Nếu Phải Chết, Tôi Sẽ Chết Thế Nào? | Rô-ma 5:12, Giăng 11:25
Đề Tài Ít Ai Muốn Nhắc Đến
Cái chết là một chủ đề mà hầu hết mọi người, đặc biệt là người Á Đông, đều muốn tránh né. Chúng ta thích nói về những điều vui vẻ, những ước mơ tươi sáng, nhưng lại ngại ngùng khi phải đối diện với thực tế rằng mỗi cuộc đời rồi sẽ kết thúc. Tuy nhiên, Kinh Thánh không né tránh vấn đề này. Trái lại, Lời Chúa dành rất nhiều phần để trình bày về sự chết, bởi vì hiểu đúng về cái chết sẽ giúp chúng ta sống đúng cách.
Mục sư nhắc lại rằng chỉ trong hai tháng trước đó, hội thánh đã trải qua tám đám tang — một con số chưa từng có. Hai tín hữu qua đời cùng một ngày, được đưa tang cùng lúc. Cái chết không từ chối bất kỳ ai: già hay trẻ, giàu hay nghèo, có học vị hay không.
Kinh Thánh Nói Gì Về Cái Chết?
Rô-ma 5:12 cho biết nguyên nhân: tội lỗi đã vào thế gian qua sự bất tuân của con người đầu tiên, và từ đó sự chết trải qua trên hết thảy mọi người. Rô-ma 6:23 khẳng định rõ hơn: tiền công của tội lỗi chính là sự chết — cái giá mà mỗi người phải trả cho cuộc đời mình.
Nhưng Kinh Thánh cũng mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác. Trong I Tê-sa-lô-ni-ca 4:13, sứ đồ Phao-lô gọi sự chết là một giấc ngủ, và khuyên tín hữu đừng quá buồn rầu như những người không có hy vọng. Nếu đã ngủ thì sẽ có lúc thức dậy — đó là niềm tin cốt lõi mà Kinh Thánh trao cho người tin Chúa.
Giăng 11:25 ghi lại lời Chúa Giê-su phán: “Ta là sự sống lại và sự sống, kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dù đã chết rồi.” Ngài đã chứng minh lời ấy bằng chính sự phục sinh của mình — ngôi mộ trống tại Giê-ru-sa-lem là bằng chứng mà hàng triệu người đã sẵn sàng chết để bảo vệ niềm tin ấy.
Sống Cho Ra Sống
Nếu cái chết là điều không thể tránh, thì câu hỏi quan trọng hơn là: chúng ta đang sống như thế nào? Mục sư dẫn câu chuyện của hoàng hậu Ê-xơ-tê — người phụ nữ đã tuyên bố: “Nếu tôi phải chết, thì tôi chết!” Bà đã sống trong bản lĩnh, sẵn sàng liều mạng để cứu dân tộc mình.
Lòng can đảm mà chúng ta cần không phải là can đảm để chết, mà là can đảm để sống cho ra sống. Nếu là người chồng, hãy xứng đáng là người chồng. Nếu là cha mẹ, hãy sống sao cho con cái không phải xấu hổ. Nếu là con, hãy biết hiếu thảo và chăm sóc cha mẹ. Dù ở vai trò nào trong xã hội, hãy sống cho xứng đáng với vai trò ấy.
Mục sư kể về một chủ ngân hàng ở nước Ý vào năm 1930 — một người bị cả thành phố ghét bỏ vì tưởng ông hà tiện. Nhưng khi ông qua đời, di chúc tiết lộ rằng suốt đời ông đã tích cóp từng đồng để xây dựng hệ thống nước sạch cho những gia đình nghèo. Mọi sự khinh bỉ lập tức biến thành kính phục. Vấn đề không phải là bạn chết như thế nào, mà là bạn đã sống như thế nào.
Sống Vì Đấng Đã Chết Cho Mình
Phi-líp 1:21 viết: “Vì Đấng Christ là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi.” Nếu sống mà mỗi ngày một già nua, bệnh tật, không tự chăm sóc được mình, thì sự chết trở thành sự nghỉ ngơi. Nhưng khi còn sống, hãy sống cho Chúa.
Ma-thi-ơ 10:45 cho biết Chúa Giê-su đến không phải để được phục vụ, mà để phục vụ người khác. Ngài trò chuyện với trẻ em, nâng đỡ người bại liệt, mở mắt cho kẻ mù lòa. Nếu trong gia đình mình mà chúng ta còn không phục vụ được, thì làm sao nói đến chuyện phục vụ người xa lạ?
Ga-la-ti 2:20 ghi lại lời Phao-lô: “Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi.” Mục sư minh họa bằng hình ảnh một kiếm khách đã từng giết nhiều người, nhưng sau khi được cứu sống bởi lòng nhân từ của một lão tiều phu, anh đã thay đổi hoàn toàn — sẵn sàng chịu chết chứ không hại ai nữa. Cuộc sống thay đổi khi chúng ta gặp được Đấng đã cứu mình.
Niềm Hy Vọng Cuối Cùng
Khải Huyền 1:18 chép rằng Chúa Giê-su phán: “Ta là Đấng sống, Ta đã chết, kìa nay Ta sống đời đời, cầm chìa khóa của sự chết.” Chìa khóa ấy nằm trong tay Ngài, và chúng ta có quyền hy vọng. Khải Huyền 21:4 hứa rằng sẽ đến ngày không còn sự chết, không còn than khóc hay đau đớn.
Cái chết chỉ là sự thử thách — nó nhắc chúng ta đừng lãng phí thời gian, hãy bày tỏ tình yêu thương ngay từ bây giờ. Đừng chờ đến khi quá muộn mới nói với cha mẹ, con cái, vợ chồng rằng mình yêu thương họ. Khải Huyền 14:13 kết luận: “Phước thay cho những người chết trong Chúa, vì những người ấy nghỉ ngơi khỏi sự khó nhọc.” Hãy tin vào sự sống lại, và trong khi còn sống, hãy sống thật sự có ý nghĩa.