Lời Cầu Giữa Hoạn Nạn

Tất cả những người tin Chúa trong lúc hoạn nạn đều đã có kinh nghiệm về việc kêu cầu Chúa và nhận được sự giải thoát của Ngài. Câu chuyện Giô-na là một trong những ví dụ sống động nhất về lời cầu nguyện giữa hoạn nạn — lời cầu nguyện từ trong bụng cá.

Bối Cảnh Câu Chuyện Giô-na

Sách Giô-na rất đặc biệt trong các sách tiên tri: thay vì chứa những lời tiên tri, nó kể lại một câu chuyện về cuộc đời của vị tiên tri.

Đức Chúa Trời kêu gọi Giô-na đến thành Ni-ni-ve để cảnh tỉnh dân sự vì tội ác họ đã làm. Nhưng Giô-na sợ dân Ni-ni-ve gian ác sẽ giết mình, nên thay vì đi Ni-ni-ve, ông xuống bến tàu đi Ta-rê-si — hướng ngược lại. Giữa biển, bão tố nổi lên, thủy thủ bắt thăm, thăm trúng Giô-na. Ông xin họ quăng mình xuống biển để cứu tàu. Khi Giô-na bị quăng xuống, biển yên lặng ngay lập tức.

Kinh Thánh ghi lại: Chúa sắm sẵn một con cá lớn nuốt Giô-na, ông ở trong bụng cá ba ngày ba đêm. Con cá này không phải là một con cá bình thường — nó được Đức Chúa Trời chuẩn bị đặc biệt. Chính Chúa Giê-su cũng đã nhắc lại câu chuyện này, xác nhận tính lịch sử của nó. Với niềm tin, chúng ta không cần lấy những nguyên lý tự nhiên để giải thích quyền năng siêu nhiên của Đức Chúa Trời.


Năm Bài Học Từ Lời Cầu Nguyện Của Giô-na

1. Cầu Nguyện Bằng Đức Tin — Dùng Thì Quá Khứ Cho Tương Lai

Giô-na 2:3 — “Tôi gặp hoạn nạn, kêu cầu Đức Giê-hô-va, thì Ngài đã trả lời cho tôi.”

Giô-na 2:7 — “Ngài đã đem mạng sống tôi lên khỏi hầm hố.”

Điều đặc biệt là Giô-na dùng thì quá khứ — chữ “đã” — trong khi ông vẫn còn ở trong bụng cá! Ông không nói “Chúa sẽ giải cứu con” mà khẳng định “Ngài đã trả lời tôi, đã nghe tiếng tôi, đã đem mạng sống tôi lên.”

Đây là sự khác biệt giữa lời cầu nguyện bởi đức tin và lời cầu nguyện còn hoài nghi. Khi chúng ta thật sự phó thác cuộc đời mình cho Chúa, tin tưởng hoàn toàn rằng mọi sự nằm trong sự thương xót của Ngài — thì lời cầu nguyện của chúng ta mang tính chất khẳng định.

Chúa Giê-su dạy trong Mác 11:24: “Mọi điều các người xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin đã được, tất điều đó sẽ ban cho các người.” Và Ma-thi-ơ 6:8: “Cha các ngươi biết các ngươi cần sự gì trước khi chưa xin Ngài.”

Trước khi Giô-na mở lời, Chúa đã biết — vì chính Ngài đã sắm sẵn con cá. Vấn đề không phải Chúa có biết hay không, mà Ngài muốn nhìn thấy đức tin và sự phó thác trong lời cầu nguyện của chúng ta.

2. Nhận Biết Hoạn Nạn Có Sự Cho Phép Của Chúa

Giô-na 2:4 — “Ngài đã quăng tôi trong vực sâu, nơi đáy biển, và dòng nước lớn bao bọc lấy tôi; hết thảy những sóng lượng và những ba đào của Ngài đều trải qua trên tôi.”

Giô-na nhận thức rằng tất cả hoạn nạn xảy đến cho cuộc đời mình có sự cho phép của Đức Chúa Trời. Ông nói “ba đào của Ngài” chứ không phải “ba đào của biển.”

Nếu chúng ta nhận thức được điều này, chúng ta sẽ có cái nhìn khác khi đối diện hoạn nạn. Gia-cơ 1:2 dạy: “Hỡi anh em, hãy coi sự thử thách trăm bề thật đến cho anh em như là điều vui mừng trọn vẹn, vì biết rằng sự thử thách đức tin anh em sinh ra sự nhịn nhục.”

Những sự thử thách là phương tiện để đức tin lớn lên, để bản tính tốt đẹp trưởng thành hơn giống như Chúa. Đừng hoang mang, đừng giận dữ — hoạn nạn chính là những bài tập để nâng chúng ta lên trình độ thuộc linh cao hơn.

3. Giữa Hoạn Nạn — Đừng Bỏ Sự Thờ Phượng

Giô-na 2:5 — “Tôi đã bị ném khỏi trước mặt Ngài; dầu vậy tôi còn nhìn lên đền thánh của Ngài.”

Giô-na ở trong bụng cá — một nơi như âm phủ, tối tăm, xa cách thế giới — nhưng ông nói: “Tôi vẫn nhìn lên đền thánh của Ngài.” Đền thánh là nơi thờ phượng Đức Chúa Trời, nơi dân sự gặp gỡ Ngài. Giô-na hàm ý: dù tất cả điều gì xảy ra, tôi không từ bỏ sự thờ phượng Ngài.

1 Phi-e-rơ 1:6-7 khẳng định: sự thử thách đức tin quý hơn vàng hay hư nát — giống như lửa nấu chảy vàng để loại bỏ tạp kim. Dù bị quăng đi, bị nhấn chìm dưới đáy vũng lầy — đừng bao giờ bỏ qua sự thờ phượng Chúa.

Giống như một thanh củi rút ra khỏi bếp lửa sẽ tắt ngúm vì chỉ còn một mình — người tín hữu rời xa cộng đồng thờ phượng cũng dễ bị nguội lạnh và bị sa-tan tấn công.

4. Khi Linh Hồn Mòn Mỏi — Hãy Nhớ Đến Chúa

Giô-na 2:8 — “Khi linh hồn tôi mòn mỏi trong tôi, thì tôi nhớ đến Đức Giê-hô-va.”

Chữ “tôi nhớ đến” cho thấy đã có lúc Giô-na lãng quên. Và sự lãng quên chính là một trong những tội lỗi lớn nhất của dân sự Đức Chúa Trời.

Giê-rê-mi 2:32 ghi lại lời trách rất đau đớn: “Con gái đồng trinh há quên đồ trang sức mình sao? Nàng dâu mới há quên áo đẹp của mình sao? Nhưng dân ta đã quên ta từ những ngày không tính ra được.” Một trinh nữ không bao giờ quên trang sức, một cô dâu mới không bao giờ quên váy cưới — vậy mà dân Chúa đã quên Ngài.

Ô-sê 13:6 cũng cảnh báo: “Chúng nó đã được no nê… rồi thì chúng nó sanh lòng kiêu ngạo; vậy nên chúng nó đã quên ta.” Khi được ban phước dư dật, con người dễ kiêu ngạo và quên đấng đã ban phước.

Sự lãng quên đến rất từ từ — mỗi ngày một chút, sóng bận rộn, sóng áp lực, sóng bạn bè, sóng thú vui — dần phủ lấp lòng yêu mến Đức Chúa Trời. Đến khi nhận ra thì không tính được từ lúc nào đã quên Ngài.

5. Cảm Tạ Chúa Và Giữ Những Lời Hứa Nguyện

Giô-na 2:10 — “Tôi sẽ dùng tiếng cảm tạ mà dâng của lễ cho Ngài. Tôi sẽ trả sự tôi đã hứa nguyện. Sự cứu rỗi đến từ Đức Giê-hô-va.”

Giô-na quyết tâm: ai lãng quên thì lãng quên, nhưng tôi sẽ cảm tạ Chúa, dâng của lễ cho Ngài, và thực hiện những gì đã hứa trong lúc hoạn nạn.

Thi Thiên 103:2 nhắc nhở: “Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, chớ quên các ân huệ của Ngài.”

Thi Thiên 66:13-14 cũng viết: “Tôi sẽ lấy của lễ thiêu mà vào trong nhà Chúa, trả xong cho Chúa các sự hứa nguyện tôi, mà môi tôi đã hứa và miệng tôi nói ra trong khi bị gian truân.”

Thông thường chúng ta dễ hứa nguyện khi gặp hoạn nạn, nhưng khi cảm xúc qua đi, khi đã được toại nguyện, chúng ta lại lãng quên. Đừng để những lời hứa nguyện chỉ là cảm xúc — hãy biến chúng thành sự thật. Nếu thất hứa với con người đã là tội lỗi, thất hứa với Đức Chúa Trời còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.


Kết Luận

Câu chuyện Giô-na kết thúc với câu 11: “Đức Giê-hô-va phán cùng con cá, và nó mửa Giô-na ra trên đất khô.” Sau đó Giô-na vâng lệnh đi đến Ni-ni-ve, dân thành ăn năn và thoát khỏi sự hủy diệt.

Lời cầu nguyện của Giô-na — từ trong bụng cá, giữa hoạn nạn — dạy chúng ta năm điều: hãy cầu nguyện bằng đức tin mạnh mẽ, nhận biết hoạn nạn có sự cho phép của Chúa, đừng bao giờ bỏ sự thờ phượng, hãy nhớ đến Chúa mỗi ngày, và hãy giữ trọn những lời hứa nguyện.