Nếu lỗi lầm không được tha thứ?

Tất cả chúng ta đều có lỗi. Không lỗi nặng cũng lỗi nhẹ. Ngay từ khi còn thơ ấu, chúng ta đã quen với câu nói “xin lỗi ba, con không dám vậy nữa.” Câu nói ấy gắn liền với tuổi thơ của mỗi người, bởi vì ai cũng mong muốn những lỗi lầm của mình được tha thứ. Nhưng nếu lỗi lầm không được tha thứ thì sao?

Ai lỗi lầm cũng muốn được tha thứ

Cuộc sống mà không có sự tha thứ thì chỉ là ngục tù. Hãy thử nghĩ trong gia đình, nếu vợ chồng không tha thứ nhau, cha mẹ giữ mãi sự oán giận với con cái, thì gia đình đó không còn là gia đình nữa mà trở thành ngục tù. Trong mọi mối quan hệ, nếu không có bóng dáng của sự tha thứ thì mối quan hệ ấy cũng là ngục tù.

Ở Mexico, có câu chuyện về một người cha rầy la con rồi nóng giận đánh con. Đứa bé bỏ nhà đi. Người cha chờ đợi nhưng con không trở về. Lo lắng, ông đến siêu thị nơi con hay chơi, dán tờ giấy: “Con ơi, sáng mai 8 giờ cha chờ con ở đây. Mọi chuyện cha sẽ bỏ qua hết.” Sáng hôm sau, có đến bảy đứa trẻ cùng tên đứng chờ ở đó, tất cả đều bỏ nhà đi và đang khao khát được tha thứ để trở về. Đó không chỉ là tâm trạng của những đứa bé, mà là tâm trạng của cả nhân loại.

Con người không thể tự tìm được sự tha thứ

Khi phạm lỗi, người ta thường tìm nhiều cách để lương tâm đỡ cắn rứt: tụng niệm, sám hối, tìm nơi tĩnh lặng suy nghĩ, bố thí làm lành, hành xác, phóng sinh. Nhưng Kinh Thánh trong Giê-rê-mi 13:23 khẳng định rằng con người không thể tự mình thay đổi bản chất tội lỗi, giống như người da đen không thể tự đổi màu da, con beo không thể đổi vằn. Dù bề ngoài chúng ta cố gắng tỏ ra tốt đẹp, nhưng trong thâm tâm, chúng ta vẫn cay đắng nhận ra sự thất bại của chính mình.

Chỉ có một giải pháp cho sự tha thứ

Hê-bơ-rơ 9:22 viết: “Theo luật pháp thì hầu hết mọi vật đều nhờ huyết mà được sạch; không đổ huyết thì không có sự tha thứ.” Máu tượng trưng cho sự sống. Tội lỗi của con người đáng bị án tử, và để được tha thứ, phải có người chết thay.

Trong Cựu Ước, người có tội phải dâng con sinh tế, đặt tay lên đầu nó, xưng ra tội lỗi rồi giết nó để thế mạng. Nhưng đó chỉ là hình bóng cho đến khi Chúa Cứu Thế Giê-su xuất hiện. Ngài là Thượng Đế trở thành con người, là của tế lễ trọn vẹn thay thế cho toàn nhân loại. Tất cả tội lỗi được đặt lên Ngài và Ngài chịu chết trên thập tự giá để chúng ta được tha thứ.

Ê-sai 55:7 kêu gọi: “Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho… vì Ngài tha thứ dồi dào.” Mi-chê 7:18 cũng xác nhận: Ngài không cưu giận đời đời, vì Ngài lấy sự nhân từ làm vui thích.

Điều quan trọng là chúng ta phải xưng ra tội lỗi với Chúa. Câu chuyện về cậu bé đá banh làm gãy vòi nước minh họa điều này. Cậu giấu lỗi và bị bạn tống tiền suốt nhiều ngày. Nhưng khi cậu thú thật với cha, cha ôm cậu vào lòng và tha thứ. Từ đó cậu không còn sợ hãi nữa. Khi chúng ta nói ra lỗi lầm với Chúa, Ngài sẽ tha thứ và giải phóng chúng ta.

Vì sao cần tha thứ cho người khác?

Khi đã nhận được sự tha thứ từ Chúa, chúng ta cũng cần tha thứ cho người khác. Mác 11:25 dạy: “Khi các ngươi đứng cầu nguyện, nếu có sự gì bất bình cùng ai, thì hãy tha thứ, để Cha các ngươi ở trên trời cũng tha lỗi cho các ngươi.”

Có câu chuyện về một người làm công bị ông chủ giận dữ ném đá vào đầu. Anh cất cục đá, ôm hận suốt hàng chục năm. Khi gặp lại ông chủ cũ nay đã nghèo khổ, anh nhận ra: xưa trả thù là dại, nay trả thù là hèn. Anh quăng cục đá đi và giúp đỡ người cũ. Sự tha thứ đã khiến lòng anh nhẹ nhàng sau bao năm mang nặng mối thù.

Cô-lô-se 3:13 khuyên: “Như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy.” Tha thứ không phải là yếu đuối mà là phẩm chất của kẻ mạnh. Chính lúc thứ tha là khi được tha thứ. Hãy cố gắng trở thành người luôn tha thứ trước, vì càng hiểu biết nhiều chúng ta càng tha thứ nhiều, và sự tha thứ mang lại niềm vui vĩnh cửu thay vì niềm vui chốc lát của sự trả thù.