Lớn Lên Trong Chúa - Mặc Lấy Người Mới
Lời Kêu Gọi Trưởng Thành Trong Đức Tin
Sứ đồ Phao-lô viết thư cho hội thánh Ê-phê-sô với một khát vọng lớn lao: mỗi tín hữu phải được lớn lên, không còn sống như trẻ con dễ bị lừa đảo, dễ bị dao động theo chiều gió của đạo lạc. Mục sư Dương Quang Thoại mở đầu bài giảng bằng cách nhấn mạnh rằng trong mỗi hội thánh luôn tồn tại cả những người trưởng thành lẫn những người chưa trưởng thành — và điều đó là thực tế không thể tránh khỏi.
Hội thánh giống như một thế giới thu nhỏ, nơi mỗi con người đều khác nhau về hoàn cảnh gia đình, tuổi tác, học vấn, nhận thức. Tất cả sự khác biệt ấy chắc chắn ảnh hưởng đến sự hiệp nhất và trưởng thành chung. Có những tín hữu mới đến từ những hoàn cảnh khó khăn, nhận thức còn hạn chế, cần thời gian để thay đổi nếp sống. Người lâu năm trong Chúa cần có sự chịu đựng, chăm sóc và hướng dẫn họ từng bước — vì tất cả đều là từng phần trong một thân thể mà Đấng Christ là đầu.
Thân Thể Đấng Christ Và Sự Liên Kết
Phao-lô dùng hình ảnh thân thể con người để minh họa cho hội thánh: cả thân thể ràng buộc vững bền bởi những khớp nối, tùy theo sức mạnh của từng phần mà làm cho thân thể lớn lên. Mục sư giải thích rằng trên cơ thể chúng ta có những bộ phận khỏe mạnh, nhưng cũng có những bộ phận yếu đuối — và các phần khỏe mạnh phải gánh vác cho phần yếu hơn.
Đức Chúa Trời không đòi hỏi mọi người phải giống nhau về đức tin hay sự hiểu biết. Mỗi bộ phận có chức năng khác nhau, hình dáng khác nhau, mức độ mạnh yếu khác nhau. Sự đa dạng ấy vừa là thách thức, vừa là cách thức để hội thánh được gây dựng. Điều quan trọng nhất là mỗi chi thể phải giữ mối liên lạc với Đấng Christ — giống như mỗi bộ phận trên cơ thể phải được kết nối với não bộ qua hệ thống dây thần kinh thì mới hoạt động bình thường được.
Mục sư cũng cảnh báo về nguy cơ từ những kẻ giả mạo trong hội thánh, dùng hình ảnh lúa mì và cỏ lùng mà Chúa Giê-xu đã dạy: chúng ta không thể tự phán xét ai là cỏ lùng, ai là lúa mì, mà phải dùng lời Chúa và tình yêu thương để ổn định hội thánh, tin rằng Chúa có thể biến đổi mọi tấm lòng.
Chiều Gió Của Đạo Lạc
Trong thời đại internet mở rộng, có rất nhiều luồng tư tưởng thổi đến như chiều gió đạo lạc. Mục sư ví người chưa trưởng thành giống như cái chong chóng — gió bên nào thổi thì quay theo bên đó. Nghe người này giải thích thấy có lý, nghe người kia lập luận cũng thấy có lý, nhưng nếu không giữ vững mối liên kết với Chúa và với Kinh Thánh thì sẽ bị dao động không ngừng.
Mục sư nhấn mạnh rằng Kinh Thánh là sự thần cảm của Đức Chúa Trời — muốn hiểu và làm theo phải nhờ Thánh Linh soi sáng, chứ không thể cậy vào sự khôn ngoan con người hay phân tích theo kiểu khoa học thuần túy. Mỗi câu chữ trong Kinh Thánh đều nằm trong sự chắt lọc và cho phép của Đức Chúa Trời, dù đó là lời của Ngài hay là những câu chuyện được ghi chép lại.
Từ Bỏ Con Người Cũ
Sang phần Ê-phê-sô 4:17-24, Phao-lô kêu gọi tín hữu chớ ăn ở như người ngoại đạo nữa — những người theo sự hư không của ý tưởng mình, trí khôn tối tăm, xa cách sự sống của Đức Chúa Trời. Mục sư giải thích rằng khi con người không được sự soi sáng của Chúa, họ dễ hành động theo những gì mình cho là đúng, nhưng điều mình cho là đúng chưa chắc Đức Chúa Trời cho là đúng.
Khả năng phân biệt quan trọng nhất không phải là phân biệt giữa cái đúng và cái sai, mà là phân biệt giữa cái đúng và cái gần đúng — vì cái gần đúng mới là điều nguy hiểm, sai một chút thôi nhưng vẫn là sai.
Mục sư dùng từ Hy Lạp “porosis” (chai cứng) để cho thấy tội lỗi làm tấm lòng con người cứng dần như vôi hóa trong xương khớp — không xảy ra trong một ngày mà là quá trình từng bước. Người nghiện ma túy ban đầu còn xấu hổ, dần dần bất chấp tất cả. Người say rượu lúc đầu còn ngại ngùng, sau đó nhậu sáng nhậu chiều không còn biết nhục. Tội ác cũng vậy — từ suy nghĩ dã man đến lời nói dã man, rồi đến hành động dã man, cho đến cả một cuộc đời dã man.
Mặc Lấy Người Mới
Phao-lô dùng hình ảnh cởi bỏ và mặc lấy: đời sống cũ giống như bộ đồ đẫm mồ hôi, bẩn thỉu — phải cởi bỏ đi để mặc lấy người mới, là người được dựng nên giống như Đức Chúa Trời trong sự công bình và thánh sạch. Mục sư chia sẻ kinh nghiệm thực tế: sau khi đánh cầu lông, cởi bỏ chiếc áo ướt đẫm mồ hôi và mặc chiếc áo khô sạch vào — cảm giác thoải mái, sung sướng biết bao.
Muốn mặc bộ đồ mới thì phải bỏ bộ đồ cũ trước — không thể khoác bộ mới lên trên bộ cũ. Đó là lời kêu gọi dứt khoát: từ bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát khỏi người cũ bị hư hỏng bởi tư dục, để mặc lấy người mới mỗi ngày. Dù đã tin Chúa lâu hay mới, Kinh Thánh đều mong muốn chúng ta có một cuộc đời mới từng ngày, mặc lấy Chúa Cứu Thế hầu cho được trưởng thành trong Ngài.