Phải Tha Thứ Thế Nào?
Sức mạnh của sự hiện diện (Ma-thi-ơ 18:19-20)
Chúa Giê-su hứa rằng nơi nào có hai ba người nhân danh Ngài nhóm nhau lại, thì Ngài ở giữa họ, và nếu hai người thuận nhau cầu xin bất cứ việc chi, Cha trên trời sẽ nhậm lời. Tuy nhiên, lời hứa này cần được hiểu đúng cách, bởi trong thực tế không phải mọi lời cầu xin đều được đáp ứng theo ý mình muốn. Nếu chỉ hiểu theo nghĩa đen, chúng ta sẽ dễ thất vọng.
Đức Chúa Giê-su muốn đề cao ba điều quan trọng trong đời sống cầu nguyện. Thứ nhất, lời cầu nguyện không ích kỷ. Khi cầu nguyện riêng, chúng ta thường chỉ xoay quanh nhu cầu cá nhân. Nhưng khi hiệp cùng anh em, lời cầu nguyện được mở rộng, mang tính cộng đồng và quan tâm đến người khác hơn. Đôi khi chúng ta cầu xin một điều mà không nhận ra nó có thể gây thiệt hại cho người khác — ví dụ cầu nguyện cho trời đừng mưa để tổ chức sự kiện, trong khi nông dân đang rất cần mưa.
Thứ hai, lời cầu nguyện trong sự phó thác. Vì mang tâm trạng sợ hãi và sự khôn ngoan hạn chế của con người, chúng ta thường cầu nguyện để trốn tránh khó khăn. Nhưng Đức Chúa Trời không muốn chúng ta trốn chạy — Ngài muốn chúng ta đương đầu bằng sức lực của Ngài. Chính Chúa Giê-su trong vườn Ghết-sê-ma-nê đã cầu xin cất chén khổ, nhưng Đức Chúa Trời không cất chén ấy đi mà ban cho Ngài năng lực để vượt qua. Lời cầu nguyện đúng đắn là xin Chúa ở bên mình trong thử thách, chứ không phải xin Chúa giúp mình trốn tránh.
Thứ ba, lời cầu nguyện trong sự hiệp nhất. Sự hiệp nhất tạo nên sức mạnh, và chính vì vậy ma quỷ luôn tìm cách chia rẽ — từ thời Ca-in và A-bên, ngay trong lúc thờ phượng Đức Chúa Trời mà sự chia rẽ vẫn xảy ra. Khi giữa anh em có sự rạn nứt, lời cầu nguyện bị ngăn trở và ngập ngừng. Điều đáng chú ý là Chúa không đề cao đám đông; Ngài hứa sự hiện diện của Ngài ngay cả với nhóm nhỏ chỉ đôi ba người, bởi Ngài là Đức Chúa Trời của kẻ mồ côi và người góa bụa, luôn quan tâm đến những gì nhỏ bé nhất.
Phải tha thứ thế nào? (Ma-thi-ơ 18:21-35)
Phi-e-rơ đến hỏi Chúa: nếu anh em phạm tội cùng mình thì tha bao nhiêu lần, rồi tự đưa ra câu trả lời là bảy lần — gấp đôi so với tập quán người Do Thái chỉ tha ba lần. Có lẽ Phi-e-rơ đang hào hứng chờ một lời khen vì sự rộng lượng của mình. Nhưng Chúa Giê-su đáp: không phải bảy lần, mà là bảy mươi lần bảy — tức bốn trăm chín mươi lần. Đây là lối chơi chữ cho thấy sự tha thứ phải là mãi mãi, không tính toán, không điều kiện.
Để minh họa, Chúa kể ẩn dụ về người đầy tớ mắc nợ vua mười ngàn ta-lâng — tương đương khoảng ba triệu đô-la Mỹ. Khi người ấy van xin, vua động lòng thương xót và tha hết. Nhưng ngay sau đó, người đầy tớ ấy gặp bạn đồng nghiệp chỉ thiếu mình một trăm đơ-ni-ê — khoảng bảy đô-la — liền nắm bóp cổ đòi nợ và bắt bỏ tù. Sự chênh lệch giữa hai món nợ quá khủng khiếp: một bên là mua được mấy căn biệt thự, một bên chưa bằng một tô phở. Qua đó, Chúa muốn chúng ta thấy rằng tội lỗi chúng ta phạm với Đức Chúa Trời lớn hơn gấp bội so với những gì người khác có lỗi với mình, mà Chúa đã tha thứ hết cho chúng ta rồi.
Nguyên tắc của sự tha thứ
Chúa Giê-su đã nhiều lần nhấn mạnh nguyên tắc này: điều kiện để nhận được sự tha thứ của Đức Chúa Trời là chúng ta phải tha thứ cho người khác. Trong bài giảng trên núi, Ngài dạy rằng phước cho kẻ hay thương xót vì sẽ được thương xót (Ma-thi-ơ 5:7). Trong bài cầu nguyện chung, Ngài dạy cầu xin Chúa tha tội như chúng ta cũng tha kẻ phạm tội cùng mình (Ma-thi-ơ 6:12). Và Ngài khẳng định rõ: nếu tha lỗi cho người ta thì Cha trên trời cũng tha thứ; nếu không tha thì Cha cũng sẽ không tha (Ma-thi-ơ 6:14-15).
Khi thực hành sự tha thứ, chúng ta sẽ nếm trải một cảm giác nhẹ nhàng, bay bổng — như được chắp cho đôi cánh để nhìn cuộc đời từ một tầm cao mới. Ngược lại, khi chất chứa hận thù và bực dọc, tâm hồn nặng nề kéo chúng ta xuống, giống như bị nhổ hết lông cánh mà không thể bay lên. Tha thứ không chỉ là mệnh lệnh của Chúa mà còn là con đường giải phóng chính tâm hồn mình.