Nếu Tôi Sống Khác Đi! | Lễ Tri Ân Phụ Mẫu
Những Thói Quen “Bình Thường” Đáng Báo Động
Trong cuộc sống hằng ngày, có biết bao thói quen xấu mà người ta xem là “bình thường” — xả rác bừa bãi, hút thuốc nơi công cộng, chửi thề tràn lan. Kinh Thánh dạy rõ trong 3 Giăng 1:11: “Hỡi kẻ rất yêu dấu, chớ bắt chước điều dữ, nhưng bắt chước điều lành.” Ai làm điều lành là thuộc về Đức Chúa Trời; còn kẻ làm điều dữ chẳng hề thấy Ngài.
Khi người nước ngoài đến Việt Nam móc cống lượm rác, chúng ta càng vinh danh họ thì càng phải tự hỏi: tại sao chính chúng ta lại là người xả rác? Luật cấm đã có, nghị định đã ban, nhưng thói quen vẫn không đổi. Từ xả rác, đến hút thuốc, đến chửi thề — tất cả trở thành một phần trong đời sống mà ít ai chịu nhìn lại.
Trong Gia Đình: Khi “Bình Thường” Là Đáng Lo
Cô-lô-se 1:10 nhắc nhở: “Hầu cho anh em ăn ở cách xứng đáng với Chúa, đặng đẹp lòng Ngài mọi đường, nảy ra đủ các việc lành.” Sự thay đổi không chỉ ngoài xã hội mà phải bắt đầu từ chính gia đình.
Có bao nhiêu gia đình mà con cái bước vào nhà không một lời chào cha mẹ? Bao nhiêu bữa cơm mỗi người một góc — cha trước tivi, mẹ trong bếp, con trước máy tính? Bao nhiêu gia đình sống chung mà như người lạ, mạnh ai nấy sống, bất lịch sự với chính người thân? Tất cả được xem là “bình thường,” nhưng thực ra đó là những vết nứt đang ngày càng lớn.
Hãy nhìn sang người Nhật Bản nghiêng mình chào nhau, người Hàn Quốc dạy con cung kính với cha mẹ, người Thái Lan chắp tay — những nét đẹp mà dân tộc chúng ta đang dần đánh mất.
Sự Bất Hiếu — Điều Đáng Sợ Nhất
Phục Truyền Luật Lệ Ký 27:16 cảnh báo: “Đáng rủa sả thay cho người nào khinh bỉ cha mẹ mình.” Ma-thi-ơ 15:4 còn ghi: “Phải hiếu kính cha mẹ ngươi… ai mắng nhiếc cha mẹ thì phải chết.”
Hiếu thảo không chỉ là nuôi cha mẹ ăn. Hiếu thảo là làm cho cha mẹ vui, là dành thời gian ngồi bên họ — nghe ông bà kể đi kể lại câu chuyện cũ hai ba mươi lần. Ngày nào còn được ngồi bên cha mẹ già, dù lẩm cẩm, dù hay quên — đó là hạnh phúc.
Châm Ngôn 20:20 viết: “Ngọn đèn của kẻ rủa cha mẹ mình sẽ tắt giữa vùng tăm tối mờ mịt.” Cuộc đời của người bất hiếu sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên nổi — không có nền tảng nào để Thượng Đế ban phước cho kẻ đối xử tệ với chính cha mẹ mình.
Hãy Sống Khác Đi — Ngay Từ Hôm Nay
2 Cô-rinh-tô 4:16: “Vậy nên chúng ta chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng ngày càng hơn.” Đừng nghĩ rằng đã quá muộn. Dù bề ngoài có già đi, nhưng bề trong vẫn có thể đổi mới mỗi ngày.
Chỉ cần hơn một trăm người ngồi đây quyết định: không vứt rác bừa bãi, không chửi thề, bước vào nhà chào cha mẹ, dành thời gian ngồi bên gia đình — thì đã là sự thay đổi lớn lao. Không cần thay đổi cả thế giới, hãy bắt đầu thay đổi chính mình, thay đổi gia đình mình.
Hãy chân thành với cha mẹ và con cái. Đừng sống giả tạo — nếu gia đình là nơi cần sự chân thành nhất mà lại đầy giả dối, thì cay đắng biết bao. Hãy vượt qua mọi rào cản, chia sẻ gánh nặng, và đừng chờ đến khi “ổn định” rồi mới lo cho cha mẹ. Một đứa trẻ chín mười tuổi vẫn có thể đút cháo cho mẹ khi mẹ bệnh, bóp chân cho mẹ trong bệnh viện.
Hãy sống khác đi — với những gì chúng ta nhận ra rằng mình đã sai. Hãy quan tâm tới nhau nhiều hơn, ngay từ hôm nay.