Lời Cầu Nguyện Sẽ Lay Chuyển Tất Cả

Sự Cầu Nguyện — Chìa Khóa Bị Bỏ Quên

Trong cuộc đời Cơ Đốc nhân, chúng ta đều hiểu rằng sự cầu nguyện là vô cùng quan trọng. Thế nhưng có một nghịch lý đáng buồn: nhiều người tin Chúa đã lâu năm mà vẫn không thật sự biết cầu nguyện. Hoặc chỉ cầu nguyện khi gặp hoàn cảnh bắt buộc, khi sự việc vượt quá khả năng của mình, khi không còn lựa chọn nào khác.

I Phi-e-rơ 4:7 dạy rằng: “Sự cuối cùng của muôn vật đã gần; vậy hãy khôn ngoan tỉnh thức mà cầu nguyện.” Sự cầu nguyện không chỉ là để xin Chúa đáp ứng những nhu cầu hàng ngày như cơm áo gạo tiền, hay để giải quyết những mối lo âu. Kinh Thánh dạy rằng sự cầu nguyện bao bọc cả cuộc đời chúng ta, ảnh hưởng đến cả số phận đời đời.

Chúa Giê-su — dù là Đức Chúa Trời, dù có đầy đủ quyền năng thần thánh lẫn nhân tính — vẫn xem sự cầu nguyện là phần quan trọng nhất trong thời khóa biểu hàng ngày của Ngài. Lu-ca 6:12 ghi: “Đức Chúa Giê-su đi lên núi để cầu nguyện; và thức thâu đêm cầu nguyện Đức Chúa Trời.” Mác 1:35 cho biết: “Sáng hôm sau, trời còn mờ mờ, Ngài chờ dậy, bước ra, đi vào nơi vắng vẻ, và cầu nguyện tại đó.”

Nếu Chúa là Chúa mà vẫn coi sự cầu nguyện là quan trọng như vậy, thì chúng ta là ai mà lại coi nhẹ nó?


Phần Một: Lời Cầu Nguyện Lay Chuyển Đức Chúa Trời

Đây là điều có vẻ táo bạo nhưng Kinh Thánh minh chứng rõ ràng.

Trong Lu-ca 18:1-8, Chúa Giê-su kể dụ ngôn người đàn bà góa và quan án không công bình. Vị quan án đó không kính sợ Đức Chúa Trời, không vị nể ai. Thế nhưng vì người đàn bà góa kiên trì đến kêu cầu, quan án cuối cùng phải xét lẽ công bình cho bà — chỉ để thoát khỏi sự làm phiền.

Chúa Giê-su dùng chính sự tương phản đó để dạy: nếu một quan án tệ như vậy còn nghe lời kêu cầu, huống chi Đức Chúa Trời — Đấng yêu thương dân sự, luôn muốn bày tỏ tình yêu và quyền năng của Ngài — há lại không nghe những lời cầu nguyện kiên trì, chân thành của chúng ta sao?

Minh chứng rõ ràng nhất là câu chuyện Môi-se. Sau khi dân Y-sơ-ra-ên đúc bò vàng và thờ phượng, Đức Giê-hô-va phán với Môi-se rằng Ngài sẽ diệt dân này và làm cho Môi-se trở thành một dân lớn hơn (Xuất 32:9-10). Đó không phải lời nói đùa hay lời giận lẫy — đó là phán quyết nghiêm túc của Đức Chúa Trời.

Thế nhưng Môi-se đã quỳ xuống cầu nguyện, nước mắt tuôn rơi, xin Chúa nguôi cơn giận. Ông còn xin: nếu phải chết thay, hãy để ông chết thay cho dân sự. Kết quả: Xuất 32:14 ghi rõ — “Đức Giê-hô-va bèn bỏ qua điều tai họa mà Ngài nói rằng sẽ giáng cho dân mình.”

Lời cầu nguyện đã lay chuyển được Đức Chúa Trời. Đây là sự thật.


Phần Hai: Lời Cầu Nguyện Lay Chuyển Vạn Vật

Gia-cơ 5:16-18 viết: “Người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện, thật có linh nghiệm nhiều. Ê-li vốn là người yếu đuối như chúng ta. Người cầu nguyện, cố xin cho đừng mưa, thì không mưa xuống đất trong ba năm rưỡi. Đoạn người cầu nguyện lại, trời bèn mưa, và đất sanh sản hoa màu.”

Điều Gia-cơ muốn nhấn mạnh không phải là sức mạnh siêu nhiên của Ê-li. Ông nói ngược lại: “Ê-li vốn là người yếu đuối như chúng ta.” Ê-li là người đã từng hoảng sợ trước lời đe dọa của hoàng hậu Giê-sa-bên, bỏ trốn vào rừng sâu, nằm xuống xin được chết. Con người yếu đuối đến vậy — nhưng lời cầu nguyện của ông đã làm cho hạn hán kéo dài ba năm rưỡi và rồi mưa trở lại trên cả một vùng đất rộng lớn.

Câu chuyện này không phải ngoại lệ chỉ dành cho các tiên tri. Nó là bằng chứng cho thấy lời cầu nguyện của bất kỳ người nào — dù yếu đuối đến đâu — nếu được dâng lên với lòng sốt sắng và chân thành, đều có thể lay chuyển được vạn vật.

Cũng trong Mác 9:28-29, khi các môn đồ hỏi tại sao họ không đuổi được quỷ, Chúa Giê-su trả lời: “Nếu không cầu nguyện, thì chẳng ai đuổi thứ quỷ ấy ra được.” Không phải họ thiếu quyền năng được ban cho — mà họ thiếu sự cầu nguyện thật sự. Lời cầu nguyện của họ đã trở thành nghi thức, thành thủ tục quen thuộc, không còn là sự gặp gỡ chân thành với Đức Chúa Trời nữa.


Phần Ba: Lời Cầu Nguyện Lay Chuyển Lòng Người

Người ta có câu: “Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm” — vẽ con cọp vẽ được da không vẽ được xương, biết người biết mặt không biết lòng. Tấm lòng con người là thứ khó nắm bắt và khó thay đổi nhất. Bạn có thể nói nhiều lời thuyết phục, có thể áp lực, có thể dùng nhiều biện pháp — nhưng không lay chuyển được lòng người.

Thế nhưng Sự Cầu Nguyện có thể làm được điều đó.

Câu chuyện Gia-cốp và Ê-sau trong Sáng-thế Ký minh chứng điều này. Ê-sau đã căm thù Gia-cốp sâu sắc sau khi bị em lừa cướp quyền trưởng nam. Mối thù đó âm ỉ suốt 20 năm. Khi Gia-cốp trở về, nghe tin Ê-sau dẫn 400 người đến đón — đó là cơn ác mộng, không còn đường lui, không còn đường tới.

Nhưng Gia-cốp đã cầu nguyện suốt đêm (Sáng-thế Ký 32:24-32). Và điều kỳ diệu xảy ra: Sáng-thế Ký 33:4 ghi rằng Ê-sau chạy ra đón em, ôm choàng cổ mà hôn, rồi hai anh em cùng khóc.

Không phải lời thuyết phục, không phải quà tặng, không phải thương lượng đã thay đổi lòng Ê-sau. Đó là lời cầu nguyện suốt đêm của Gia-cốp đã làm tan chảy mối thù 20 năm trong một buổi sáng.


Phần Bốn: Lời Cầu Nguyện Lay Chuyển Chính Chúng Ta

Có lẽ đây là phép lạ thầm lặng nhưng quan trọng nhất. Khi chúng ta cầu nguyện, không chỉ hoàn cảnh bên ngoài thay đổi — chính chúng ta cũng được biến đổi.

II Các Vua 6:17 kể chuyện Ê-li-sê cầu nguyện mở mắt cho người đầy tớ để nhìn thấy đạo binh thiên thần bao vây xung quanh. Trước đó người đầy tớ hoảng sợ vì thấy quân thù bao vây — nhưng sau lời cầu nguyện, đôi mắt tâm linh ông được mở ra để thấy thực tại tâm linh mà trước đó ông không nhìn được.

Đó chính là điều xảy ra với chúng ta trong sự cầu nguyện: mắt tâm linh được mở, nhận thức về Đức Chúa Trời được làm mới, lòng được mềm mại, thái độ được thay đổi.

Ma-thi-ơ 5:44 dạy: “Hãy yêu kẻ thù nghịch, và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ các ngươi.” Khi chúng ta cầu nguyện cho kẻ thù, điều kỳ lạ xảy ra — lòng căm thù trong chúng ta dần tan chảy. Chúng ta không thể vừa thật sự cầu nguyện cho ai đó vừa tiếp tục ghét họ trong lòng.


Cầu Nguyện Không Phải Nghi Thức

Một trong những nguy cơ lớn nhất trong đời sống thuộc linh là sự cầu nguyện trở thành nghi thức. Khi chúng ta cầu nguyện quá nhiều theo lối mòn quen thuộc, lời cầu nguyện có thể mất đi sức mạnh của nó — không còn là cuộc gặp gỡ chân thành với Đức Chúa Trời mà chỉ còn là thủ tục tôn giáo.

I Giăng 5:14 hứa rằng: “Nầy là điều chúng ta dạn dĩ ở trước mặt Chúa, nếu chúng ta theo ý muốn Ngài mà cầu xin việc gì, thì Ngài nghe chúng ta.”

Điều kiện để lời cầu nguyện có quyền năng không phải là địa vị, học vấn, hay tài năng — mà là sự chân thành. Người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện. Sự sốt sắng đó chỉ có được khi chúng ta thật sự tin rằng Đức Chúa Trời đang nghe, thật sự tin rằng Ngài yêu thương và muốn đáp lời chúng ta.

Sự cầu nguyện là chìa khóa quyền năng mà Đức Chúa Trời đã ban cho con cái yêu dấu của Ngài. Đừng để nó gỉ sét trong tay vì lơ là hoặc biến nó thành nghi thức rỗng tuếch. Hãy sử dụng chìa khóa đó với đức tin, với sự chân thành — và bạn sẽ thấy lời cầu nguyện thật sự lay chuyển tất cả.