốn truyền thống là một bữa ăn thật sau giờ thờ phượng — họ ăn riêng từng nhóm. Người giàu mang nhiều thức ăn và rượu, ăn uống say sưa. Người nghèo đến tay không và đói meo. Không có sự san sẻ. Không có sự đợi nhau.

Phao-lô nổi giận. “Đó chẳng phải là Tiệc Thánh. Nếu các ngươi ăn như vậy, các ngươi đang chuốc lấy sự đoán xét.”

Tại sao? Vì gốc rễ của mọi sự chia rẽ là kiêu ngạo, mà kiêu ngạo thì đi ngược lại Tin Lành. Ân điển của Đức Chúa Giê-su tước đi sự kiêu ngạo. Bản chất của Tiệc Thánh là một bữa ăn chung. Tất cả chúng ta đều là tội nhân. Tất cả chúng ta đều ở trên cùng một sân chơi. Tất cả chúng ta đều được cứu nhờ một sự hy sinh duy nhất của Đức Chúa Giê-su, hoàn toàn nhưng không.

Vì vậy, nếu bạn dự Lễ Tiệc Thánh rồi bước ra ngoài mà vẫn giữ sự cay đắng hay mối thù trong lòng — bạn đã không thực sự tưởng niệm. Nếu bạn đến dự Tiệc Thánh trong khi mối quan hệ với một người nào đó còn rạn nứt, thì Tiệc Thánh chính là quyền năng duy nhất có thể đem hai người trở lại với nhau. Tâm điểm của Tiệc Thánh là Đức Chúa Giê-su bị đóng đinh — Đấng tha thứ. Khi Ngài tha thứ bạn, bạn cũng tha thứ người khác. Cộng đồng tan vỡ được hàn gắn lại.

Theo truyền thống, Lễ Tiệc Thánh luôn là một thì giờ của sự ăn năn. Người chồng nói lời ăn năn với vợ, vợ với chồng, cha mẹ với con cái, con cái với cha mẹ, anh chị em trong Hội Thánh nói lời ăn năn với nhau. Đó là Lễ Tiệc Thánh ở dạng đẹp nhất của nó.


Kết Nối Bốn: Hiện Tại Với Tương Lai

“Mỗi lần các ngươi ăn bánh này và uống chén này, các ngươi rao sự chết của Chúa cho tới lúc Ngài đến.”

Lễ Tiệc Thánh có một quyền năng mà ít sự thực hành nào có được: nó nối hiện tại với tương lai vinh hiển. Sách Khải Huyền chép: “Phước thay cho những kẻ được mời đến dự tiệc cưới của Chiên Con.”

Khi bạn dự Lễ Tiệc Thánh, Đức Chúa Trời đang thì thầm với bạn: “Ta cam kết đưa con từ đây — đến đó.” Từ bữa ăn nhỏ này, đến bữa tiệc lớn ấy. Từ Hội Thánh tan vỡ này, đến hội nghị thánh nguyên vẹn. Từ ký ức về thập tự giá, đến sự hiện diện đối diện của chính Chiên Con.


Lời Kết: Quan Trọng Hơn Mọi Sinh Nhật

Lễ Tiệc Thánh quan trọng hơn ngày sinh nhật của bạn. Quan trọng hơn ngày kỷ niệm hôn nhân. Quan trọng hơn bất kỳ ngày lễ trọng nào trong năm. Vì không có sự tưởng niệm nào khác có khả năng đồng thời nối lại quá khứ, hiện tại, tương lai, tấm lòng bạn, tấm lòng Đức Chúa Trời, và toàn thể cộng đồng đức tin.

Đừng để mình vắng mặt khỏi Lễ Tiệc Thánh. Hãy đến — không phải như một thói quen tôn giáo, mà như một người đói khát sự biến hóa. Hãy ăn lấy lời Ngài. Hãy uống lấy lời Ngài. Hãy để chiếc cầu giữa điều bạn tin và đời sống bạn được dựng nên qua chính Đấng đã trao thân thể và huyết của Ngài cho bạn.