Sa-tan Hành Động Qua Người Của Tội Lỗi Như Thế Nào
Bối Cảnh Lá Thư Thứ Hai Gửi Hội Thánh Tê-sa-lô-ni-ca
Trong 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:15-16, sứ đồ Phao-lô mô tả cảnh Đức Chúa Giê-su từ trời giáng xuống với tiếng kêu lớn, tiếng của thiên sứ trưởng và tiếng kèn của Đức Chúa Trời. Người chết trong Đấng Christ sẽ sống lại trước, rồi những người còn sống sẽ được cất lên cùng họ giữa đám mây để gặp Chúa. Cách Phao-lô viết khiến nhiều tín hữu Tê-sa-lô-ni-ca tưởng rằng ngày Chúa đến đã cận kề ngay trong thế hệ họ.
Vì hiểu lầm ấy, Phao-lô phải viết thư thứ hai để đính chính. Trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:1-2, ông khuyên anh em đừng vội bối rối bởi thần cảm, lời nói hay thư từ nào bảo rằng ngày của Chúa đã đến gần. Sự tái lâm – parousia – không phải việc xảy ra bất cứ lúc nào, vì phải có những sự kiện nhất định xảy đến trước.
Sự Bội Đạo Và Người Của Tội Lỗi
Phao-lô tuyên bố trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:3 rằng ngày ấy sẽ không đến cho đến khi xảy ra “sự bội đạo” và “người của tội lỗi” được bày tỏ. Nguyên văn Hi Lạp dùng chữ apostasia với mạo từ xác định – tức là sự bội đạo, một cuộc rời bỏ lẽ thật cụ thể mà Hội Thánh sẽ trải qua. Công Vụ 21:21 cũng dùng chính chữ này để nói về việc “lìa bỏ Môi-se”, chứng tỏ đây là sự ly khai khỏi đức tin chân chính.
Như vậy, trước khi Đức Chúa Giê-su trở lại phải có hai dấu hiệu: một sự bội đạo lớn trong Hội Thánh, và sự xuất hiện của một quyền lực được gọi là người của tội lỗi hay con của sự hư mất. Đây chính là dấu hiệu báo trước ngày Chúa đến, chứ không phải một biến cố bí mật xảy ra bất ngờ.
“Người” Chỉ Về Một Hệ Thống, Không Phải Một Cá Nhân
Nhiều nhà giải kinh cho rằng người của tội lỗi là một cá nhân sẽ ngồi trong đền thờ Giê-ru-sa-lem được tái dựng. Tuy nhiên, ngay cả Hal Lindsey và Tim LaHaye đều đồng ý rằng người của tội lỗi trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2 chính là cái sừng nhỏ trong Đa-ni-ên 7 và con thú trong Khải Huyền 13. Trong tiên tri Kinh Thánh, con thú luôn tượng trưng cho một vương quốc với một chuỗi các vua nối tiếp nhau, chứ không phải một cá nhân.
Hơn nữa, Phao-lô nói quyền lực này đã bắt đầu hoạt động ngay trong thời của ông và sẽ chỉ bị hủy diệt khi Đức Chúa Giê-su tái lâm. Không một cá nhân nào có thể sống hai ngàn năm. Cách dùng “người” ở đây tương tự như “thầy tế lễ thượng phẩm” trong Hê-bơ-rơ 9:7, “vua” trong 1 Sa-mu-ên 8:11, hoặc “người của Đức Chúa Trời” trong 2 Ti-mô-thê 3:17 – đều chỉ về một chức phận được kế tục bởi nhiều người trong lịch sử.
Đặc Tính Tội Lỗi Và Sự Chống Nghịch Luật Pháp
1 Giăng 3:4 định nghĩa tội lỗi là sự vi phạm luật pháp. Hệ thống này được gọi là “người của tội lỗi” vì nó dạy người ta rằng việc giữ luật pháp của Đức Chúa Trời không còn quan trọng. Điều này khớp với Đa-ni-ên 7:25 nói về cái sừng nhỏ “toan thay đổi các kỳ hạn và luật pháp”. Trong câu 7, Phao-lô gọi nó là “sự mầu nhiệm của điều gian ác” – nguyên văn là anomia, nghĩa là sự vô luật pháp, nghịch cùng luật pháp.
Tên gọi “con của sự hư mất” chỉ xuất hiện một lần khác trong Kinh Thánh – trong Giăng 17:12, chỉ về Giu-đa Ích-ca-ri-ốt. Trong Kinh Thánh, tên gọi phản ánh tính cách. Giu-đa không phải kẻ vô thần công khai chống nghịch Đức Chúa Giê-su; ông là thành viên thân cận của đoàn sứ đồ, được tôn trọng, có tài lãnh đạo, nhưng âm thầm phản bội Chúa bằng nụ hôn. Cũng vậy, người của tội lỗi không tấn công Cơ-đốc giáo từ bên ngoài mà phá hoại từ bên trong, mang vẻ ngoài của người theo Đức Chúa Giê-su.
Ngồi Trong Đền Thờ Của Đức Chúa Trời
2 Tê-sa-lô Ni-ca 2:4 nói rằng quyền lực này tự tôn mình lên trên tất cả những gì được gọi là thần, và ngồi trong đền thờ của Đức Chúa Trời, tự xưng mình là Đức Chúa Trời. Chữ “ngồi” ở đây mang ý nghĩa cai trị và phán xét, như khi Đức Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 19:28 nói về việc Con Người ngồi trên ngôi vinh hiển để xét đoán.
Đền thờ của Đức Chúa Trời ở đây không phải đền thờ vật chất tại Giê-ru-sa-lem. Chính Phao-lô giải thích trong Ê-phê-sô 2:20-22 rằng Hội Thánh được xây trên nền các sứ đồ và tiên tri, với Đức Chúa Giê-su là đá góc nhà, là đền thờ thánh của Chúa. Trong 1 Cô-rinh-tô 3:16-17, ông nói thẳng với tín hữu Cô-rinh-tô: “anh em là đền thờ của Đức Chúa Trời.” Vì vậy, người của tội lỗi sẽ trỗi dậy từ bên trong Hội Thánh Cơ-đốc, chứ không phải từ một đền thờ Do Thái Giáo được tái thiết.
Hệ thống này tự nhận mình không thể sai lầm, tự xưng là đại diện của Đấng Christ trên đất, cho mình có quyền tha tội, được gọi là “Đức Thánh Cha”, và tuyên bố đã thay đổi luật pháp của Đức Chúa Trời. Đó là những đặc quyền duy nhất thuộc về Đức Chúa Trời mà giáo quyền La Mã đã cướp lấy cho chính mình.
Kẻ Kìm Hãm Và Diễn Tiến Lịch Sử
Phao-lô nói đến một quyền lực đang kìm hãm người của tội lỗi, khiến nó chưa thể bày tỏ mình. Trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:6-7, ông dùng cả giống trung tính (“điều ngăn trở”) lẫn giống đực (“kẻ ngăn trở”), giống như trong Rô-ma 13:1-4 khi ông nói về chính quyền La Mã vừa như một hệ thống vừa như người cầm quyền. Kẻ kìm hãm chính là đế quốc La Mã ngoại giáo với thanh gươm quyền lực dân sự.
Các giáo phụ đầu tiên cũng hiểu như vậy. Tertullian, Ambrose và Chrysostom đều viết rằng chỉ khi đế quốc La Mã bị tan vỡ thành mười vương quốc, kẻ chống Đấng Christ mới xuất hiện. Ellen White cũng ghi trong The Great Controversy rằng phong tục ngoại giáo âm thầm lén lút xâm nhập vào Hội Thánh Cơ-đốc, và tinh thần thỏa hiệp bị kìm hãm một thời gian bởi cuộc bách hại dữ dội của ngoại giáo. Khi sự bách hại chấm dứt và Hội Thánh bước vào cung điện các vua, bà đã đánh đổi sự đơn sơ khiêm nhường của Đức Chúa Giê-su và các sứ đồ để lấy sự phô trương kiêu ngạo của các tế sư ngoại giáo.
Từ năm 55 đến 538 S.C., người của tội lỗi bị kìm hãm bởi đế quốc La Mã. Từ 538 đến 1798, kẻ kìm hãm bị cất đi và quyền lực này cai trị trong một ngàn hai trăm sáu mươi năm, đúng như Đa-ni-ên 7:25 đã nói. Năm 1798, nó nhận vết thương chí tử bởi thanh gươm – cụ thể là bởi quyền lực thế tục của Pháp. Kể từ đó, các chính quyền thế tục lại trở thành kẻ kìm hãm giáo quyền La Mã. Khải Huyền 13 cho biết con thú thứ hai – đại diện cho Hoa Kỳ – sẽ giúp nó phục hồi quyền lực. Ellen White viết: “Hãy để những sự kìm hãm mà các chính quyền thế tục áp đặt ngày nay được cất đi, và La Mã được phục hồi quyền lực cũ, thì sự chuyên chế và bách hại của nó sẽ nhanh chóng sống lại.”
Sự Đến Giả Mạo Của Sa-tan
2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:8-9 mô tả đỉnh điểm của lời tiên tri: kẻ gian ác sẽ bị Đức Chúa Giê-su hủy diệt bằng hơi miệng và sự sáng láng của ngày Ngài đến. Tuy nhiên, trong cùng câu, Phao-lô nói đến sự đến của kẻ gian ác “theo sự hành động của Sa-tan, với mọi quyền phép, dấu lạ và sự kỳ diệu lừa dối”. Có hai parousia trong đoạn này: một của Sa-tan và một của Đức Chúa Giê-su.
Ba chữ “quyền phép, dấu lạ, sự kỳ diệu” trong nguyên văn Hi Lạp cũng được Phi-e-rơ dùng trong Công Vụ 2:22 để nói về những việc Đức Chúa Giê-su đã làm khi sống trên đất. Sa-tan sẽ bắt chước chính những công việc của Đức Chúa Giê-su để làm cho thế giới tưởng rằng Đấng Christ đã đến. Trong Ma-thi-ơ 24:26-27, Đức Chúa Giê-su cảnh báo: nếu ai nói Ngài ở trong đồng vắng hay trong phòng kín, đừng tin, vì khi Ngài đến, sẽ giống như chớp phát ra từ phương đông chiếu đến phương tây. Chúa sẽ không chạm đất, mà cất dân Ngài lên giữa các tầng mây.
Vì thế, ai tin rằng Đức Chúa Giê-su sẽ đến để thiết lập vương quốc trần thế sẽ dễ dàng tiếp nhận Đấng Christ giả mạo. Câu 10 nói người ta bị hư mất vì không nhận lãnh lòng yêu mến lẽ thật. Câu 11 chép họ sẽ tin “điều dối trá” – với mạo từ xác định – tức là cái dối trá lớn, chính là sự tái lâm giả mạo của Sa-tan.
Chỉ Có Lẽ Thật Kinh Thánh Mới Cứu Chúng Ta
Ellen White trong The Great Controversy trang 624-625 mô tả rằng Sa-tan sẽ đích thân hóa trang thành Đấng Christ, xuất hiện ở nhiều nơi trên đất như một đấng oai nghi rực rỡ, giống như mô tả về Con Đức Chúa Trời trong Khải Huyền 1. Hắn sẽ chữa lành bệnh tật, nói những lời dịu dàng đầy ân điển, và trong vai trò giả mạo Đấng Christ, hắn tuyên bố đã đổi ngày Sa-bát sang Chủ Nhật, buộc mọi người phải tôn kính ngày ấy. Hắn sẽ ban phước trên những kẻ thờ lạy con thú và hình tượng nó – chính là hạng người mà Kinh Thánh nói cơn thạnh nộ tinh ròng của Đức Chúa Trời sẽ đổ trên.
Nhưng dân sự của Đức Chúa Trời sẽ không bị lừa, vì họ không sống theo mắt, theo tai hay theo cảm xúc, mà theo “Đức Giê-hô-va có phán vậy”. Giáo lý của Christ giả không phù hợp với Kinh Thánh: Đức Chúa Giê-su sẽ không chạm đất, và ngày thánh của Chúa là Sa-bát thứ bảy chứ không phải Chủ Nhật. Sa-tan cũng không được phép bắt chước cách thức Đức Chúa Giê-su tái lâm.
Đức Chúa Giê-su đã cầu nguyện trong Giăng 17:17: “Xin Cha lấy lẽ thật khiến họ nên thánh; lời Cha tức là lẽ thật.” Thi Thiên 119:142 xác quyết: “Luật pháp Chúa là chân thật.” Trận chiến cuối cùng là trận chiến giữa lẽ thật và sai lầm. Trong thời điểm ấy, chỉ những ai đã siêng năng học Kinh Thánh và yêu mến lẽ thật mới có thể nhận ra kẻ lừa dối dưới lớp ngụy trang và bám vào Kinh Thánh, chỉ duy Kinh Thánh mà thôi.