Người Phụ Nữ Mà Ta Phải Nhớ Trong Ngày Cuối Cùng

Người Phụ Nữ Mà Chúa Giê-su Bảo Phải Nhớ

Kinh Thánh có đề cập đến nhiều người phụ nữ đáng kính — Sa-ra, Ra-háp, An-ne, Ru-tơ, Ma-ry, những người phụ nữ đứng bên chân thập tự giá. Đó đều là những tấm gương đức hạnh và đức tin. Thế nhưng có một người phụ nữ mà chính Chúa Giê-su không chỉ nhắc đến — mà còn truyền lệnh cho chúng ta phải nhớ đến bà. Và đó lại không phải là một người phụ nữ gương mẫu. Đó là vợ của Lót — người đã hóa thành tượng muối.

Trong Lu-ca 17:32, giữa lúc Chúa Giê-su đang giảng về ngày tái lâm, Ngài bất chợt dừng lại và nói ngắn gọn: “Hãy nhớ lại vợ của Lót.” Không giải thích thêm. Không cần bình luận. Chúa biết rằng chúng ta đã biết câu chuyện đó rồi. Nhưng Ngài muốn chúng ta suy ngẫm — không chỉ nhớ sự kiện, mà nhớ để rút ra bài học cho chính mình trong thời đại cuối cùng.

Bối Cảnh: Thời Nô-ê, Thời Lót, Và Thời Nay

Lu-ca 17:26–36 mô tả thời tái lâm bằng cách so sánh với hai thời kỳ lịch sử: thời Nô-ê bị hủy diệt bởi nước lụt, và thời Lót bị hủy diệt bởi lửa và diêm sinh. Trong cả hai thời kỳ, con người đang sống bình thường — ăn uống, mua bán, cưới gả, cất dựng. Không ai nghĩ đến điều sắp xảy ra.

Câu 31–32 đặc biệt nói đến sự nguy hiểm của việc tiếc của cải trong giờ phút trọng đại: “Ai ở trên mái nhà, có của để trong nhà, đừng xuống mà chuyển đi; ai ở ngoài đồng, cũng đừng trở về nữa. Hãy nhớ lại vợ của Lót.” Chúa dùng hình ảnh vợ Lót như một lời cảnh báo trực tiếp: đừng để của cải thế gian kéo tâm hồn bạn quay trở lại khi giờ phút quyết định đã đến.

Trong Sáng Thế Ký 19:17 và 26, thiên sứ đã căn dặn rõ ràng: “Hãy chạy trốn cứu lấy mạng, đừng ngó lại sau.” Nhưng vợ của Lót đã quay ngó lại đằng sau — và bà hóa thành tượng muối.

Ba Điều Cần Nhớ Từ Câu Chuyện Vợ Lót

1. Nhớ Về Đặc Quyền Tôn Giáo Của Bà

Vợ Lót không phải người sống trong mù tối thuộc linh. Bà sống cùng Áp-ra-ham — tổ phụ của đức tin — khi rời quê hương. Bà chứng kiến Áp-ra-ham lập bàn thờ và cầu nguyện. Chồng bà là Lót, được II Phi-e-rơ 2:7–8 mô tả là “người công bình,” một người mỗi ngày đau xót trong lòng trước sự tội lỗi của Sô-đôm. Đó là những đặc quyền không phải ai cũng có được.

Thế nhưng tất cả những điều kiện thuận lợi đó không tự động đem lại sự cứu rỗi cho bà. Môi trường tốt, gia đình tin kính, người chồng công bình — không điều nào trong số đó thay thế được sự lựa chọn cá nhân của chính bà.

Chúng ta hôm nay cũng có những đặc quyền tương tự: gia đình tin Chúa, hội thánh, Kinh Thánh trong tay, tự do thờ phượng. Những điều này là phước hạnh — nhưng chúng không bảo đảm sự cứu rỗi của chúng ta nếu chính chúng ta quyết định sai lầm. Ga-ha-xi, đầy tớ thân cận của tiên tri Ê-li-sê, ở cạnh tiên tri mà vẫn hư mất. Giu-đa là môn đệ của Chúa mà vẫn phản bội. Đặc quyền không thay thế được đức tin cá nhân.

2. Nhớ Đến Sự Cầu Nguyện Của Người Thân Dành Cho Bà

Áp-ra-ham đã cầu nguyện tha thiết cho gia đình Lót. Sáng Thế Ký 18:16–33 kể lại cuộc đối thoại đáng kinh ngạc của Áp-ra-ham với Đức Chúa Trời — ông cầu xin từ năm mươi người công bình xuống còn mười người — để Sô-đôm không bị hủy diệt. Đó là tình yêu thương sâu sắc, là sự cầu thay kiên trì. Nhờ lời cầu nguyện đó, các thiên sứ đã đến Sô-đôm để dẫn gia đình Lót ra khỏi thành.

Nhưng sự cầu nguyện của Áp-ra-ham không thể cứu vợ Lót thay cho chính bà. Bà phải tự mình đưa ra lựa chọn — và bà đã chọn sai.

Nhiều người trong chúng ta đang được cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, bạn bè tin kính cầu nguyện mỗi ngày. Đó là ân phước lớn lao. Nhưng lời cầu nguyện của người thân, dù tha thiết đến đâu, cũng không thể thay thế sự vâng phục và đức tin của chính chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời.

3. Nhớ Đến Cái Chết Của Bà

Cái chết của vợ Lót là bài học cảnh tỉnh sâu sắc nhất. Bà không chết vì thiếu cơ hội — bà đã được thiên sứ nắm tay dẫn ra. Bà không chết vì thiếu lời cảnh báo — thiên sứ đã nói rõ ràng. Bà chết vì một cái ngó lại — một hành động nhỏ biểu lộ trọn vẹn tấm lòng không thực sự dứt bỏ thế gian.

Sự quay lại của bà chứng tỏ ba điều: bà không vâng lời Đức Chúa Trời, bà không có đức tin thật sự, và bà còn nô lệ cho những điều thuộc về thế gian. Cái chết ập đến ngay trong lúc bà đang phạm tội — bất ngờ và không thể rút lại.

Lời Kêu Gọi Cho Thời Đại Cuối Cùng

Chúng ta đang sống trong thế giới giống như Sô-đôm xưa — đầy những cám dỗ, những giá trị vật chất, những điều thu hút ánh mắt và tấm lòng quay về phía sau. II Phi-e-rơ 3:11 nhắc nhở: “Vì mọi vật đó phải tiêu tán, thì anh em đáng nên thánh và tin kính trong mọi sự ăn ở của mình là dường nào.”

Lời Chúa Giê-su — “Hãy nhớ lại vợ của Lót” — không phải lời phán xét lạnh lùng. Đó là lời yêu thương khẩn thiết của một Đấng Cứu Thế đang nhìn thấy ngày phán xét sắp đến. Ngài muốn không ai bị bỏ lại. Ngài muốn chúng ta học từ câu chuyện bi thương đó để không lặp lại sai lầm của bà.

Hãy từ bỏ những điều hư mất của thế gian. Hãy hướng lòng về những điều vĩnh cửu. Và hãy nhanh chóng quay về với Đức Chúa Trời — ngay hôm nay, trước khi quá muộn.