Một ngày buồn thảm

Ngày Buồn Thảm Nhất Trong Lịch Sử Loài Người

Mỗi người trong chúng ta đều có thể nhớ đến một ngày buồn thảm nhất trong cuộc đời — ngày mất đi người thân, ngày một mái ấm bị phá vỡ, ngày đối diện với sự mất mát không thể bù đắp. Nhưng khi nhìn lại lịch sử loài người, có những ngày buồn thảm không chỉ ảnh hưởng đến một cá nhân hay một gia đình, mà ảnh hưởng đến cả trái đất và muôn đời sau.

Bài giảng hôm nay đề cập đến ba ngày buồn thảm trong chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời — mỗi ngày gắn liền với một quyết định, và mỗi quyết định mang theo hậu quả có tính vĩnh cửu.


Quyết Định Của A-đam Và Ê-va

Ngày buồn thảm đầu tiên bắt nguồn từ vườn Ê-đen, khi A-đam và Ê-va có đủ mọi thứ mà Đức Chúa Trời ban cho. Trong Sáng Thế Ký đoạn 2, Kinh Thánh ghi rõ rằng Đức Chúa Trời không bao giờ để con cái Ngài thiếu thốn — họ được sống trong vườn xinh đẹp, được tự do quyết định mọi việc, và chỉ có một giới hạn duy nhất: không được ăn trái của cây biết điều thiện và điều ác.

Thế nhưng, họ bắt đầu lý luận. Tội lỗi không bắt đầu từ hành động, mà từ tư tưởng — khi tư tưởng được nuôi dưỡng, nó sẽ dẫn đến hành động. Rô-ma 5:12 chép: “Bởi một người mà tội lỗi vào thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội.” Quyết định của A-đam và Ê-va đã mở cổng cho sự chết và đau khổ tràn vào đời sống của toàn nhân loại — mọi bệnh tật, mọi chiến tranh, mọi nước mắt đều bắt nguồn từ ngày buồn thảm ấy.


Quyết Định Của Đức Chúa Giê-su

Ngày buồn thảm thứ hai — và có lẽ là đau thương nhất — là ngày Đức Chúa Giê-su chịu đóng đinh trên thập tự giá. I Phi-e-rơ 3:18 chép: “Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng Công Bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời.”

Ma-thi-ơ 27:46 ghi lại lời kêu cầu xé lòng của Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá lúc 3 giờ chiều: “Đức Chúa Trời tôi ơi, Đức Chúa Trời tôi ơi, sao ngài lìa bỏ tôi?” Đức Chúa Cha không bỏ Con Ngài — nhưng chính tội lỗi của nhân loại đã phân cách họ trong giây phút đó, vì Đức Chúa Trời thánh khiết không thể nhìn thấy tội lỗi. Giăng 3:16 xác nhận tình yêu thương vô biên đằng sau quyết định ấy: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài.”

Đức Chúa Giê-su có quyền lựa chọn. Trong vườn Ghết-sê-ma-ni, cả thiên binh thiên sứ đều chờ xem Ngài có bước tới hay không. Ngài đã chọn vâng theo ý Cha — và đó là lý do chúng ta có cơ hội được cứu. Đây là ngày buồn thảm nhất cho Đức Chúa Cha, nhưng lại là nền tảng của niềm hy vọng cho toàn nhân loại.


Ngày Tái Lâm — Buồn Thảm Hay Vui Mừng?

Ngày buồn thảm thứ ba chưa xảy ra, nhưng sẽ đến. Ma-thi-ơ 24:30-31 mô tả ngày Đức Chúa Giê-su trở lại với đại quyền đại vinh trên mây trời, sai thiên sứ dùng tiếng kèn lớn nhóm lại những kẻ được lựa chọn từ khắp bốn phương. Khải Huyền 6:16 ghi lại phản ứng của những kẻ khước từ Ngài: họ kêu với núi và đá rằng “Hãy rơi xuống che chúng ta khỏi mặt Đấng ngự trên ngôi.” Không phải vì họ không biết — mà vì họ đã biết mà chọn từ chối.

Ngày đó là ngày buồn thảm nhất cho những ai đã có cơ hội tiếp nhận mà khước từ. Nhưng với người tin Chúa, đó là ngày vui mừng tột bậc. I Tê-sa-lô-ni-ca 2:19-20 hỏi: “Niềm vui và mão triều thiên vui mừng của chúng tôi là gì? Chẳng phải là anh em sao?” — Đó là ngày người làm chứng gặp lại những người mình đã chia sẻ, ngày những gia đình được đoàn tụ trong Đức Chúa Giê-su.


Trách Nhiệm Của Người Tin Chúa Hôm Nay

Mỗi ngày, Đức Thánh Linh đang làm việc — qua từng tờ sách báo, qua từng lời làm chứng, qua từng buổi nhóm thờ phượng — để kêu gọi người chưa tin quay về với Chúa. Thiên sứ trên trời đang chờ đợi xem mỗi người sẽ ra quyết định nào khi nghe Lời Chúa.

Người tin Chúa có trách nhiệm chia sẻ — không ai bị bắt buộc tin, nhưng mọi người đều có quyền được nghe để lựa chọn. Khi chúng ta chia sẻ Phúc Âm, chúng ta đang cộng tác với Đức Thánh Linh để trao cho người khác cơ hội quyết định. Đừng để đến ngày Chúa tái lâm mà những người xung quanh chúng ta chưa từng một lần nghe về sự cứu rỗi.

Bài giảng kết thúc với lời kêu gọi: nếu ai chưa tiếp nhận Đức Chúa Giê-su, đừng chần chừ; nếu trong gia đình còn người chưa tin Chúa, hãy làm mọi cách để chia sẻ tình yêu thương của Ngài. Chương trình cứu rỗi đã đòi hỏi cả mạng sống của Con Đức Chúa Trời — đó là điều cao cả hơn hết, không thể xem thường.