Phong Chức Phụ Nữ Làm Linh Mục, Mục Sư, Giáo Sĩ — Stephen Bohr
“Phương Án Thứ Ba” Là Gì?
Mục sư Stephen Bohr mở đầu bằng việc phân tích một đoạn video ngắn trên trang Light Bearers đề xuất cái gọi là “phương án thứ ba” cho vấn đề phong chức phụ nữ. Phương án này cho rằng việc phong chức phụ nữ không đúng cũng không sai — tùy thuộc vào nơi bạn sống và thời đại bạn đang ở. Theo quan điểm này, Đức Chúa Trời đã ban cho dân Ngài những luật luân lý bất biến (như Mười Điều Răn) và những hướng dẫn tổ chức có thể thay đổi theo văn hóa. Việc lãnh đạo nam giới trong hội thánh được xếp vào loại thứ hai — chỉ là quy chuẩn tổ chức, không phải luật luân lý.
Mục sư Bohr phản bác rằng không có bằng chứng nào trong Kinh Thánh cho thấy Đức Chúa Trời đã từng thay đổi lý tưởng tổ chức về sự lãnh đạo nam giới. Ông trích dẫn Ellen White: Đức Chúa Trời vẫn đặc biệt như xưa, và Ngài muốn chúng ta học bài học về trật tự và tổ chức từ hệ thống hoàn hảo được thiết lập trong thời Môi-se.
Các Con Gái Của Xê-lô-phát — Về Quyền Thừa Kế, Không Phải Lãnh Đạo
Phương án thứ ba viện dẫn câu chuyện các con gái của Xê-lô-phát (Dân Số Ký 27) như ví dụ về việc Đức Chúa Trời sẵn lòng điều chỉnh quy chuẩn tổ chức. Khi cha họ qua đời mà không có con trai, các cô đã xin quyền thừa kế đất đai.
Mục sư Bohr chỉ ra rằng đây là vấn đề tài sản cá nhân, hoàn toàn không liên quan đến cấu trúc lãnh đạo thuộc linh. Hơn nữa, Môi-se không tự ý thay đổi luật — ông mang vấn đề đến trước mặt Đức Chúa Trời, và chính Đức Chúa Trời mở rộng luật hiện hành bằng sự mặc khải trực tiếp. Đây không phải là “kế hoạch B” mà là sự mở rộng của “kế hoạch A.” Sau khi các con gái kết hôn, tài sản vẫn được truyền qua phía chồng và phải ở trong chi phái Ma-na-se.
Y-sơ-ra-ên Chọn Vua — Bài Học Cảnh Cáo
Câu chuyện Y-sơ-ra-ên đòi lập vua (1 Sa-mu-ên 8) được phương án thứ ba dùng làm tiền lệ cho thấy Đức Chúa Trời sẵn lòng thay đổi lý tưởng tổ chức. Mục sư Bohr đáp rằng đây đúng là một bài học — nhưng là bài học cảnh cáo, không phải bài học khích lệ.
Hậu quả của quyết định này: các vua cưới vợ ngoại bang, thờ thần tượng, vi phạm điều răn thứ nhất, thứ hai và thứ bảy. Vương quốc chia đôi, dân bị lưu đày sang A-si-ri và Ba-by-lôn. Ngay cả Sa-lô-môn, người khôn ngoan nhất, cũng sa ngã vì các liên minh chính trị. Ellen White nhận xét rằng Đức Chúa Trời đã ban cho họ vua trong cơn giận (Ô-sê 13:11).
Vậy tại sao hội thánh ngày nay lại muốn áp dụng một “kế hoạch B” khi lịch sử Y-sơ-ra-ên đã chứng minh nó thất bại?
Đê-bô-ra — Trường Hợp Ngoại Lệ Trong Thời Hỗn Loạn
Về sự lãnh đạo của Đê-bô-ra, mục sư Bohr nêu ra nhiều điểm quan trọng. Thứ nhất, sự kiện này xảy ra trong giai đoạn hỗn loạn nhất của lịch sử Y-sơ-ra-ên — giữa cuộc chinh phục đất hứa và chế độ quân chủ. Ellen White nói Đê-bô-ra đứng lên vì sự vắng mặt của các quan xét thông thường.
Đê-bô-ra xét xử các vụ kiện tư nhân và dân sự dưới gốc cây. Nhân vật trung tâm trong trận chiến là Ba-rác — chính Ba-rác triệu tập quân đội, dẫn quân ra trận và truy đuổi kẻ thù. Khi Sa-mu-ên nhắc lại giai đoạn lịch sử này, ông nhắc đến Ba-rác chứ không phải Đê-bô-ra. Trong Hê-bơ-rơ 11, Ba-rác được liệt kê trong danh sách anh hùng đức tin. Trường hợp ngoại lệ này không bao giờ trở thành tiền lệ — không có phụ nữ nào khác làm quan xét sau Đê-bô-ra.
Đa-vít Ăn Bánh Thánh — Hậu Quả Thảm Khốc
Phương án thứ ba cũng viện dẫn Đức Chúa Giê-su khen Đa-vít ăn bánh trần thiết. Mục sư Bohr phản bác rằng đây là vấn đề cá nhân, không liên quan đến tổ chức. Chính Đức Chúa Giê-su nói rằng điều Đa-vít làm là trái luật.
Và hậu quả thì thảm khốc: thầy tế lễ thượng phẩm bị chém đầu, 85 thầy tế lễ bị giết, toàn bộ dân cư thành Nốp bị tàn sát, và cả thành bị phá hủy. Ellen White nhận xét rằng Đa-vít đã thiếu đức tin, và tội lỗi ông dẫn đến cái chết của thầy tế lễ thượng phẩm.
Ru-tơ Người Mô-áp — Không Phải Ngoại Lệ
Phương án thứ ba nói rằng Đức Chúa Trời “phá luật chính Ngài” khi chọn Ru-tơ, một người Mô-áp, làm tổ tiên của Đấng Mê-si-a, dù Phục Truyền 23:3 cấm người Mô-áp vào hội chúng cho đến mười đời.
Mục sư Bohr cho thấy thực tế có đúng mười thế hệ giữa khi luật được ban hành và thời Ru-tơ: Phê-rết, Hết-rôn, Ram, A-mi-na-đáp, Na-ha-sôn, Sanh-môn, Bô-ô, Ô-bết, Gie-se, và Đa-vít. Hơn nữa, khi Ru-tơ cắt đứt mọi ràng buộc với quê hương, gia đình và thần tượng của mình, bà không còn là người Mô-áp trước mắt Đức Chúa Trời nữa.
Bằng Chứng Kinh Thánh Nhất Quán
Mục sư Bohr liệt kê bằng chứng xuyên suốt Kinh Thánh: A-đam là người lãnh đạo trong vườn Ê-đen; sau khi phạm tội, con trai đầu lòng trở thành người lãnh đạo; người Lê-vi, thầy tế lễ, bảy mươi trưởng lão Môi-se chọn, các vua Y-sơ-ra-ên, mười hai sứ đồ, bảy mươi môn đệ Đức Chúa Giê-su sai đi, người thay thế Giu-đa, các chấp sự, Phao-lô và Ba-na-ba — tất cả đều là nam giới. Trưởng lão và giám mục phải là chồng của một vợ (1 Ti-mô-thê 3:1-7, Tít 1:5-9).
Suốt lịch sử hội thánh Cơ-đốc cho đến phong trào nữ quyền cuối thế kỷ 19, chỉ nam giới giữ các chức vụ này. Trong đời Ellen White, chỉ nam giới được phong chức.
Kế Hoạch A Hay Kế Hoạch B?
Mục sư Bohr kết luận: nếu lý tưởng của Đức Chúa Trời là sự lãnh đạo nam giới — như chính phương án thứ ba thừa nhận — thì tại sao không theo lý tưởng đó? Chẳng phải Đức Chúa Giê-su đã khuyến khích chúng ta trở về với lý tưởng ban đầu của Đức Chúa Trời sao?
Ông cảnh cáo rằng nếu phương án thứ ba được áp dụng, bất kỳ lý do nào cũng sẽ trở thành lý do chính đáng, và khi mọi lý do đều chính đáng thì nó không còn là ngoại lệ nữa. Sự chia rẽ hiện tại sẽ được thể chế hóa, và niềm tin vào Kinh Thánh sẽ bị suy yếu.