Thời Niên Thiếu Và Trưởng Thành Của Chúa

Cuộc Thảm Sát Trẻ Con Tại Bết-lê-hem (Ma-thi-ơ 2:16-18)

Sau khi các nhà thông thái được Chúa mách bảo và đi đường khác mà về, vua Hê-rốt Đại Đế nhận ra mình đã bị đánh lừa. Trong cơn tức giận, ông ra sắc lệnh giết tất cả con trai từ hai tuổi trở xuống tại thành Bết-lê-hem và cả vùng phụ cận — ứng nghiệm lời tiên tri Giê-rê-mi về tiếng khóc than trong thành Ra-ma.

Hê-rốt là một vị vua tài giỏi, có lòng thương dân, sẵn sàng bán cả đĩa vàng để mua lương thực cho dân chúng. Thế nhưng bất kỳ ai đe dọa đến vương quyền của ông thì ông tìm mọi cách tiêu trừ — ngay cả vợ, mẹ vợ, và hai con trai ruột cũng không ngoại lệ. Quyền lực là một trong những sự cám dỗ lớn nhất, khiến con người có thể bất chấp mọi lương tri và thủ đoạn.

Các nhà nghiên cứu lưu ý rằng Bết-lê-hem chỉ là một tiểu thôn nhỏ, số trẻ bị giết ước chừng khoảng hai mươi em, nên sự kiện này có thể không được ghi trong lịch sử thế tục. Nhưng nỗi đau của từng gia đình mất con vì lòng nghi ngờ và thù hận của Hê-rốt thì không thể đo đếm.

Bài Học Từ Hê-rốt: Từ Chối Chúa Cứu Thế

Trong lãnh vực tâm linh, có những người cũng không muốn mời Chúa Cứu Thế vào cuộc đời mình, vì sợ Ngài sẽ đe dọa đến lối sống, sở thích và những điều quen thuộc. Tin Chúa và theo Chúa là hai điều cách xa nhau — ngay cả ma quỷ cũng tin có Đức Chúa Trời, thậm chí còn biết rõ hơn chúng ta vì chúng đã từng ở với Ngài. Nhưng chúng không vâng theo Ngài. Một người tin Chúa vẫn có thể sống theo ý mình, nhưng một người theo Chúa phải bước đi theo đường lối của Ngài.

Trở Về Na-xa-rét (Ma-thi-ơ 2:19-23)

Sau khi Hê-rốt Đại Đế băng hà, thiên sứ hiện ra cùng Giô-sép trong chiêm bao, truyền bảo đưa con trẻ và mẹ Ngài trở về xứ Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, A-chê-la-u nối ngôi cha cai trị xứ Giu-đê lại còn tàn bạo hơn, nên Giô-sép được Chúa mách bảo đi lên miền Ga-li-lê, định cư tại thành Na-xa-rét — ứng nghiệm lời tiên tri rằng Ngài sẽ được gọi là người Na-xa-rét.

30 Năm Im Lặng Của Chúa Giê-su

Từ cuối đoạn 2 đến đoạn 3 của Ma-thi-ơ, có một khoảng trống 30 năm mà Kinh Thánh hầu như không ghi lại, ngoại trừ câu chuyện Chúa lên Giê-ru-sa-lem lúc 12 tuổi trong sách Lu-ca. Dù không có ghi chép chi tiết, chúng ta vẫn có thể rút ra nhiều bài học quý giá.

1. Chúa Lớn Lên Trong Gia Đình Nề Nếp Đức Hạnh

Ma-ri là người phụ nữ đức hạnh được Đức Chúa Trời lựa chọn. Theo văn hóa Do Thái, người mẹ chính là thầy giáo dạy dỗ con cái mọi điều từ nhỏ đến 12 tuổi. Như George Herbert từng nói, một người mẹ hiền có giá trị hơn cả trăm thầy giáo. Tấm gương Môi-se cho thấy 12 năm được mẹ ruột dạy dỗ đức tin đã vượt trội hơn 28 năm giáo dục trong cung điện Pha-ra-ôn. Bài học cho chúng ta là hãy xây dựng gia đình nề nếp và trở thành mẫu mực cho con cái.

2. Chúa Làm Tròn Nhiệm Vụ Người Anh Cả

Nhiều học giả cho rằng Giô-sép lớn tuổi hơn Ma-ri nhiều và có thể đã qua đời sớm. Chúa Giê-su theo phần xác là người anh cả, đã học nghề mộc từ Giô-sép và tiếp tục hành nghề để nuôi mẹ, chăm sóc các em. Dù biết mình đến thế gian với trọng trách cứu chuộc nhân loại, Ngài vẫn kiên nhẫn, âm thầm chu toàn trách nhiệm gia đình. Những sự cống hiến âm thầm không phải là không có giá trị — chính chúng đặt nền móng cho những điều vĩ đại.

3. Chúa Học Cách Làm Một Người Bình Thường

Đức Chúa Giê-su muốn nếm trải tất cả những gì một con người bình thường phải trải qua: tìm cách kiếm tiền, lên kế hoạch chi tiêu, đối diện với khách hàng khó tính. Ngài cần hiểu rõ con người để có thể cứu con người. Có hiểu biết mới có cảm thông, có cảm thông mới có thể tha thứ. Câu chuyện nữ hoàng Marie Antoinette bảo dân chúng không có bánh mì thì ăn bánh ngọt cho thấy hậu quả khi người lãnh đạo không hiểu được nỗi khổ của người dân. Chúa Giê-su thì không như vậy — Ngài đã sống giữa con người, làm việc như con người, để thấu hiểu trọn vẹn thân phận con người.