Sự Tàn Phá Của Tội Ác
Khi Điều Ác Trỗi Dậy — Không Thể Kiểm Soát
Vào tháng 5 năm 2020, nước Mỹ chấn động bởi sự kiện George Floyd, một người da màu, bị viên cảnh sát Derek Chauvin ghì chết bằng đầu gối. Sự phẫn nộ trước bất công đã thổi bùng lên một làn sóng biểu tình trên khắp nước Mỹ. Nhưng điều đáng lo ngại là những cuộc biểu tình ôn hòa ban đầu đã nhanh chóng biến thành bạo động — đập phá cửa hàng, hôi của, bắn giết. Khi tội ác trỗi dậy, dường như không có sức mạnh nào có thể kiểm soát được nó.
Kinh Thánh cho chúng ta thấy một bức tranh tương tự qua câu chuyện của Giu-đa. Trong Ma-thi-ơ 26:21-25, Đức Chúa Giê-su đã cảnh báo rõ ràng giữa bữa tiệc: “Có một người trong các ngươi sẽ phản ta.” Các môn đồ lo sợ, lần lượt hỏi: “Lạy Chúa, có phải tôi không?” Chúa đưa ra dấu hiệu — kẻ nào đặt tay vào mâm chung với Ngài, ấy là kẻ phản Ngài. Rồi khi Giu-đa hỏi, Ngài nói thẳng: “Thật như ngươi đã nói.”
Dù được Chúa cảnh báo trực tiếp như vậy, Giu-đa vẫn không dừng lại. Sau bữa ăn, ông rời khỏi phòng, điểm chỉ cho lính đến bắt Chúa tại vườn Ghết-sê-ma-nê. Cái dấu hiệu mà Giu-đa đưa ra để nhận diện Chúa lại chính là một nụ hôn — một biểu tượng của tình yêu bị biến thành công cụ phản bội. Khi tội lỗi đã hình thành và lớn mạnh trong lòng, không có gì có thể ngăn cản được nó.
Gia-cơ 3:5 cũng nhắc nhở: “Cái lưỡi là một quan thể nhỏ, mà khoe được những việc lớn. Thử xem cái rừng lớn chừng nào mà một chút lửa có thể đốt cháy lên!” Chỉ một chút lửa nhỏ có thể thiêu rụi cả khu rừng nguyên sinh hàng trăm năm tuổi. Cũng vậy, chỉ một tội lỗi nhỏ có thể tàn phá cả cuộc đời, gia đình và hội thánh.
Câu chuyện về cách người Eskimo săn sói minh họa rõ điều này: họ nhúng con dao vào máu động vật rồi để đóng băng từng lớp. Con sói đánh hơi máu, đến liếm lớp băng một cách say sưa, cho đến khi chạm vào lưỡi dao sắc bén mà không hay biết. Máu của chính nó chảy ra, nó tiếp tục liếm vì tưởng là máu của con thú khác, cho đến khi kiệt sức. Nhiều phạm nhân khi đứng trước tòa cũng thú nhận rằng họ không hiểu tại sao mình lại phạm tội — cứ như bị một sức mạnh nào đó điều khiển mà không thể dừng lại.
Con Người Trở Thành Nô Lệ Cho Điều Ác
Kinh Thánh miêu tả tội lỗi như một sự nô lệ. Khi đã vướng vào, con người phải làm theo lời của “chủ” — và nghiện ngập bất cứ điều gì cũng đều tồi tệ. Ai có người thân nghiện ma túy sẽ hiểu: ngoài cơn nghiện, người đó bình thường, vui vẻ, siêng năng; nhưng khi lên cơn thì có thể làm mọi thứ để thỏa mãn cơn nghiện.
Có một câu chuyện về người đánh cá ở miền Bắc Việt Nam, nuôi cả chục con chim cốc. Mỗi ngày ông lên thuyền, phà hơi thuốc phiện vào mũi những con chim. Sau đó, chim lặn xuống nước bắt cá, đem lên giao nộp cho chủ. Con nào bắt được nhiều cá thì được thưởng — cho hít hơi thuốc phiện. Ông còn đặt vòng sắt vào cổ chim để chúng không nuốt được cá. Những con chim siêng năng bắt cá suốt ngày, chỉ để được một hơi thuốc phiện. Đó là hình ảnh của con người bị ma quỷ điều khiển qua những cám dỗ tội lỗi.
Sứ đồ Phao-lô, dù là người được Chúa dùng cách đặc biệt, cũng đã thốt lên lời than thở trong Rô-ma 7:15-21: “Tôi không hiểu điều mình làm: tôi chẳng làm điều mình muốn, nhưng làm điều mình ghét… Tôi có ý muốn làm điều lành, nhưng không có quyền làm trọn.” Đây không chỉ là sự bất lực của Phao-lô, mà là sự bất lực của cả nhân loại trước sức mạnh của tội lỗi. Đừng bao giờ tự hào rằng mình có thể tự mình thắng được điều ác — chính suy nghĩ đó cũng đã là một suy nghĩ của tội lỗi.
Tội Lỗi Tàn Phá Những Điều Tốt Đẹp Mà Chúa Đã Dựng Nên
Hãy nhớ lại công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời trong Sáng-thế Ký đoạn 1. Mỗi ngày sáng tạo, Ngài nhìn xem và thấy thật tốt lành — từ ánh sáng, đất nước, các vì tinh tú, đến muôn loài sinh vật và con người. Tất cả đều hoàn hảo. Thế nhưng chỉ một trái cấm — tưởng nhỏ nhoi như ăn một trái táo — đã tàn phá toàn bộ. Thế giới ngày nay không còn giữ được bao nhiêu vẻ đẹp ban đầu mà Chúa đã tạo nên.
Tội lỗi giống như bệnh ung thư. Nó âm thầm ăn mòn từng bộ phận, lở loét, tàn phá cơ thể — trong khi trí tuệ con người vẫn minh mẫn, vẫn biết hết mọi thứ nhưng bất lực nhìn thân xác bị hủy hoại. Nếu ung thư tàn phá cơ thể con người một, thì tội lỗi tàn phá thế giới này gấp trăm, gấp ngàn, gấp triệu lần. Và điều đau khổ nhất không phải là tàn phá nhà cửa, cây cối, môi trường — mà là tàn phá bản tính của Đức Chúa Trời trong con người. Ngài tạo nên A-đam và Ê-va với bản tính giống Ngài, nhưng từ khi phạm tội, bản tính ấy đã bị méo mó và hủy hoại.
Thế nhưng Đức Chúa Trời không nóng giận hủy diệt ngay. Ngài chấp nhận chịu đau khổ, kiên nhẫn chờ đợi để tội lỗi bộc lộ hết bản chất tồi tệ của nó — để cuối cùng cả vũ trụ đều nhận ra tội ác là gì. Tình yêu và sự khoan dung của Đức Chúa Trời lớn lao hơn bất cứ ngôn từ nào có thể miêu tả.
Mục đích của Đức Chúa Trời khi ban Chúa Giê-su đến cho chúng ta không chỉ là tha thứ tội lỗi bởi dòng huyết vô tội của Ngài, mà còn là phục hồi bản tính tốt đẹp mà Ngài đã đặt trong con người từ thuở ban đầu. Rô-ma 3:23 nói: “Mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.” Nhưng tin lành là Chúa đến để phục hồi điều đã mất ấy. Đó là chủ đích cao cả nhất của đức tin.