Sự Tà Dâm Ô Uế Của Ba-by-lôn — Khi Hội Thánh Ngoại Tình Với Chính Trị

Trong loạt bài giảng về Ba-by-lôn, mục sư Stephen Bohr đã lần lượt phân tích danh tính và rượu giáo lý giả của Ba-by-lôn. Bài giảng này đi vào chủ đề thứ ba: sự tà dâm — tức mối liên hệ bất chính giữa hội thánh bội đạo và các vua trên đất. Khải Huyền 17:1-2 mô tả một kỵ nữ ngồi trên nhiều dòng nước, và các vua trên đất đã phạm tội tà dâm với nàng. Mục sư Bohr lập luận rằng “tà dâm” trong ngôn ngữ tiên tri chính là việc hội thánh sử dụng quyền lực nhà nước để cưỡng ép lương tâm con người — và khuôn mẫu này đã xuất hiện ngay từ phiên tòa xét xử Đức Chúa Giê-su.


Hai Vương Quốc Mà Đức Chúa Giê-su Công Nhận

Khi người Pha-ri-si hỏi Đức Chúa Giê-su có nên nộp thuế cho Sê-sa hay không, Ngài đáp: hãy trả cho Sê-sa những gì thuộc về Sê-sa, và trả cho Đức Chúa Trời những gì thuộc về Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 22:15-21). Qua câu trả lời này, Đức Chúa Giê-su công nhận sự tồn tại của hai vương quốc: vương quốc dân sự do nhà nước quản lý và vương quốc thuộc linh thuộc về Đức Chúa Trời. Mục sư Bohr chỉ ra rằng Mười Điều Răn được viết trên hai bảng đá không phải ngẫu nhiên — bốn điều răn đầu quy định bổn phận của con người đối với Đức Chúa Trời, sáu điều răn sau quy định bổn phận giữa con người với nhau. Chính quyền dân sự có thẩm quyền thực thi bảng thứ hai: trừng phạt kẻ trộm cắp, giết người, làm chứng dối. Nhưng bảng thứ nhất — liên quan đến sự thờ phượng, ngày Sa-bát, danh Đức Chúa Trời — hoàn toàn nằm ngoài thẩm quyền của nhà nước. Khi ranh giới này bị xóa nhòa, hậu quả luôn là bách hại.


Đức Chúa Giê-su Từ Chối Vương Quốc Chính Trị

Suốt chức vụ trên đất, Đức Chúa Giê-su liên tục bị cám dỗ nắm lấy quyền lực chính trị. Ma quỷ đưa Ngài lên núi cao, chỉ cho Ngài mọi vương quốc thế gian và đề nghị trao tất cả nếu Ngài quỳ xuống (Ma-thi-ơ 4:10). Sau phép lạ hóa bánh cho năm ngàn người, đám đông muốn tôn Ngài làm vua bằng vũ lực, nhưng Ngài rút lui lên núi một mình (Giăng 6:15). Khi các môn đồ muốn gọi lửa trời thiêu đốt làng Sa-ma-ri không tiếp Ngài, Đức Chúa Giê-su quở trách họ và nói rằng Con Người đến không phải để hủy diệt mà để cứu (Lu-ca 9:55-56). Ngài tuyên bố vương quốc của Đức Chúa Trời không đến bằng sự phô trương bề ngoài mà ở bên trong lòng người (Lu-ca 17:20-21). Mục sư Bohr nhấn mạnh: Đức Chúa Giê-su đến để xây dựng vương quốc thuộc linh bằng lời giảng và Đức Thánh Linh, không phải bằng gươm đao hay quyền lực chính trị.


Phiên Tòa Đức Chúa Giê-su — Khuôn Mẫu Của Sự Tà Dâm

Mục sư Bohr dành phần lớn bài giảng để phân tích phiên tòa xét xử Đức Chúa Giê-su như hình mẫu kinh điển của sự tà dâm giữa giáo hội và nhà nước. Tòa Công Luận — cơ quan tôn giáo — đã tiến hành một phiên xử đầy bất công: dùng nhân chứng giả, xử ban đêm, tát bị cáo trước khi tuyên án, bắt buộc tự buộc tội, và xử vào ngày lễ — tất cả đều vi phạm luật Do Thái. Mọi cáo buộc chống lại Đức Chúa Giê-su đều liên quan đến bảng thứ nhất của luật pháp: phạm thượng, tự xưng là Đức Chúa Trời, vi phạm ngày Sa-bát (theo cách hiểu sai của họ). Ngài không hề vi phạm bất cứ luật dân sự nào của La Mã. Tuy nhiên, Tòa Công Luận không có quyền thi hành án tử, nên họ phải dẫn Đức Chúa Giê-su đến Phi-lát — nhà cầm quyền dân sự — và xuyên tạc cáo buộc thành tội chính trị: xúi giục dân chúng, cấm nộp thuế, tự xưng làm vua.


Phi-lát Và Sự Phân Biệt Hai Luật Pháp

Phi-lát hiểu rõ ranh giới giữa hai vương quốc hơn cả chính các nhà lãnh đạo tôn giáo. Khi người Do Thái đưa Đức Chúa Giê-su đến, Phi-lát nói: các ngươi hãy bắt người này xét xử theo luật của các ngươi (Giăng 18:31) — ông nhận ra đây là vấn đề tôn giáo, không phải dân sự. Ba lần ông tuyên bố không tìm thấy tội gì nơi Đức Chúa Giê-su. Vợ ông nhắn rằng đừng động đến người công chính ấy vì bà đã chịu khổ nhiều trong giấc mơ. Chính Đức Chúa Giê-su cũng xác nhận: vương quốc của Ta không thuộc thế gian này; nếu thuộc thế gian, các đầy tớ Ta đã chiến đấu (Giăng 18:36). Thế nhưng, vì sợ mất chức vị chính trị và sợ đám đông bạo loạn do các thầy tế lễ kích động, Phi-lát đã giao nộp một người vô tội. Ông rửa tay và tuyên bố mình vô can — nhưng mục sư Bohr cảnh báo: Đức Chúa Trời không chấp nhận việc rửa tay như một lời bào chữa cho sự liên minh giữa giáo hội và nhà nước.


Hai Thanh Gươm — Của Hội Thánh Và Của Nhà Nước

Kinh Thánh đề cập đến hai thanh gươm với hai mục đích hoàn toàn khác nhau. Gươm của Hội Thánh là gươm của Đức Thánh Linh, tức Lời Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 6:17) — được sử dụng qua sự rao giảng để thay đổi lòng người. Gươm của nhà nước là quyền lực cưỡng chế để duy trì trật tự dân sự (Rô-ma 13:1-5) — trừng phạt kẻ làm ác và bảo vệ người lương thiện. Mục sư Bohr nhấn mạnh rằng vấn đề phát sinh khi hội thánh mượn gươm của nhà nước — tức dùng quyền lực chính trị để ép buộc tín ngưỡng. Đó chính là định nghĩa của sự tà dâm trong Kinh Thánh. Đức Chúa Giê-su đã quở trách Phi-e-rơ khi ông rút gươm chém đứt tai tên đầy tớ của thầy tế lễ thượng phẩm: hãy nắp gươm lại, vì ai dùng gươm sẽ chết vì gươm (Ma-thi-ơ 26:52). Sứ mạng của Hội Thánh là làm chứng bằng lẽ thật, không phải cưỡng ép bằng bạo lực.


Bài Học Lịch Sử Và Lời Cảnh Báo Cho Tương Lai

Mục sư Bohr kết luận bằng việc chỉ ra rằng khuôn mẫu này đã lặp lại xuyên suốt lịch sử. Ngay trong sách Công Vụ, hội thánh Do Thái bội đạo tiếp tục xúi giục chính quyền La Mã bách hại các Cơ-đốc nhân — vua Hê-rốt giết Gia-cơ bằng gươm vì điều đó đẹp lòng người Do Thái (Công Vụ 12:1-3). Trong suốt thời Trung Cổ, hội thánh đã sa ngã trở thành kỵ nữ, liên minh với nhà nước để bách hại những người bất đồng tín ngưỡng — lặp lại y hệt quy trình tại phiên tòa Đức Chúa Giê-su: giáo hội xét xử, giáo hội tuyên án, rồi giao cho nhà nước thi hành. Theo lời tiên tri Kinh Thánh, hai trăm năm yên ổn gần đây chỉ là một giai đoạn tạm nghỉ, và những cảnh tượng tương tự sẽ tái diễn vào thời kỳ cuối cùng (Giăng 16:1-3). Lời kêu gọi của mục sư Bohr là hãy cảnh tỉnh các nhà lãnh đạo chính trị đừng lặp lại sai lầm của Phi-lát, và hãy chọn đứng về phía vương quốc thuộc linh của Đức Chúa Trời thay vì chiều theo áp lực của đám đông.