Quyết Định Ở Những Giây Cuối Cùng | II Cô-rinh-tô 6:2
Giá Trị Của Từng Giây
Chúng ta thường không nhận ra giá trị thực sự của thời gian. Trong lãnh vực thể thao tốc độ, người ta tính đến phần trăm của giây. Usain Bolt lập kỷ lục thế giới chạy 100 mét với thành tích 9,58 giây tại Berlin năm 2009 — vượt hơn kỷ lục cũ chỉ 0,26 giây mà mắt thường không thể đếm được. Trong hàng không, chuyên gia Michael Elbar cho rằng sau khi máy bay rơi chạm đất, phi công chỉ có 90 giây để phát lệnh sơ tán. Chiếc Boeing 777 đáp xuống sân bay San Francisco ngày 6 tháng 7 năm 2013 — chỉ vì chậm trễ vài giây mà gây ra thảm họa nhân mạng.
Vậy mà trong đời sống thuộc linh, nhiều người lại xem thời gian là thứ vô nghĩa. Họ “giết thì giờ” lướt mạng, xem phim, quên mất rằng ngày Chúa tái lâm rất gần. Đối diện với sự khẩn cấp của thời đại, Kinh Thánh nhắc nhở: “Kìa, hiện nay là thì thuận tiện. Kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi” (II Cô-rinh-tô 6:2).
Thì Giờ Của Sự Cứu Rỗi
Không ai biết ngày giờ Chúa tái lâm — chính Đức Chúa Giê-su cũng phán rằng ngày và giờ ấy Ngài còn không biết. Việc tính toán ngày tháng Chúa trở lại là xúc phạm Ngài. Lịch sử đã chứng minh điều đó qua sự thất bại cay đắng của William Miller năm 1844 khi ấn định ngày Chúa tái lâm.
Tuy nhiên, Chúa giữ kín ngày ấy không phải để chúng ta lơ là, mà để chúng ta luôn sẵn sàng. Sứ đồ Phao-lô viết rất ngắn gọn: “Thì giờ ngắn ngủi” (I Cô-rinh-tô 7:29). Chúng ta vẫn lên kế hoạch cho cuộc sống nhưng phải ở trong tinh thần Chúa có thể đến trong năm phút nữa, trong tối hôm nay, hay sáng ngày mai.
Bài Học Từ Nô-ê Và Lót: Đừng Lừng Khừng
Suốt 120 năm, Nô-ê đứng bên công trình đóng tàu để kêu gọi mọi người. Nhưng họ nói: chưa thấy giọt mưa nào, còn lâu lắm. Kết quả: toàn bộ sinh vật và con người bên ngoài tàu đều bị hủy diệt, chỉ còn gia đình Nô-ê tám người (Sáng Thế Ký 7:21-23).
Câu chuyện Lót tại Sô-đôm càng đau xót hơn. Dù thiên sứ đã đến tận nhà cảnh báo, Lót vẫn “lần lửa” — lừng khừng, nửa muốn đi nửa muốn ở. Cái giá phải trả: hai con rể tưởng ông nói chơi nên kẹt lại trong thành bị hủy diệt; vợ ông quay đầu nhìn lại và hóa thành tượng muối; hai con gái ông sau đó phạm tội loạn luân.
Đây là thái độ mà Chúa Giê-su cảnh cáo hội thánh Lao-đi-xê: không nóng cũng không lạnh. Không bỏ Chúa nhưng cũng không yêu Chúa đủ để giao trọn cuộc đời mình cho Ngài. Vẫn có mặt trong buổi thờ phượng nhưng trong mọi sinh hoạt vẫn tự mình làm chủ thay vì để Chúa làm chủ.
Bài Học Từ Giô-na: Sự Ăn Năn Thay Đổi Số Phận
Câu chuyện tiên tri Giô-na chỉ có bốn đoạn nhưng chứa đầy những tình tiết lạ lùng — từ việc trốn chạy, bị cá nuốt, đến việc rao giảng sứ điệp phán xét cho thành Ni-ni-ve. Điều kỳ diệu nhất là phản ứng của dân thành: khi nghe sứ điệp rằng 40 ngày nữa thành sẽ bị hủy diệt, từ vua đến dân, từ người đến súc vật đều kiêng ăn, mặc bao gai, ăn năn tội lỗi.
Kết quả: Đức Chúa Trời thay đổi quyết định, không đổ lửa diêm sinh xuống Ni-ni-ve. Dân thành đã thay đổi được số phận của mình. Đây là bài học quý giá: dù số phận đã được định cho sự hủy diệt, sự ăn năn thật lòng có thể thay đổi tất cả. Khải Huyền 2:21 ghi lại lời Chúa: “Ta đã cho nó thì giờ để ăn năn, mà nó chẳng muốn ăn năn.” Chúa đang thắp một ngọn đèn cho mỗi chúng ta — trong khi ngọn đèn còn sáng, hãy bước ra khỏi vùng tội lỗi.
Sam-sôn Và Tên Trộm: Tận Dụng Giây Phút Cuối
Sam-sôn sau bao thất bại, bị móc mắt, bị xiềng xích xay cối trong ngục, đã thốt lên lời cầu nguyện: “Xin ban sức lực cho tôi chỉ lần này mà thôi” (Các Quan Xét 16:28). Ông biết rằng cơ hội chỉ còn một lần duy nhất — và Chúa đã đáp lời.
Nhưng ấn tượng nhất là câu chuyện tên trộm bên hữu Chúa trên thập tự giá. Anh ta đã bị đóng đinh, không thể xuống được, mọi thứ trong quá khứ đã khép lại. Vậy mà anh đã tin Chúa — không phải vì dễ dàng như nhiều người nghĩ. Làm sao tin được một người bị kết án giống mình, bị đánh đập mà vẫn im lặng, bị nguyền rủa bởi cả đám đông? Đức tin của tên trộm bên hữu là đức tin vượt qua mọi hoàn cảnh, mọi lý luận của con người. Anh ta đã tận dụng được giây phút cuối cùng trong cuộc đời mình.
Kết Luận: Thì Giờ Đã Gần
Kinh Thánh liên tục thúc giục: “Thì giờ đã gần rồi” (Khải Huyền 1:3). Sô-phô-ni 1:14 cảnh báo ngày lớn của Đức Giê-hô-va đã gần và đến rất nhanh. Chính Chúa Giê-su xác nhận: “Ta đến mau chóng” (Khải Huyền 22:12,20). Giống như đứa trẻ xin ngủ thêm nhưng đồng hồ vẫn quay và cửa trường sẽ đóng lại, chúng ta không thể chần chờ thêm nữa. Hãy trân trọng từng giây phút, hãy ăn năn ngay hôm nay, và hãy sẵn sàng cho ngày Chúa trở lại — vì đó có thể là quyết định ở những giây cuối cùng của đời mình.