Sao Chỉ Muốn Chết?
Câu chuyện về viên sĩ quan trẻ và Tổng thống Lincoln
Trong sứ điệp ngắn thuộc chương trình Chắp Cánh Bay Cao ngày 27 tháng 11, Mục sư Dương Quang Thoại chia sẻ một câu chuyện đầy ý nghĩa từ thời kỳ nội chiến Hoa Kỳ.
Tổng thống Abraham Lincoln có dùng một viên sĩ quan trẻ tuổi làm thư ký riêng cho mình. Sĩ quan này là một người hăng say, dũng cảm, với ước mơ khi gia nhập quân đội là được ra chiến trường cho phỉ chí anh hùng. Vì thế, khi được giao phó công việc thư ký, anh tỏ ra không thỏa mãn chút nào, dù chức vụ thư ký riêng của tổng thống là một vinh dự rất lớn mà nhiều người thèm muốn.
Ngày nọ, anh đến gặp tổng thống để bộc bạch ý nguyện. Anh thưa rằng trong thời ly loạn, làm trai phải xông pha ra trận tuyến mới xứng đáng với đời, phải có hy sinh cho tổ quốc mới là sự phục vụ có ý nghĩa. Anh xin tổng thống cho phép mình được ra chiến trường.
Tổng thống Lincoln nhìn anh và đặt một câu hỏi khiến anh phải suy nghĩ lại: “Tại sao anh chỉ muốn chết cho tổ quốc mà không muốn sống cho tổ quốc?”
Chết thì dễ, sống mới khó
Câu hỏi của Lincoln chạm đến một chân lý sâu sắc mà nhiều người thường bỏ qua. Chết thì dễ, nhưng sống mới khó. Chết thì chấm dứt tất cả, nhưng sống thì mọi việc vẫn tiếp diễn mỗi ngày.
Chết cho lý tưởng là một nghĩa cử cao đẹp, không ai phủ nhận điều đó. Nhưng sống để lưu truyền, quảng bá lý tưởng ấy thì còn cao đẹp hơn nữa. Bởi vì khi một người hy sinh mạng sống, câu chuyện kết thúc tại đó. Nhưng khi một người chọn sống vì lý tưởng, người ấy tiếp tục gieo trồng, gây dựng, ảnh hưởng đến nhiều người khác xung quanh mình từ ngày này qua ngày khác.
Đây là bài học không chỉ dành cho viên sĩ quan trẻ ngày xưa, mà còn cho mỗi chúng ta hôm nay. Đôi khi chúng ta khao khát những điều vĩ đại, những hành động phi thường, trong khi bỏ qua ý nghĩa của việc trung tín phục vụ trong những điều bình thường mỗi ngày.
Quyền quyết định sống và chết
Là con người, chúng ta đối diện với hai thực tế lớn: sự sống và sự chết. Điều đáng suy nghĩ là chúng ta không được phép tự chọn lựa điều nào trong hai điều ấy. Ngoài Chúa ra, ai có thể biết được điều gì là tốt nhất cho cuộc đời mình?
Chúng ta không được quyền quyết định trong việc sống hay chết. Nhưng có một điều chúng ta có thể quyết định: sống như thế nào và chết như thế nào. Sống cho điều gì và chết cho điều gì — đó mới là câu hỏi quan trọng nhất.
Người tin Chúa không run sợ trước cái chết, cũng không hèn nhát trước cuộc sống. Khi tâm trí luôn được nhắc nhở rằng Chúa đã chết để cứu chuộc chúng ta, thì sự sống sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Mọi thứ thuộc về bạn nay đã thuộc về Chúa. Khi nhận ra điều đó, bạn sẽ biết làm những gì xứng đáng với tình yêu và sự kỳ vọng của Ngài nơi bạn.
Sống cho Chúa, chết cho Chúa
Sứ đồ Phao-lô đã tóm tắt chân lý này cách rõ ràng trong thư Rô-ma: nếu chúng ta sống là sống cho Chúa, và nếu chúng ta chết là chết cho Chúa. Vậy nên, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa cả (Rô-ma 14:8).
Đây là nền tảng vững chắc cho cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống. Không phải sống hay chết mới quan trọng, mà là sống và chết cho ai mới thực sự có ý nghĩa. Khi đời sống được đặt trong tay Chúa, mỗi ngày sống trở nên một cơ hội để phục vụ, để yêu thương, để làm chứng nhân cho Ngài.
Giống như viên sĩ quan trẻ kia, đôi khi chúng ta chỉ nhìn thấy sự hy sinh lớn lao mà quên đi giá trị của sự trung tín trong đời thường. Chúa không chỉ kêu gọi chúng ta chết cho Ngài, mà trước hết là sống cho Ngài — sống mỗi ngày với mục đích, với tình yêu, với sự vâng phục. Đó mới là điều khó hơn, nhưng cũng đẹp đẽ hơn bội phần.