Nỗi Sợ Hãi Giữa Bão Tố Cuộc Đời
Mác 4:30-32 — Ví Dụ Về Hạt Cải
Đức Chúa Giê-su dùng hình ảnh hạt cải để minh họa về Nước Đức Chúa Trời. Hạt cải là loại hạt nhỏ nhất trong các loại hạt giống, nhưng khi được gieo xuống đất, nó mọc lên trở nên lớn hơn mọi thứ rau, nứt ra nhánh lớn đến nỗi chim trời có thể núp dưới bóng nó. Cây cải ở Pa-les-tin không giống loại cải chúng ta thường thấy — nó có thể cao từ hai mét rưỡi đến ba mét.
Từ Nhỏ Bé Đến Vĩ Đại
Ẩn dụ này dạy rằng đạo Chúa có thể khởi đầu từ một nơi rất nhỏ bé, từ một con người tầm thường, nhưng đừng nản lòng. Từ sự nhỏ bé đó, nếu được phát triển, sẽ trở nên một nguồn phước vĩ đại cho những người chung quanh. Có người rao giảng vài tháng, vài năm là có thể có vài chục người tiếp nhận Chúa. Nhưng cũng có người rao giảng cả đời mà chưa đưa được ai đến tin Chúa. Hạt giống phúc âm có thể nằm sâu trong lòng đất, chờ đợi thời điểm thuận tiện để nảy mầm.
Nhiều Nhánh, Một Gốc
Khi cây cải lớn lên, nó ra nhiều nhánh — mỗi nhánh khác nhau nhưng cùng chung một gốc. Đây là hình ảnh về sự hiệp nhất trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Không thể có sự đồng nhất tuyệt đối — giống y như nhau — nhưng có thể có sự hiệp nhất: những nhánh khác nhau cùng chung một thân cây. Các chim trời đậu trên những nhánh khác nhau, nhưng tất cả đều từ một gốc — đó là Chúa Giê-su Christ, cùng niềm tin trong sự cứu rỗi bởi dòng huyết của Ngài.
Hội Thánh — Bóng Mát Giữa Sa Mạc
Cây cải lớn lên không phải chỉ để cho chim chóc đậu, nhưng khi tàn lá đủ rộng thì các loài chim tự tìm đến núp bóng. Hội Thánh của Đức Chúa Trời cũng vậy — ngoài việc duy trì niềm tin của tín hữu, còn phải là nơi để những người ngoại tìm được sự an ủi, hy vọng và niềm tin vào sự cứu rỗi. Hội Thánh phải là bóng mát giữa sa mạc, là nguồn nước mang đến sự tươi mới cho những tâm hồn tan vỡ.
Mác 4:33-34 — Giảng Dạy Bằng Ví Dụ
Chúa Giê-su dùng nhiều ví dụ để giảng đạo, tùy theo sức người nghe mà truyền đạt. Khi ở riêng, Ngài cắt nghĩa hết cho các môn đồ. Từ đây rút ra những bài học cho người giảng dạy: tránh sự phô trương bản thân, vì nhiệm vụ của người thầy là làm cho người ta chú ý đến điều mình trình bày chứ không phải đến bản thân mình. Người giảng đạo cần nghiên cứu, học hỏi, nắm vững những gì mình nói, có sự kiên trì trong việc gieo lời Chúa, và có tấm lòng nhân từ đối với bầy chiên — giống như Môi-se đã học qua bốn mươi năm chăn chiên trước khi được gọi dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên.
Mác 4:35-41 — Nỗi Sợ Hãi Giữa Bão Tố
Biển hồ Ga-li-lê nổi tiếng với những cơn bão bất ngờ. Dù là hồ nước ngọt, diện tích nó rộng mênh mông, khi gió lớn nổi lên thì sóng có thể đánh chìm tàu bè. Ngay cả các ngư phủ lão luyện — như đa số môn đồ của Chúa — cũng không thể dự đoán được.
Bão Tố Cuộc Đời Ập Đến Bất Ngờ
Những cơn bão bất chợt trên biển hồ Ga-li-lê là hình ảnh cho những biến cố ập đến cuộc đời chúng ta một cách bất ngờ: tai nạn giao thông cướp đi người thân, gia đình đang hạnh phúc bỗng tan vỡ, sự nghiệp đang thuận lợi bỗng sụp đổ. Chỉ trong vài phút, mọi thứ có thể thay đổi hoàn toàn. Những bi kịch này đẩy con người đến bờ vực tuyệt vọng.
Chúa Ở Trên Thuyền Với Chúng Ta
Giữa cơn bão, Đức Chúa Giê-su đang ngủ ở đằng sau lái. Các môn đồ hoảng sợ đánh thức Ngài và nói một câu đầy thú vị mà sách Mác ghi lại khác với các sách phúc âm khác: “Thầy ơi, Thầy không lo chúng ta chết sao?” — nghĩa là Thầy cũng sẽ chết chung với chúng con. Họ đặt sự sống của mình chung với Chúa, nhưng quên mất quyền năng của Đấng mà họ đã từng chứng kiến làm bao phép lạ.
Khi Chúa thức dậy, Ngài quở gió và biển, tất cả yên lặng như tờ. Rồi Ngài hỏi các môn đồ: “Sao các ngươi sợ? Chưa có đức tin sao?”
Sự Khác Biệt Của Người Có Đức Tin
Cho dù bão tố cuộc đời ập đến, cho dù bi kịch xảy ra, chúng ta vẫn tin rằng Chúa ở trên con thuyền cuộc đời mình. Ngài không đi một chiếc thuyền khác, không đứng trên bờ nhìn chúng ta chìm trong bão — mà Ngài ở ngay trên chiếc thuyền của chúng ta. Như tác giả Thi Thiên đã viết: cho dầu khi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai vạ nào, vì Chúa ở cùng tôi. Đó chính là sự khác biệt giữa người có đức tin và người không có đức tin giữa những cơn bão tố của cuộc đời.