Lời Hứa Về Sự Cảm Thông | Mục sư Dương Quang Thoại
Đây là bài giảng thứ sáu trong chuỗi chương trình “Thánh Nhạc và Truyền Giảng” năm 2025 của Hội Thánh, với chủ đề xuyên suốt: Những Lời Hứa Của Đức Chúa Trời. Sau năm tháng đầu với các đề tài về sự giải thoát, tha thứ, bình an, đáp ứng và dẫn dắt — tháng Sáu này, Mục sư Dương Quang Thoại đem đến sứ điệp về Lời Hứa Về Sự Cảm Thông.
1. Ai Trong Chúng Ta Cũng Cần Sự Cảm Thông
II Cô-rinh-tô 1:4 mở ra nền tảng của bài giảng: “Ngài yên ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn, hầu cho nhân sự yên ủi mà Ngài đã yên ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể yên ủi kẻ khác trong sự khốn nạn nào họ gặp.”
Câu Kinh Thánh này nói lên một mối liên hệ sâu xa: những gì Đức Chúa Trời ban cho chúng ta — sự an ủi, sự cảm thông, sự tha thứ — không phải để chúng ta giữ lại cho riêng mình, mà để chúng ta truyền đạt sang cho những người chung quanh. Đây là nguyên tắc của tình yêu Cơ Đốc: nhận lãnh rồi trao đi.
Elizabeth Kübler-Ross, nhà tâm lý học người Mỹ gốc Thụy Sĩ, nhận xét sâu sắc rằng: những con người đẹp nhất là những người từng bị đánh bại, từng đau khổ, từng tranh đấu, từng mất mát — nhưng đã tìm được đường ra khỏi vực sâu. Những người này thấu hiểu cuộc đời và tràn đầy sự cảm thông. Nói cách khác, chính sự từng trải đau khổ tạo nên nét đẹp thật sự của một con người — không phải vẻ đẹp bề ngoài, mà là khả năng đồng cảm với người khác.
Đức Chúa Trời ở gần người có lòng đau thương
Thi-thiên 34:18 và 51:17 xác nhận: “Đức Giê-hô-va ở gần những người có lòng đau thương, và cứu kẻ nào có tâm hồn thống hối.” Của lễ đẹp lòng Ngài không phải là chiên bò hay vàng bạc, mà là một tấm lòng hối cải chân thật — điều Ngài không bao giờ khinh dể.
Sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế Giê-su là bằng chứng rõ ràng nhất về sự cảm thông của Đức Chúa Trời. Ngài từ trời cao đến thế gian để kinh nghiệm trực tiếp sự đói khát, sự sỉ nhục, sự yếu đuối của con người — để từ đó có thể thật sự cảm thông với chúng ta.
Chúa thấy những giọt nước mắt của chúng ta
II Các Vua 20:5 ghi lại lời Đức Chúa Trời nói với vua Ê-xê-chia đang bệnh nặng, sắp chết: “Ta có nghe lời cầu nguyện ngươi, thấy nước mắt của ngươi.” Đây là những lời an ủi sâu sắc nhất mà một con người có thể nhận được — được ai đó nhìn thấy nỗi đau của mình.
Thi-thiên 56:8 đi xa hơn nữa, mô tả cách Chúa đếm từng bước đi của chúng ta và giữ nước mắt chúng ta trong bình. Dù không ai nhìn thấy những giọt nước mắt chúng ta rơi trong cô đơn — Đức Chúa Trời thấy tất cả, ghi nhớ tất cả. Ngài không để chúng ta một mình trong đau khổ.
2. Chúa Bày Tỏ Sự Cảm Thông
Sự cảm thông không có giá trị nếu không được bày tỏ ra. Nhiều khi trong gia đình chúng ta yêu nhau nhưng không nói ra, không thể hiện — và vì vậy người thân không cảm nhận được tình yêu đó. Người chồng thương vợ mà không nói lên; người cha yêu con mà chưa bao giờ ôm con hay khen ngợi khi con làm tốt.
Đức Chúa Giê-su không như vậy. Ma-thi-ơ 9:36 cho thấy khi Ngài thấy đám đông, Ngài “động lòng thương xót vì họ cùng khốn và tan lạc như chiên không có kẻ chăn.” Và Ngài không dừng lại ở cảm xúc — Ngài hành động, chữa lành bệnh tật, giảng dạy, đáp ứng từng nhu cầu cụ thể.
Câu chuyện của người thầy và cậu học trò
Có một câu chuyện được cho là đoạt giải Oscar phim ngắn, kể về một cậu học trò thường xuyên đi học trễ. Ngày nào đến trường muộn, cậu cũng bị thầy phạt roi mà không hề giải thích lý do. Cho đến một buổi sáng, người thầy tình cờ đi qua nhà bệnh nhân tàn tật và nhìn thấy cậu học trò đang đẩy chiếc xe lăn của mẹ vào nhà chăm sóc — một nơi chỉ mở cửa cùng lúc với khi trường bắt đầu vào học. Cậu bé mỗi sáng phải đưa mẹ vào đó rồi chạy về trường, không tránh khỏi việc đi trễ.
Khi người thầy về trường trước, cậu học trò bước vào lớp và tự động giơ tay ra chờ đón roi như thường lệ. Lần này, người thầy không đánh — ông quỳ xuống và hôn lên bàn tay nhỏ bé đó, nói lời xin lỗi. Vì ông đã trừng phạt mà không tìm hiểu.
Bài học sâu sắc: Chúng ta không thể cảm thông khi chưa hiểu. Hãy chủ động tìm kiếm cơ hội để hiểu người khác, đặc biệt là những người thân yêu trong gia đình.
Chúa cảm thương sự yếu đuối của chúng ta
Hê-bơ-rơ 4:15 xác nhận Chúa Giê-su “cảm thương sự yếu đuối chúng ta.” Ngài không chỉ biết chúng ta yếu đuối — Ngài hiểu tại sao chúng ta yếu đuối, tại sao chúng ta gục ngã trước cám dỗ. Và từ chỗ hiểu đó, Ngài nâng đỡ chúng ta.
Ê-sai 66:13 dùng hình ảnh người mẹ ôm con để diễn tả tình yêu của Đức Chúa Trời: “Ta sẽ yên ủi các ngươi như mẹ yên ủi con.” Không có điều gì ấm áp hơn vòng tay của mẹ — và Đức Chúa Trời muốn chúng ta cảm nhận sự ấm áp đó từ Ngài.
3. Những Lời Hứa Về Sự Cảm Thông Của Đức Chúa Trời
Phần thứ ba của bài giảng liệt kê những lời hứa cụ thể mà Đức Chúa Trời đã hứa với chúng ta:
Khải-huyền 7:17 — “Đức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt nơi mắt chúng.” Tất cả những giọt nước mắt của đau khổ, cô đơn, bệnh tật, mất mát — sẽ được Ngài lau ráo hết.
II Cô-rinh-tô 7:6 — “Đức Chúa Trời là Đấng yên ủi kẻ ngã lòng.” Những lúc chán nản nhất trong cuộc đời, khi không còn sức lực để tiếp tục — Ngài là Đấng đến bên chúng ta.
Thi-thiên 68:5 — “Đức Chúa Trời ở nơi thánh Ngài, là cha kẻ mồ côi và quan xét của người góa bụa.” Ngài đặc biệt quan tâm đến những người yếu thế, không nơi nương tựa trong xã hội.
Giăng 14:18 — “Ta không để cho các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi.” Đây là lời hứa Chúa Giê-su phán trước khi về trời — Ngài không rời bỏ chúng ta.
Ma-thi-ơ 28:20 — “Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế.” Lời hứa cuối cùng và trọng đại nhất: sự hiện diện liên tục của Ngài trong mọi hoàn cảnh của đời sống chúng ta.
Áp Dụng: Hãy Chủ Động Bày Tỏ Sự Cảm Thông
Mục sư Dương Quang Thoại kết thúc bài giảng bằng lời kêu gọi thực tế: đừng chờ đợi — hãy chủ động. Dale Carnegie từng nói rằng sự thành công trong cách ứng xử với người khác phụ thuộc vào việc cảm nhận được góc nhìn của họ với thái độ cảm thông. Khi chúng ta chỉ nhìn mọi việc bằng quan điểm của chính mình, chúng ta không thể cảm thông được.
Đặc biệt trong bối cảnh xã hội ngày nay — khi áp lực học hành, thi cử, công việc khiến nhiều người rơi vào bế tắc — sự cảm thông trong gia đình trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Hãy chậm lại để hiểu, để hỏi, để ôm lấy người thân và nói: “Ba thấy nỗi buồn của con. Mẹ thấy nước mắt của con.”
Chúa đã cảm thông với chúng ta bằng cách đến với chúng ta trong thân xác con người. Chúng ta hãy cảm thông với nhau bằng cách đến gần, lắng nghe và bày tỏ tình yêu — trước hết với những người trong gia đình mình.