Những Ngày Đầu Chức Vụ Của Chúa Giê-su | Mác 1:21-39
Phần Kinh Thánh: Mác 1:21-39
Phân đoạn Mác 1:21-39 ghi lại những hoạt động đầu tiên trong chức vụ công khai của Chúa Giê-su tại thành Ca-bê-na-um. Mục sư Dương Quang Thoại chia khúc Kinh Thánh này thành năm tiểu đoạn, mỗi phần cho thấy một khía cạnh đặc biệt trong cách Chúa Giê-su bắt đầu sứ mạng của Ngài trên đất.
Sự Giảng Dạy Có Quyền Phép (Mác 1:21-22)
Chúa Giê-su bước vào nhà hội ngày Sa-bát và bắt đầu giảng dạy. Dân chúng nghe xong thì kinh ngạc, vì Ngài dạy như có quyền phép, khác hẳn các thầy thông giáo. Các thầy thông giáo không thiếu kiến thức, không thiếu kỹ thuật trình bày, nhưng điều họ thiếu chính là quyền năng đến từ Đức Chúa Trời.
Bài học này đặt ra cho mọi người rao giảng lời Chúa một câu hỏi quan trọng: Sự rao giảng của mình dựa trên tài năng cá nhân hay trên quyền năng của Thánh Linh? Kinh nghiệm thực tế cho thấy, sau mỗi bài giảng, người rao giảng biết rõ bài giảng đó có quyền phép hay chỉ là một bài thuyết trình khô khan. Và bí quyết để có được quyền năng trong sự rao giảng, theo các bậc tiền bối, nằm ở đời sống cầu nguyện và mối tương giao mật thiết với Đức Chúa Trời.
Chiến Thắng Các Thế Lực Ma Quỷ (Mác 1:23-28)
Ngay trong nhà hội, một người bị tà ma ám xuất hiện và la lên chất vấn Chúa Giê-su. Điều đáng chú ý là ma quỷ có thể len lỏi ngay trong nơi thờ phượng, ngay giữa cộng đồng đức tin. Ngày nay cũng vậy, không nơi nào mà ma quỷ không thể xâm nhập nếu con người lơ là cảnh giác.
Mục sư cũng phân biệt rõ giữa bệnh tâm thần và tình trạng bị quỷ ám. Tâm thần là sự suy nhược của não bộ cần điều trị y khoa, còn quỷ ám là sự xâm chiếm tâm trí bởi quyền lực tối tăm, cần sự cầu nguyện hiệp lực để giải cứu.
Đặc biệt, cách đuổi quỷ của Chúa Giê-su rất nhẹ nhàng — Ngài chỉ nghiêm giọng phán một lời, không hề có sự gào thét hay nghi thức ồn ào. Quyền năng thật từ Đức Chúa Trời vận hành trong sự bình tĩnh và đầy uy quyền, không cần phô trương.
Chữa Lành Tại Tư Gia — Bà Gia Của Phi-e-rơ (Mác 1:29-31)
Rời nhà hội, Chúa đến nhà Si-môn và An-rê. Bà gia của Phi-e-rơ đang bị sốt nặng nằm trên giường. Các môn đồ trình với Chúa về bệnh tình của bà, và Chúa Giê-su đã chữa lành ngay lập tức.
Phép lạ này diễn ra trong một không gian rất nhỏ, chỉ có vài người chứng kiến. Điều này nhắc nhở rằng sự phục vụ chân chính không đòi hỏi khán giả đông đảo. Chúa Giê-su phục vụ với cùng một tấm lòng dù trước năm ngàn người hay trong một căn nhà nhỏ chỉ có vài ba người.
Chi tiết cảm động là sau khi được chữa lành, bà gia Phi-e-rơ lập tức đứng dậy hầu hạ. Bà không chờ đợi, không nghỉ ngơi thêm, mà ngay khi nhận ân sủng thì bà đáp lại bằng sự phục vụ. Đây là hình mẫu cho mỗi tín hữu: sau khi kinh nghiệm ơn Chúa, đừng trì hoãn mà hãy lập tức dùng sức lực mới để phục vụ Ngài và phục vụ người khác.
Phục Vụ Mọi Người Không Phân Biệt (Mác 1:32-34)
Đến chiều, người ta đem tất cả kẻ bệnh và người bị quỷ ám đến cùng Ngài. Cả thành nhóm lại trước cửa, và Chúa chữa lành hết thảy. Quang cảnh xung quanh Chúa lúc ấy giống như một bệnh viện — toàn là những con người đau khổ, bệnh tật, quỷ ám.
Điều quan trọng là trong đám đông đó chắc chắn có người thật lòng tin Chúa, nhưng cũng có người chỉ đến vì lợi dụng, thậm chí có người ghét Ngài. Tuy nhiên, Chúa Giê-su không phân biệt, không lựa chọn. Ngài chữa lành tất cả, vì tình yêu của Đức Chúa Trời quá rộng lớn — như mặt trời soi rọi và mưa đổ xuống cho cả người thiện lẫn kẻ ác.
Bài học sâu sắc ở đây là hãy sống sao cho người khác cần đến mình. Khi còn có người cần chúng ta, nghĩa là chúng ta còn sống có ích cho đời.
Giờ Yên Tĩnh Và Hành Động Tiếp Theo (Mác 1:35-39)
Sau một ngày bận rộn với giảng dạy, đuổi quỷ và chữa bệnh, sáng hôm sau trời còn mờ mờ, Chúa Giê-su đã thức dậy ra nơi vắng vẻ để cầu nguyện. Ngài hiểu rằng để tiếp tục phục vụ con người, Ngài cần tiếp nhận năng lực từ Đức Chúa Trời qua sự tương giao riêng tư.
Giống như con tằm cần ăn lá dâu để nhả tơ, người hầu việc Chúa cần thời gian riêng với Ngài để có sức lực ban phát cho người khác. Đời sống cầu nguyện không phải là một nghi thức mà là nguồn sống, là nơi nạp năng lượng thiêng liêng cho mỗi ngày phục vụ mới.
Khi các môn đồ tìm được Ngài và báo rằng mọi người đang tìm kiếm, Chúa không ở lại nơi đã thành công mà nói: “Chúng ta hãy đi nơi khác, trong những làng xung quanh đây, để ta cũng giảng đạo ở đó nữa.” Sứ mạng của Ngài không dừng lại ở một nơi — Ngài tiếp tục bước tới để rao giảng và giải cứu.