Lòng Kiêu Ngạo Bị Trừng Phạt
Sự bất hòa giữa Hê-rốt với dân thành Ty-rơ và Si-đôn
Trong Công-vụ 12:20-25, chúng ta thấy bối cảnh vua Hê-rốt đang trong tình trạng căm giận dân thành Ty-rơ và Si-đôn. Về mặt lịch sử và địa lý, Hê-rốt có thể ngăn cản đường giao thương của hai thành phố này, khiến cho việc buôn bán và đi lại bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hai thành phố bị kiệt quệ về kinh tế do bị cắt đứt nguồn lương thực và thương mại.
Dân thành Ty-rơ và Si-đôn đã lo lót cho quan hầu của vua là Ba-la-tút để tổ chức một hội nghị cầu hòa. Hê-rốt sẵn lòng tới dự vì ông đang ở thế thượng phong. Khi ông xuất hiện, dân chúng tung hô rằng đây là tiếng của một vị thần, không phải tiếng người phàm. Hê-rốt, dù là người Do Thái biết rõ Mười Điều Răn và bổn phận thờ phượng Đức Chúa Trời, đã chấp nhận sự tôn vinh đó mà không nhường vinh hiển cho Chúa.
Hậu quả của sự kiêu ngạo – cái chết của Hê-rốt
Kinh Thánh ghi lại rằng ngay lập tức có thiên sứ của Chúa đánh vua Hê-rốt vì ông không nhường sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Về mặt y học, ông mắc một loại bệnh giống như sán độc ăn loét nội tạng, và Hê-rốt đã chết một cách vô cùng đau đớn.
Trong lịch sử cũng có nhiều trường hợp người ta ngạo mạn, khinh miệt, chế nhạo Chúa. Có khi Chúa nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng trong một số trường hợp, Ngài ra tay trừng phạt ngay trước mắt, tùy theo ý muốn và mục đích của Ngài. Trường hợp của Hê-rốt là một bài học sống động về sự báo ứng khi con người chiếm lấy vinh quang thuộc về Thiên Chúa.
Những bài học từ lịch sử về sự phỉ báng Đức Chúa Trời
Trên mạng xã hội và trong lịch sử, người ta liên kết nhiều trường hợp giữa những lời ngạo mạn với những kết cục bi thảm. Dù chúng ta không thể áp đặt rằng mọi trường hợp đều là sự trừng phạt trực tiếp từ Đức Chúa Trời, bởi số phận và sự sống chết của mỗi người nằm trong sự phán xét của Ngài, nhưng đây là những điều đáng để chúng ta suy ngẫm và kính sợ Chúa.
Bài học quan trọng dành cho mọi tín hữu, đặc biệt là những người phục vụ Chúa, là phải luôn tâm niệm nhường vinh quang cho Chúa trong mọi việc. Đừng cướp lấy vinh quang của Ngài, hãy đưa dắt người ta đến với Chúa chứ không phải đến với bản thân mình.
Đức Thánh Linh sai các môn đồ ra đi (Công-vụ 13:1-3)
Chuyển sang phần thứ hai của bài giảng, Công-vụ đoạn 13 bắt đầu giai đoạn tin lành được giảng ra cho dân ngoại. Trong hội thánh tại An-ti-ốt có năm người tiên tri và giáo sư: Ba-na-ba, Si-mê-ôn, Lu-si-út, Ma-na-hem và Sau-lơ. Các nhà nghiên cứu Kinh Thánh phát hiện rằng năm người này có quê quán khác nhau, nền giáo dục khác nhau, hoàn toàn xa lạ với nhau, nhưng được Thánh Linh kết hợp lại để cùng làm một công việc truyền giảng.
Hai bài học quan trọng từ phân đoạn này: Thứ nhất, mối liên hệ khắng khít với Chúa giúp các môn đồ nhận biết rõ ý muốn của Ngài qua sự cầu nguyện và thông công với Thánh Linh. Thứ hai, hội thánh ban đầu không tự ý làm những gì mình muốn mà luôn luôn làm những gì Chúa muốn họ làm – đó chính là bí quyết để hội thánh được ơn.
Sự hiệp nhất trong hội thánh
Hình ảnh năm con người từ những địa phương khác nhau, lớn lên với nền giáo dục khác nhau, nhưng được hiệp nhất bởi cùng một Thánh Linh để mang chung một sứ mạng, cho thấy sự hiệp nhất trong hội thánh là điều vô cùng quan trọng. Dù chúng ta khác nhau về văn hóa, học vấn, đẳng cấp xã hội, nhưng tất cả được kết hợp thành hội thánh của Đức Chúa Trời để rao truyền phúc âm.
Phao-lô và Ba-na-ba tại đảo Chíp-rơ (Công-vụ 13:4-12)
Ba-na-ba trở về chính quê hương mình là đảo Chíp-rơ để giảng đạo – một tấm gương về lòng can đảm rao truyền phúc âm cho người thân và đồng hương. Tại đây, họ gặp quan tổng trấn Sê-giút Phau-lút, người muốn nghe đạo Chúa, nhưng bị thuật sĩ Ê-li-ma tìm cách ngăn cản. Phao-lô, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, đã quở trách Ê-li-ma và khiến anh ta bị mù tạm thời. Chính phép lạ này đã làm cho quan tổng trấn tin Chúa.
Điều lý thú là chính Sau-lơ, người trước đây đã từng bị mù tạm thời khi gặp Chúa trên đường Đa-mách, nay lại dùng quyền năng Chúa ban để khiến kẻ ngăn cản phúc âm bị mù. Đây cũng là lần đầu tiên Kinh Thánh gọi Sau-lơ bằng tên Phao-lô, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong chức vụ truyền giáo của ông cho dân ngoại.
Qua toàn bộ bài học, chúng ta thấy rằng quyền năng của Chúa luôn ở rất gần. Ngài có thể trừng phạt sự kiêu ngạo bất cứ lúc nào, đồng thời ban năng quyền cho những ai vâng phục và trung tín rao truyền danh Ngài. Hãy luôn nhường vinh quang cho Chúa và sống theo ý muốn của Ngài.