Rắc Rối Trong Hội-Thánh

Hội Thánh Đầy Ơn Nhưng Vẫn Có Rắc Rối

Từ đoạn 2 đến đoạn 4 của sách Công Vụ, chúng ta thấy hình ảnh một hội thánh tràn ngập tình thương và sự quan tâm lẫn nhau. Thánh Linh tuôn đổ trên họ, khiến họ sống đến mức bán hết tài sản, gom góp tiền giao cho các sứ đồ để phân phát cho mọi người theo nhu cầu. Việc cộng chung tài sản như vậy đòi hỏi phải loại bỏ sự ích kỷ, tham lam và ganh tỵ.

Tuy nhiên, bước sang Công Vụ đoạn 5, rắc rối bắt đầu phát sinh. Điều này cho thấy: bất cứ nơi nào có con người, nơi đó vẫn có thể sản sinh ra những điều tội lỗi — dù đang ở trong giai đoạn đầy ơn nhất của hội thánh.


Câu Chuyện Đáng Tiếc Của A-na-nia Và Sa-phi-ra

A-na-nia và Sa-phi-ra bán gia sản nhưng giữ lại một phần tiền, rồi nói dối rằng đã dâng hết. Sứ đồ Phi-e-rơ phân tích rõ ràng: không ai bắt buộc họ phải bán, và nếu đã bán thì cứ nói thật số tiền, dâng bao nhiêu tùy lòng cũng được. Vậy tại sao họ phải nói dối?

Có lẽ họ thấy mọi người đều bán và dâng hết, nên nếu mình không làm vậy thì mất thể diện, bị xem là kém thua người khác. Nhưng khi bán rồi lại tiếc, nên giữ lại một phần mà không dám nói thật. Sự gian dối này tuy xem ra nhỏ theo cách nhìn đời thường, nhưng Đức Chúa Trời không chấp nhận việc qua mặt Ngài. Sâu thẳm bên trong, có lẽ họ không hành động vì tình yêu Chúa hay tình yêu anh em, mà vì sĩ diện và sự so sánh.

Kinh Thánh ghi lại cả những câu chuyện xấu xí như vậy chính là sự chân thật — giống như danh tướng Oliver Cromwell yêu cầu họa sĩ phải vẽ cả những mụn cóc trên mặt ông, vì bức chân dung tô vẽ không phải là ông.


Quyền Năng Chữa Lành Và Hội Thánh Được Ngợi Khen

Công Vụ 5:12-16 ghi lại rằng nhiều phép lạ được làm bởi tay các sứ đồ. Quyền năng Thánh Linh trên Phi-e-rơ mạnh mẽ đến nỗi chỉ cần bóng ông đi ngang qua, người bệnh cũng được chữa lành. Dân chúng từ các thành lân cận kéo đến, đem theo người đau ốm và kẻ bị quỷ hại, tất cả đều được chữa lành.

Điều đặc biệt là nhiều người tin nhưng không dám gia nhập hội thánh — vì công việc, vì sợ bắt bớ, hoặc vì những lý do riêng. Tuy vậy, họ vẫn ngợi khen hội thánh. Đây là bài học quý: khi hội thánh sống đúng, ngay cả người ngoài cũng tôn trọng và khen ngợi, dù chưa gia nhập.

Sứ mạng của hội thánh không chỉ là rao giảng phúc âm mà còn phải chăm sóc đời sống thuộc thể của con người, như chính Đức Chúa Giê-su đã làm trong ba năm rưỡi thi hành chức vụ.


Các Sứ Đồ Bị Bắt Và Ba Bài Học Quan Trọng

Vì lòng ghen tương, thầy cả thượng phẩm và tòa công luận bắt các sứ đồ bỏ vào ngục. Nhưng ban đêm, thiên sứ của Chúa mở cửa cho họ ra và truyền lệnh tiếp tục giảng đạo ngay tại đền thờ. Sáng hôm sau, tòa công luận nhóm họp khẩn cấp, phát hiện ngục vẫn khóa, lính vẫn canh, nhưng bên trong trống rỗng — còn các sứ đồ thì đang giảng dạy công khai ngoài đền thờ.

Từ phân đoạn này, chúng ta rút ra ba bài học:

Thứ nhất, các sứ đồ là những người can đảm. Vừa mới bị bắt hôm qua, hôm nay đã tiếp tục giảng. Họ hiểu rằng được giải thoát là để tiếp tục sứ mạng, không phải để hưởng tự do.

Thứ hai, các sứ đồ sống theo nguyên tắc. Khi bị chất vấn, họ trả lời: “Thà phải vâng lời Đức Chúa Trời còn hơn là vâng lời người ta.” Khi đã thiết lập nguyên tắc sống đúng theo ý Chúa, thì dù ở hoàn cảnh nào cũng giữ vững nguyên tắc đó.

Thứ ba, các sứ đồ biết rõ mục đích cuộc đời. Họ tuyên bố: “Còn chúng ta đây là kẻ làm chứng mọi việc đó.” Cuộc đời họ là để làm chứng — thuật lại những gì đã thấy, đã nghe, đã chứng kiến về Đức Chúa Giê-su. Nếu bị cấm nói, cuộc đời họ mất ý nghĩa.


Kết Luận

Câu chuyện Công Vụ đoạn 5 dạy chúng ta nhiều điều: sự gian dối dù nhỏ vẫn nghiêm trọng trước mặt Chúa; hội thánh dù đầy ơn vẫn có thể gặp rắc rối; nhưng khi sống can đảm, giữ nguyên tắc và hiểu rõ mục đích đời mình, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn bắt bớ. Mỗi Cơ Đốc nhân đều được kêu gọi trở thành nhân chứng cho Đức Chúa Giê-su — đó chính là mục đích cao quý nhất của cuộc đời.