Một Bầy – Một Người Chăn

Đức Chúa Trời – Đấng Chăn Giữ Dân Sự Ngài

Trong Kinh Thánh, mối tương giao giữa Đức Chúa Trời và con dân Ngài được miêu tả qua nhiều hình ảnh thân thiết: cha và con, vợ và chồng, thầy và trò. Nhưng một trong những hình ảnh đậm nét và sâu sắc nhất chính là hình ảnh người chăn và con chiên. Thi Thiên 23 – khúc Kinh Thánh quen thuộc với hầu hết mọi Cơ Đốc nhân – mở đầu bằng lời tuyên bố: “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi.” Hình ảnh ấy cho thấy mỗi ngày Đức Chúa Trời ở bên cạnh chúng ta, chăm sóc, bảo vệ và dẫn dắt như người chăn luôn ở cùng bầy chiên mình.

Thi Thiên 78:52-53 nhắc lại cách Đức Chúa Trời đưa dân Israel ra khỏi Ai Cập, dẫn dắt hơn một triệu người qua đồng vắng suốt bốn mươi năm. Kinh Thánh ghi nhận rằng trong suốt hành trình ấy, áo quần họ không sờn cũ, giày dép không mòn. Sự chăm sóc của Ngài không chỉ ở những điều lớn lao mà còn ở từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong đời sống. Nếu Đức Chúa Trời đã gìn giữ cả một dân tộc hơn triệu người, thì mỗi cá nhân chúng ta, mỗi gia đình nhỏ bé của chúng ta, chẳng phải cũng là bầy chiên trong bàn tay quyền năng của Ngài sao?

Tưởng Là Người Chăn, Hóa Ra Là Trộm Cướp

Trong Giăng 10:1-18, Chúa Giê-xu mở đầu bằng một lời cảnh báo mạnh mẽ: “Kẻ nào chẳng bởi cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào từ nơi khác, thì người đó là trộm cướp.” Ngay từ phần đầu, Ngài không bắt đầu bằng lời ngọt ngào mà bằng lời vạch trần – rằng ngày nay có những người chăn thật và có những kẻ chăn giả.

Chúa Giê-xu khẳng định rằng những kẻ đến trước Ngài đều là trộm cướp. Lời này thoạt nghe cực đoan, nhưng thực chất Ngài muốn xác định rằng Ngài là Đấng độc quyền trong sự cứu rỗi. Không ai khác đủ tư cách cứu cả nhân loại. Những kẻ trộm chỉ đến để cướp, giết và hủy diệt. Những kẻ chăn thuê thì chỉ biết bảo vệ bản thân, lợi dụng bầy chiên để xây đắp danh tiếng, tiền bạc và quyền lợi riêng. Khi thấy muông sói đến, chúng bỏ chiên chạy trốn vì chiên không thật sự thuộc về chúng.

Lời cảnh báo ấy nhắc nhở chúng ta phải có khả năng nhận diện thật và giả, phân biệt người chăn thật với kẻ chăn thuê. Và cách trang bị tốt nhất cho sự nhận diện ấy chính là Kinh Thánh – sổ tay hướng dẫn mọi chi tiết trong cuộc đời.

Người Chăn Chiên Hiền Lành

Phần trọng tâm của sứ điệp là lời tuyên bố của Chúa Giê-xu: “Ta là người chăn hiền lành. Người chăn hiền lành vì chiên mình phó sự sống mình.” Ngài không chỉ là người chăn mà còn là cánh cửa duy nhất của chuồng chiên. Hình ảnh người chăn Do Thái nằm vắt ngang cửa chuồng chiên khi chuồng không có cánh cửa cho thấy sự bảo vệ tuyệt đối – ai muốn đụng đến bầy chiên phải bước qua thân thể người chăn.

Chúa Giê-xu mô tả từng chi tiết về người chăn thật: mở cửa cho chiên, gọi tên từng con chiên, dẫn chiên ra ngoài rồi đi trước để bầy chiên theo sau. Người chăn đi trước không phải để giành giật quyền lợi mà để làm gương và phát hiện mọi nguy hiểm trên đường đi. Chiên quen tiếng người chăn nên không theo tiếng người lạ. Sự “quen” ấy không đơn giản là biết, mà là thân thuộc, hiểu nhau – được xây đắp qua thời gian trò chuyện, trao đổi mỗi ngày giữa người chăn và bầy chiên.

Ngài phán: “Ta quen chiên ta và chiên ta quen ta.” Chúa dành thời gian cho chúng ta qua Kinh Thánh, còn chúng ta đáp lại qua sự cầu nguyện. Mối tương giao hai chiều ấy mới tạo nên sự thân thiết thật sự. Thế nhưng thực tế đáng buồn là nhiều con dân Chúa ngày nay quen với thế gian, quen với internet, quen với cuộc đời này hơn là quen với Chúa Cứu Thế.

Sự Sống Dư Dật

Chúa Giê-xu phán: “Nếu ai bởi ta mà vào thì sẽ được cứu rỗi, họ sẽ vào ra và gặp đồng cỏ.” Chỉ qua cánh cửa của Ngài, chúng ta mới tìm được đồng cỏ thật sự. Những cánh cửa khác – tiền bạc, tài sản, sự nghiệp, danh vọng – chỉ dẫn đến những mảnh đất khô cằn.

Ngài còn hứa ban cho chiên “sự sống dư dật” – không phải sự sống thoi thóp trên giường bệnh, không phải sự sống vừa đủ để tồn tại, mà là sự sống sung mãn, đầy năng quyền và sức mạnh tâm linh. Đó mới là đích mà mỗi Cơ Đốc nhân cần hướng đến.

Rồi Sẽ Chỉ Có Một Bầy Và Một Người Chăn

Câu 16 kết lại toàn bộ sứ điệp: “Rồi sẽ chỉ có một bầy và một người chăn mà thôi.” Một chuồng, một cửa, một người chăn. Lời tiên tri này cho thấy Chúa đã nhìn xa để thấy hội thánh ngày nay chia rẽ thành hàng ngàn giáo hội, hệ phái. Mỗi nơi tự mở một cánh cửa riêng, mỗi người tự xưng là người chăn.

Sứ đồ Phao-lô cũng từng đau đớn khi thấy hội thánh Cô-rinh-tô phân rẽ: người thì nói mình thuộc Phao-lô, người thuộc A-bô-lô, người thuộc Sê-pha. Ông phải nhắc nhở rằng có phải Phao-lô chịu đóng đinh vì anh em đâu? Hai ngàn năm trước điều này đã xảy ra và đến nay vẫn tiếp diễn trên quy mô toàn cầu.

Lời kêu gọi cuối cùng từ I Phi-e-rơ 2:24 nhắc nhở: “Vì anh em vốn giống như con chiên lạc, mà bây giờ đã trở về cùng Đấng chăn chiên và Giám mục của linh hồn mình.” Đừng dừng lại ở hội thánh hữu hình, đừng dừng lại ở một giáo hội hay hệ phái. Hãy vươn lên để bước vào chuồng chiên thật của Đức Chúa Trời, nơi chỉ có một bầy và một Người Chăn duy nhất – Chúa Cứu Thế Giê-xu.