Bài viết · 21/02/2026

Sự An Nghỉ Sa-bát | Ma-thi-ơ 28:1, Hê-bơ-rơ 4:9-11

bởi Pastor Zeny Vidacak

Hai Câu Hỏi Cho Hôm Nay

Hôm nay chúng ta khởi đầu một loạt bài giảng mới — loạt bài về những niềm tin đặc trưng của Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm, và bài đầu tiên là về ngày Sa-bát. Hai câu hỏi dẫn dắt cả sứ điệp:

  1. Ai mới có thể kinh nghiệm được sự an nghỉ Sa-bát?
  2. Sự an nghỉ ấy sâu đến mức nào?

Để trả lời, tôi muốn đưa bạn trở về sự kiện quan trọng nhất trong toàn bộ Cơ-đốc giáo — điều đã xảy ra vào Thứ Sáu, điều đã xảy ra vào Thứ Bảy, và điều đã xảy ra vào sáng Chủ Nhật. Nhưng trọng tâm của tôi không phải Thứ Sáu của sự xáo trộn, cũng chẳng phải Chủ Nhật của sự phục sinh đầy hân hoan — mà là ngày ở giữa.


Ngày Sa-bát Đầu Tiên Sau Thập Tự Giá

Ma-thi-ơ 28:1 mở đầu bằng một câu rất bình dị: “Sau ngày Sa-bát, ngày thứ nhứt trong tuần lễ, lúc tưng tưng sáng, có Ma-ri Ma-đơ-len và Ma-ri khác đến thăm mộ.” Trên gót chân của một Thứ Sáu hỗn loạn là một ngày Sa-bát.

Hãy hình dung Thứ Sáu hôm ấy. Cả Giê-ru-sa-lem rúng động. Cả thiên nhiên rúng động. Tôi tự hỏi các thiên sứ vô hình — những thiên binh không ai thấy bằng mắt thường — đã cảm thấy thế nào trong ngày đó. Đức Chúa Cha và Đức Thánh Linh đã cảm thấy thế nào trong ngày xáo trộn ấy.

Rồi khi mặt trời lặn, một sự yên tĩnh không yên đến với ngày Sa-bát. Câu hỏi của tôi là: trong ngày Sa-bát đầu tiên ấy, có ai thật sự được an nghỉ không? Có ai thật sự được Shabbat Shalom?

Các Nhà Lãnh Đạo Do Thái

Họ “nghỉ ngơi” — về mặt hình thức. Chính họ đã thiết lập hàng trăm luật lệ về ngày Sa-bát. Nhưng trong ngày Sa-bát đặc biệt này, họ thật sự đang làm việc. Họ đến gặp tổng đốc để xin quân lính canh gác mộ Đức Chúa Giê-su. Họ không bận tâm bắt người khác làm việc cho mình, dù chính họ đã đặt ra biết bao quy định. Không có sự an nghỉ trong lòng họ. Họ thật sự đang ở trong cơn rối ren.

Các Môn Đồ

Họ cũng “nghỉ ngơi” — họ vâng giữ điều răn về ngày Sa-bát. Nhưng tấm lòng họ thì hoàn toàn không an nghỉ. Họ kinh nghiệm một cơn xáo trộn về tinh thần, cảm xúc và thuộc linh: cảm giác mất mát to lớn, thất vọng sâu sắc, mặc cảm tội lỗi nặng nề, nỗi sợ hãi cho mạng sống mình, sự vỡ mộng. Bạn đã bao giờ kinh nghiệm cái rối rắm của những cảm xúc tiêu cực chồng chéo lên nhau chưa? Nghĩ theo cách này thì rơi vào vòng luẩn quẩn này, nghĩ theo cách khác thì rơi vào vòng luẩn quẩn khác, không lối thoát, không “cầu chì” nào ngắt được. Đó chính là trầm cảm. Đó là điều các môn đồ đang trải qua trong ngày Sa-bát đó. Shabbat Shalom ở đâu? Không có.

Tất cả họ đều giữ điều răn an nghỉ. Không một ai trong họ kinh nghiệm sự an nghỉ.

Còn bạn hôm nay thì sao? Bạn có Shabbat Shalom không? Hay bạn cũng đang ở trong một vòng luẩn quẩn của riêng mình, không có cầu chì để ngắt?


Đức Chúa Trời Là Đấng Đang An Nghỉ

Câu trả lời cho câu hỏi “ai thật sự được an nghỉ trong ngày Sa-bát ấy?” thật bất ngờ: Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đang ở trong một Shabbat Shalom kỳ diệu nhất.

Sa-bát Sáng Tạo

Quay trở lại Sáng Thế Ký 2:2-3: “Ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời làm xong các công việc Ngài đã làm, và ngày thứ bảy, Ngài nghỉ các công việc Ngài đã làm.” Ngài đã hoàn thành công việc trong sáu ngày, và Ngài nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy. Đó trở thành một khuôn mẫu — một chu kỳ mà chúng ta, là loài được dựng nên theo hình ảnh Ngài, được mời gọi lặp lại. Khi bạn và tôi đến đây vào ngày Sa-bát, một cách thiết thực, chúng ta đang nói: “Tôi thuộc về Đức Chúa Trời Tạo Hóa.”

Tối qua, tôi học Kinh Thánh với các em thiếu nhi, và tôi hỏi các em: “Chúng ta gọi ngày Sa-bát là gì?” Một em đáp: “Cái rốn.” Đúng vậy — ngày Sa-bát là cái rốn. Vì sao? Vì khi bạn nhìn vào cái rốn, bạn nhớ rằng mình đã từng được kết nối với mẹ qua dây rốn. Cũng vậy, khi bạn đếm ngược bảy, bảy, bảy… cuối cùng bạn đi về đâu? Về sự sáng tạo. Sa-bát là sợi dây nối chúng ta về với bàn tay của Đấng Tạo Hóa.

Sa-bát Cứu Chuộc

Trên thập tự giá, lời cuối cùng của Đức Chúa Giê-su là gì? “Mọi việc đã được trọn.” Đức Chúa Trời lại hoàn tất một công việc kỳ diệu — và Ngài lại an nghỉ.

Tại sự sáng tạo, Đức Chúa Trời đối diện với cơn hỗn mang tiền-sáng-tạo. Ngài làm việc với cái vô hình thể, rỗng không. Trong ba ngày đầu Ngài tạo điều kiện cho sự sống; trong ba ngày sau Ngài tạo nên chính sự sống. Cuối cùng Ngài nhìn lại và phán: “Thật rất tốt lành.” Rồi Ngài nghỉ ngơi — không phải vì kiệt sức, mà vì sự thỏa mãn của một công việc trọn vẹn.

Tại sự cứu chuộc, Đức Chúa Giê-su đối diện với một loại hỗn mang khác — cơn hỗn mang của tội lỗi loài người. Đức Chúa Trời trở thành một con người, đi từ làng này sang làng khác, chữa lành những tấm lòng tan vỡ, tái tạo con người, và cuối cùng hoàn tất công cuộc cứu chuộc trên thập tự giá ngày Thứ Sáu. Rồi Ngài có một sự an nghỉ trọn vẹn. “Mọi việc đã được trọn.” Đấng Tạo Hóa trở thành Đấng Cứu Chuộc — và mọi sự đều quy về một ngày kỷ niệm mà chúng ta gọi là ngày Sa-bát.

Trong khi cả nhân loại còn đang ở trong xáo trộn, Đức Chúa Trời đang hưởng sự an nghỉ vui mừng nhất. Tin Lành tốt nhất sắp được công bố — nhưng trong giây phút ấy, chỉ một mình Đức Chúa Trời đang kinh nghiệm trọn vẹn sự an nghỉ cứu chuộc.


Lời Mời Vào Sự An Nghỉ — Hê-bơ-rơ 4:9-11

Tôi tin rằng khi Sứ đồ Phao-lô viết Hê-bơ-rơ 4, ông được cảm động bởi chính những gì đã xảy ra vào Thứ Sáu khi Đức Chúa Giê-su chịu chết, và vào Thứ Bảy khi Ngài an nghỉ trong mộ:

“Vậy thì còn lại một ngày yên nghỉ cho dân Đức Chúa Trời. Vì ai vào sự yên nghỉ của Đức Chúa Trời, thì nghỉ công việc mình, cũng như Đức Chúa Trời đã nghỉ công việc của Ngài vậy. Vậy, chúng ta phải gắng sức vào sự yên nghỉ đó, hầu cho không có một người nào trong chúng ta theo gương kẻ chẳng tin kia mà vấp ngã.”

Đây là bài học cho những ai trong chúng ta đang giữ ngày Sa-bát: Nếu chúng ta không đắm mình trong sự an nghỉ cứu chuộc của công việc đã được hoàn thành và trong tình yêu của Đấng Cứu Thế, thì ngày Sa-bát được điều răn truyền giữ sẽ chẳng còn là sự an nghỉ nữa — mà là bất cứ điều gì khác.

Phao-lô nói một điều gần như mâu thuẫn: “Chúng ta phải gắng sức vào sự yên nghỉ đó.” Cố gắng — để được an nghỉ. Hai từ tưởng chừng đối lập. Nhưng chúng đi với nhau. Khi bạn đến vào ngày Sa-bát, bạn đang gắng sức để hiểu nhiều hơn về Đức Chúa Trời là ai, về sự nhân lành, vẻ đẹp của Ngài — đặc biệt là Đức Chúa Trời với tư cách Đấng Tạo Hóa và Đấng Cứu Chuộc — và Ngài muốn bạn đến và kinh nghiệm sự an nghỉ trong Ngài.

Mấy bài học từ đó:

  • Chúng ta không thể thêm gì vào sự cứu rỗi của Ngài. Đó là công việc đã hoàn thành. “Mọi sự đã được trọn.” Sự cứu rỗi là công việc hoàn tất của Đấng Christ.
  • Chúng ta không thể đoạt được sự cứu rỗi. Đó không phải là công việc của bạn — đó là công việc của Ngài. Ngài đã trả giá. Bạn không thể kiếm được; Ngài đã trả rồi.
  • Vậy nên chúng ta an nghỉ trong sự cứu rỗi ấy.

Cách đây mấy năm, khi tôi đọc Rô-ma chương 6 và bắt đầu hiểu được điều này, niềm vui lớn đến mức tôi không thể ngủ cả đêm. Tại sao tôi không hiểu điều này sớm hơn? Hãy gắng sức để bước vào sự an nghỉ ấy.

Một Lời Cho Những Người Chưa Giữ Sa-bát Ngày Thứ Bảy

Bạn có nghĩ là tình cờ không khi Đức Chúa Trời với tư cách Tạo Hóa hoàn tất công việc vào Thứ Sáu và tận hưởng nó vào ngày Sa-bát? Bạn có nghĩ là tình cờ không khi Đức Chúa Giê-su hoàn tất công cuộc cứu chuộc vào Thứ Sáu và an nghỉ khỏi công việc cứu rỗi vào ngày Sa-bát? Đó không phải là sự trùng hợp. Đó chính là sự an nghỉ Sa-bát.

Và bạn có nghĩ là tình cờ không khi sứ điệp cuối cùng cho thế giới — sứ điệp của ba thiên sứ trong Khải Huyền 14 — bắt đầu bằng lời kêu gọi thờ phượng Đấng dựng nên trời, đất, biển, và các suối nước? Đó là Đức Chúa Trời Tạo Hóa và Cứu Chuộc — và nối kết hai vai trò ấy chính là ngày kỷ niệm mà chúng ta gọi là ngày Sa-bát.


Sự An Nghỉ Sa-bát Sâu Đến Mức Nào?

Vào ngày Sa-bát, chúng ta đến để chúc tụng ba thực tại đáng kinh ngạc:

1. Sự Rủa Sả Đã Bị Phá Vỡ

Sự rủa sả của tội lỗi đã thấm sâu — vào mọi mối quan hệ, vào toàn cõi thiên nhiên mà Đức Chúa Trời đã dựng nên. Sự an nghỉ Sa-bát có nghĩa là chúng ta hiểu và kinh nghiệm rằng sự rủa sả đã bị phá vỡ qua sự chết của Đấng Christ.

Khi Đức Chúa Giê-su thốt hơi thở cuối và phán “Mọi việc đã được trọn,” đất rúng động và các vầng đá nứt ra. Trước khi Ngài chết, sự tối tăm bao trùm cả vùng trong ba giờ đồng hồ. Lần đầu tiên trong lịch sử vũ trụ. Không phải tình cờ mà là ba giờ — số ba thường liên hệ đến thực tại Đức Chúa Trời Ba Ngôi. Đã có một sự nứt vỡ trong nội bộ Thiên Chúa — sự xa cách mà Đức Chúa Giê-su cảm nhận khi tội lỗi tách Ngài khỏi Cha và Đức Thánh Linh. Khi Ngài kêu lên “Cha ơi, sao Cha bỏ con?” thì sự tối tăm bao phủ. Và khi Ngài phán “đã được trọn” thì đất rúng động.

Thiên nhiên xung quanh chúng ta được kết nối với thực tại thuộc linh và đạo đức xung quanh chúng ta. Vũ trụ là vật chất — nhưng vũ trụ cũng là đạo đức và thuộc linh. Nếu bạn theo học bất cứ trường đại học nào ở phương Tây, người ta sẽ không bao giờ nói với bạn điều này. Họ sẽ nói: vũ trụ là vật chất, chấm hết. Nhưng không — vũ trụ là vật chất nhiều hơn vật chất. Thực tại được dệt khít vào nhau.

Tại sự sáng tạo, mọi sự đều “rất tốt lành” — thiên nhiên hoàn hảo, các mối quan hệ hoàn hảo, tình yêu nở rộ. Tại sự sa ngã, đất bị rủa sả và sự rủa sả lan tỏa khắp nơi. Cơn lụt thời Nô-ê, sự hủy diệt Sô-đôm và Gô-mô-rơ, ba năm hạn hán thời Ê-li, bảy tai nạn cuối cùng — tất cả đều cho thấy sự liên kết giữa bản chất đạo đức/thuộc linh của con người và bản chất vật chất của thiên nhiên.

Hãy nhìn vào Gióp. Khi mọi sự sụp đổ, các bạn ông đến và nói: “Gióp, hẳn ngươi đã làm điều gì sai.” Họ hiểu vũ trụ là đạo đức — và họ đúng một phần. Nhưng họ không hoàn toàn đúng. Vì vũ trụ không chỉ là đạo đức và vật chất — nó còn là thuộc linh. Nó quan tâm đến chính tấm lòng và linh hồn của mỗi con người, đến động cơ của những việc chúng ta làm. Tình yêu có thúc đẩy bạn, hay điều gì khác?

Sa-tan đã cáo buộc Gióp: “Ông ta sống đạo đức chỉ vì ông ta được phước. Tận đáy lòng ông ta ích kỷ.” Cách duy nhất để chứng minh điều đó là nếu Đức Chúa Trời rút lại các phước hạnh và xem điều gì xảy ra. Và Gióp kêu lên: “Dầu Chúa giết tôi, tôi vẫn nhờ cậy nơi Ngài.” Tấm lòng của vũ trụ là tình yêu.

Vậy nên trên ngày Sa-bát, chúng ta tôn cao Đức Chúa Trời thánh khiết, và chúng ta đến thờ phượng Đức Chúa Trời đầy yêu thương. Câu hỏi cuối cùng là câu hỏi về tình yêu. Sau khi mọi sự đã xong, Đức Chúa Giê-su ngồi với Phi-e-rơ và hỏi: “Phi-e-rơ, ngươi có yêu ta chăng?” Tình yêu là câu hỏi tối hậu. Đức Chúa Giê-su là tấm gương tối hậu cho câu hỏi tối hậu mà Đức Chúa Trời đối diện: “Người có yêu nhân loại không?” Và trên thập tự giá, Ngài đã chứng minh: Có.

2. Sự Chết Đã Bị Đánh Bại

Khi Đức Chúa Giê-su chết, Kinh Thánh chép rằng “thân thể của nhiều vị thánh đã ngủ, được sống lại” (Ma-thi-ơ 27:52-53). Một nhóm nhỏ những người tin Đức Chúa Trời đã sống lại sau khi Đức Chúa Giê-su chết — báo trước rằng tất cả mọi dân sự Đức Chúa Trời rồi sẽ được sống lại.

Để ý điều này thật cẩn thận: những vị thánh ấy không sống lại khi Đức Chúa Giê-su sống lại — họ sống lại sau khi Ngài chết. Điều đó cho chúng ta biết rằng lý do chúng ta sẽ được sống lại không chỉ là vì Đức Chúa Giê-su đã sống lại, mà vì Ngài đã chết thay cho chúng ta. Sự chết thay của Ngài đảm bảo sự sống lại cho người tin. Khi bạn đến vào ngày Sa-bát, bạn không chỉ nhớ đến Đấng Tạo Hóa và đắm mình trong tình yêu cứu chuộc của Đấng Christ — bạn còn ngước nhìn đến ngày vinh hiển khi Đức Chúa Giê-su trở lại.

3. Cánh Cửa Thiên Đàng Đã Mở

“Bức màn trong đền thờ xé ra làm hai từ trên chí dưới” (Ma-thi-ơ 27:51). Sự chết của Đức Chúa Giê-su mở ra cánh cửa mà trước đó chẳng ai có thể mở. Ngài mở nó theo cách mà không ai có thể đóng lại được. Bức tường ngăn cách giữa Đức Chúa Trời thánh khiết và chúng ta bị phá đổ bởi huyết của Đức Chúa Giê-su.

Cửa thiên đàng đã mở cho người đội trưởng La Mã ăn năn và những người lính trong ngày đóng đinh. Mở cho Phi-e-rơ và các môn đồ đã chối Ngài và bỏ chạy. Mở cho tên trộm trên thập tự giá. Và mở cho bạn và tôi. Khi chúng ta đến đây, chúng ta là các thánh — nhưng đằng sau những vị thánh ấy là những tội nhân. Khi bạn đến vào ngày Sa-bát, hãy luôn nhớ: cửa thiên đàng đang mở rộng.


Lời Kết

Là những người giữ ngày Sa-bát thứ bảy, chúng ta không được cứu vì chúng ta biết về Sa-bát. Chúng ta được cứu vì chúng ta có kinh nghiệm về ý nghĩa của Sa-bát — kinh nghiệm về Đức Chúa Trời chúng ta là ai.

Cầu xin Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự hiểu biết sâu sắc về giáo lý Sa-bát, và cầu xin chúng ta nắm trọn vẹn những gì Ngài muốn ban cho chúng ta trong ngày ấy. Nguyện đây là phước hạnh cho tất cả chúng ta.

A-men.