Mười Đức Tính Cần Thiết Của Một Người Hầu Việc Chúa (Phần 1) | Rô-ma 12:11

Dẫn Nhập: Những Đức Tính Cần Rèn Tập

Khi nói đến người hầu việc Chúa, chúng ta thường nghĩ ngay đến những yêu cầu thuộc linh như được tái sanh, đầy dẫy Thánh Linh, và hiểu biết Kinh Thánh. Tuy nhiên, bên cạnh những nền tảng thuộc linh ấy, còn có những đức tính mà mỗi cá nhân có thể rèn tập để thay đổi chính mình, hầu cho việc phục vụ Chúa trở nên tốt hơn. Mục sư Dương Quang Thoại nêu lên mười đức tính căn bản, và trong phần một này, chúng ta cùng suy gẫm năm đức tính đầu tiên: siêng năng, nhiệt thành, chính trực, yêu mến linh hồn, và cư xử lịch sự.


1. Sự Siêng Năng

Lười biếng không chỉ là một tật xấu mà còn là tội lỗi, đặc biệt khi chúng ta đang hầu việc Đức Chúa Trời. Trong Ma-thi-ơ 25:26-30, Chúa gọi đầy tớ trung tín đến khen thưởng, nhưng gọi kẻ lười biếng là “đầy tớ dữ và biếng nhác,” rồi quăng ra nơi tối tăm. Kẻ lười biếng trong chức vụ là kẻ chấp nhận để hội thánh rơi vào tay ma quỷ, chấp nhận để linh hồn con người bị cướp mất.

Sự lười biếng ngăn chặn sự phát triển tài năng và khả năng mà Chúa đã ban cho. Trong khi ma quỷ siêng năng lôi kéo con người vào đau khổ, thì nhiều tôi tớ Chúa lại trở nên biếng nhác trong việc giúp cho thế giới bớt đau khổ. Rô-ma 12:11 dạy rằng: “Hãy siêng năng mà chớ làm biếng, phải có lòng sốt sắn, phải hầu việc Chúa.” Siêng năng gần như là một đức tính bắt buộc, không thể thiếu đối với người hầu việc Chúa.


2. Lòng Nhiệt Thành

Con người có xu hướng chạy theo cảm xúc của người khác. Khi người lãnh đạo mệt mỏi và chán chường, cả buổi sinh hoạt cũng lắng xuống ngột ngạt. Ngược lại, khi người chịu trách nhiệm hào hứng và khích lệ, không khí sẽ hoàn toàn khác. Vì vậy, lòng nhiệt thành là điều vô cùng quan trọng đối với người hầu việc Chúa, bởi họ đang có trách nhiệm dẫn dắt và lôi kéo mọi người đến với Chúa.

Lòng nhiệt thành giống như ngọn lửa có thể sưởi ấm tâm hồn và đốt cháy trái tim con người. Khi Đức Chúa Giê-su bắt đầu chức vụ, mỗi ngày có hàng ngàn người đi theo Ngài, bởi họ thấy sự nhiệt thành trong đôi mắt, trong lời nói, trong mọi thái độ của Ngài. Câu chuyện về Napoleon và cậu bé đánh trống thúc quân 15 tuổi minh họa rằng đôi khi chỉ cần một người dũng cảm nhiệt thành là có thể thay đổi cả cục diện. II Ti-mô-thê 2:3 nhắc nhở: “Hãy cùng ta chịu khổ như một người lính giỏi của Đức Chúa Giê-su Christ” — không chỉ là người lính, mà phải là người lính giỏi.


3. Sự Chính Trực

Chính trực là lòng ngay thẳng — ngay thẳng với Đức Chúa Trời, ngay thẳng với người khác, và ngay thẳng với chính mình. Người chính trực không để những tác động khách quan làm lệch đi quan điểm của mình, không “ba phải,” không bóp méo sự thật vì thương hay ghét.

Câu chuyện về Kỳ Hoàng Dương tiến cử chính kẻ thù của mình là Giải Hồ làm huyện lệnh, rồi tiến cử con trai mình là Kỳ Ngọ vào chức quân úy, cho thấy một tấm lòng chính trực tuyệt đối: chỉ xét năng lực, không xét tình cảm cá nhân. Ngày nay, có quá nhiều người hầu việc Chúa để lòng riêng chi phối mọi quyết định — thương ai thì cất nhắc, ghét ai thì trù dập. Điều quan trọng nhất mà Chúa Cứu Thế cần ở hội thánh là sự hiệp nhất, và sự hiệp nhất chỉ có thể thực hiện được khi tấm lòng mỗi người chính trực, ngay thẳng (I Cô-rinh-tô 16:13).


4. Yêu Mến Linh Hồn

Công việc chính của người hầu việc Chúa là đưa người khác đến với Chúa — Kinh Thánh dùng chữ “cứu.” Chữ “cứu” cho thấy tình trạng tuyệt vọng của những người cần được giúp đỡ. Nếu một người đi hầu việc Chúa chỉ vì trách nhiệm, vì đồng tiền, vì danh vọng mà không có tình yêu đối với tha nhân, thì không thể nào cứu được ai.

Ê-xê-chi-ên 34 phân biệt rõ ràng giữa người chăn chiên thật và kẻ chăn thuê. Người chăn thật tìm đồng cỏ xanh, dòng nước mát cho bầy chiên; kẻ chăn thuê dẫm nát cỏ, làm đục nước rồi bắt chiên ăn uống những thứ nhơ bẩn ấy. Mô-se phải chăn chiên 40 năm để học cách đối xử với một bầy chiên đủ loại — con khỏe mạnh, con yếu đuối, con ngỗ nghịch, con bị thương tích — trước khi dẫn dắt hơn 600.000 người Israel. Bài học ở đây: đừng bao giờ loại bỏ ai, dù họ như thế nào, họ vẫn đáng để có được Thập Tự Giá. Ma-thi-ơ 12:20 nói về Chúa Giê-su: “Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã gãy, chẳng tắt ngọn đèn gần tàn.”


5. Cư Xử Lịch Sự

Văn hóa khác với trình độ học vấn. Một người có thể có bằng cấp cao nhưng không có văn hóa trong cách cư xử. Ngược lại, người hầu việc Chúa dù thất học, nghèo khổ, nhưng nếu cách cư xử lịch sự, sẽ làm cho người ta phải cúi đầu kính phục. Cơ Đốc nhân là người đại diện của Chúa Cứu Thế — nếu ăn nói tục tĩu, hách dịch, kiêu kỳ, thì làm sao xứng đáng với danh xưng ấy?

Ê-tiên, trước khi bị ném đá chết, vẫn nói với những kẻ bắt bớ mình rằng: “Thưa các anh, thưa các cha” — lễ độ vô cùng ngay trong giây phút sinh tử (Công Vụ 7:2). Đức Chúa Giê-su, khi Giu-đa đến hôn Ngài để phản bội, vẫn gọi Giu-đa là “bạn ơi” (Ma-thi-ơ 26:50). Ngay cả trong giây phút khủng khiếp nhất, Chúa vẫn giữ sự lịch sự. Đây là tấm gương cho mọi người hầu việc Chúa: phải lịch sự trong cách ăn nói, đi đứng, giao tiếp — nói như đang giảng, chứ đừng giảng như đang nói.


Kết Luận

Năm đức tính đầu tiên — siêng năng, nhiệt thành, chính trực, yêu mến linh hồn, và cư xử lịch sự — là những phẩm chất mà mỗi người hầu việc Chúa cần rèn luyện. Đây không chỉ là những yếu tố thuộc linh mà còn là những đức tính thực tế, có thể rèn tập mỗi ngày. Năm đức tính còn lại sẽ được chia sẻ trong phần tiếp theo. Cầu xin Chúa giúp chúng ta luôn soi xét chính mình để trở nên những tôi tớ trung tín và xứng đáng.