Quên! — Quyền Năng Của Sự Tha Thứ Và Lãng Quên
Câu Chuyện Của Clara Barton — Nghệ Thuật Lãng Quên
Bà Clara Barton, người sáng lập Hội Chữ Thập Đỏ Hoa Kỳ, là một nhân vật nổi tiếng trong lịch sử nước Mỹ. Bà không chỉ được biết đến vì công trình nhân đạo vĩ đại mà còn vì tấm lòng bao dung đáng kinh ngạc. Có một ngày, người bạn bà nhắc lại chuyện cũ về một người đã làm điều sai trái đối với bà nhiều năm về trước. Bà Barton phản ứng như thể chưa bao giờ biết đến câu chuyện đó. Người bạn ngạc nhiên cố nhắc để bà nhớ. Barton đáp một câu đáng suy nghĩ: bà nhớ rất rõ là đã quên chuyện ấy từ lâu rồi.
Đây không phải là vì bà thiếu trí nhớ. Đây là một sự lựa chọn có ý thức và đầy khôn ngoan. Clara Barton đủ sáng suốt để lãng quên những điều đã làm tổn thương mình. Bà hiểu rằng ôm ấp sự tổn thương chỉ khiến mình đau khổ thêm mà thôi. Bài học từ cuộc đời bà cho thấy rằng tha thứ không chỉ là một hành động cao đẹp — đó còn là một quyết định sáng suốt để bảo vệ chính tâm hồn mình.
Tha Thứ Theo Cách Của Đức Chúa Trời
Sự tha thứ đúng nghĩa là sự tẩy xóa hoàn toàn lỗi lầm, không còn một vết tích nào, như nó chưa từng xảy ra. Đó chính là cách Đức Chúa Trời tha thứ chúng ta. Ê-sai 43:25 ghi lại lời Chúa phán rằng chính Ngài là Đấng vì mình Ngài mà xóa sự phạm tội, và Ngài sẽ không nhớ đến tội lỗi nữa. Hê-bơ-rơ 8:12 cũng khẳng định rằng Chúa sẽ tha sự gian ác và không nhớ đến tội lỗi nữa.
Khi Đức Chúa Trời tha thứ, Ngài tha thứ triệt để. Không có chuyện Ngài giữ lại một bản danh sách tội lỗi để sau này nhắc lại. Không có chuyện Ngài tha thứ nửa vời rồi lại đem ra kể tội. Sự tha thứ của Ngài là hoàn toàn, trọn vẹn, và vĩnh viễn. Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta phải tha thứ lẫn nhau theo cùng một tính cách như Ngài đã tha thứ. Đây không phải là một lời đề nghị — đây là một mệnh lệnh thiêng liêng.
Bản Cáo Trạng Ngầm Trong Tâm Trí
Đôi lúc chúng ta tưởng rằng mình đã tha thứ hết rồi. Nhưng khi người anh em mắc một lỗi lầm khác, chúng ta lại mang hết tất cả những sai sót của họ trong quá khứ lập thành một bản cáo trạng, để rồi kết tội họ nặng nề hơn. Lỗi mới chỉ là giọt nước tràn ly, nhưng cơn giận bùng lên lại là từ cả một kho tàng oán hận đã tích lũy bao năm.
Đây là dấu hiệu cho thấy sự tha thứ của chúng ta chưa thật sự trọn vẹn. Chúng ta tha miệng nhưng lòng vẫn còn giữ. Chúng ta nói đã bỏ qua nhưng thực ra chỉ đang chờ cơ hội để mang ra nhắc lại. Kiểu tha thứ này không phải là tha thứ theo tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời. Nó giống như việc cất hồ sơ vào ngăn kéo thay vì đốt đi — bất cứ lúc nào cũng có thể lôi ra dùng lại.
Oán Hận Là Chất Độc Hủy Hoại Tâm Hồn
Nuôi dưỡng những cảm xúc giận hờn và cay đắng, nhớ mãi những tình huống bị sỉ nhục và khinh rẻ, sẽ chỉ làm chúng ta đau khổ mà thôi. Chúng ta tưởng rằng mình đang trừng phạt kẻ đã làm tổn thương mình, nhưng thực tế thì chính chúng ta mới là người đang uống thuốc độc mỗi ngày. Sự oán hận như một chất ăn mòn, ngày qua ngày nó gặm nhấm tâm hồn, cướp đi niềm vui, sự bình an, và thậm chí cả sức khỏe thể chất.
Người không chịu tha thứ giống như một người tù tự nhốt mình trong ngục rồi vứt chìa khóa đi. Họ tưởng rằng đang giam giữ kẻ thù, nhưng thực ra chính họ mới là người bị giam cầm. Mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, mỗi lần kể lể tổn thương, là mỗi lần tự mình chịu thêm đau đớn không cần thiết.
Chắp Cánh Bay Cao Trong Sự Tha Thứ
Lời Chúa Giê-su dạy trong Ma-thi-ơ 6:12, 14-15 rất rõ ràng: xin tha tội lỗi cho chúng tôi, như chúng tôi cũng tha kẻ phạm tội nghịch cùng chúng tôi. Nếu các ngươi tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ tha thứ. Song nếu không tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi cũng sẽ không tha lỗi cho các ngươi.
Đây là một nguyên tắc thuộc linh quan trọng: sự tha thứ mà chúng ta nhận được từ Đức Chúa Trời gắn liền với sự tha thứ mà chúng ta dành cho người khác. Không thể nào chúng ta cầu xin Chúa tha thứ cho mình trong khi lại ôm khư khư sự oán giận đối với anh em mình.
Hãy giữ sự bình an của một tấm lòng đượm nhuần tình yêu. Hãy chắp đôi cánh cho linh hồn bay lên trong khung trời của cảm thông và độ lượng. Đó mới là đời sống mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta sống — một đời sống tự do khỏi xiềng xích của sự cay đắng, một đời sống được nâng lên bởi quyền năng kỳ diệu của sự tha thứ trọn vẹn.