Lấy Mọi Thứ Làm Của Chung

Ra Khỏi Tù Trong Vinh Quang

Sau khi Phi-e-rơ và Giăng được tha khỏi tòa công luận, hai người trở về với anh em và thuật lại mọi điều các thầy tế lễ cả và các trưởng lão đã nói. Đây là một tình huống căng thẳng — những người lãnh đạo của Hội Thánh vừa bị bắt giam, bị đe dọa, bị cấm rao giảng danh Chúa. Nếu trong thời đại ngày nay, chắc chắn chúng ta sẽ hoảng loạn, bối rối và có thể tìm cách thay đổi phương thức hoạt động để tránh bị bắt lần thứ hai.

Nhưng phản ứng của Hội Thánh ban đầu lại hoàn toàn khác biệt.


Lời Cầu Nguyện Đặt Nền Tảng Trên Quyền Năng Tạo Hóa

Công-vụ 4:24 ghi lại: “Mọi người nghe đoạn, thì một lòng cất tiếng lên cầu Đức Chúa Trời rằng: Lạy Chúa, là Đấng dựng nên trời, đất, biển, cùng muôn vật trong đó.”

Điều đáng chú ý là họ không mở đầu lời cầu nguyện bằng “Lạy Chúa nhân từ” hay “Lạy Chúa yêu thương” — mà bằng danh xưng Đấng Tạo Hóa. Tại sao? Vì danh xưng đó mang một sức mạnh đặc biệt: Đấng dựng nên trời đất là Đấng có thể điều khiển muôn vật, có thể gìn giữ mọi sự. Tất cả đều ở trong tay Ngài — kể cả cuộc bắt bớ mà Hội Thánh vừa trải qua.

Cải cách gia Luther là một minh chứng cho đức tin đặt nơi Đấng Tạo Hóa. Khi các sứ giả của giáo hoàng đe dọa ông rằng bạn bè, đồng đạo và người thân sẽ bỏ ông nếu ông tiếp tục phản bác giáo hội, Luther trả lời thẳng thắn: “Tôi sẽ ở trong tay của Đức Chúa Trời.” Cho dù cả thế giới quay lưng, ông vẫn đứng vững — vì biết mình đang ở trong tay Đấng dựng nên muôn vật.


Sự Đe Dọa Của Con Người Trước Mặt Đức Chúa Trời Chỉ Là Tiếng Hí Ngựa

Hội Thánh đầu tiên đã trích Thi-thiên 2:1-2: “Vì sao các dân nổi giận, lại vì sao các nước lập mưu vô ích? Các vua trên mặt đất dấy lên, các quan hiệp lại mà nghịch cùng Chúa.”

Từ ngữ “nổi giận” trong tiếng Hy Lạp có nghĩa đen là tiếng hí của con ngựa. Con ngựa có thể hí vang, lắc đầu, bật búng hai chân để tỏ ra cơn giận — nhưng cuối cùng nó vẫn bị kiểm soát bởi sợi dây cương trong tay người cưỡi. Cũng vậy, những kẻ đe dọa Phi-e-rơ và Giăng, những áp lực từ xã hội và thế giới đối với đạo Chúa, dù ầm ĩ đến đâu, cũng chỉ như tiếng hí — không thể thay đổi kế hoạch của Đức Chúa Trời.


Lời Cầu Nguyện Nhẹ Nhàng, Không Thù Oán

Điều đáng yêu trong lời cầu nguyện của Hội Thánh ban đầu là họ không hề cầu xin Chúa trừng phạt kẻ thù. Họ không cầu: “Xin Chúa phạt những kẻ đã bắt bớ chúng con.” Thay vào đó, lời cầu nguyện rất đơn giản và khiêm nhường: “Xin Chúa xem xét sự đe dọa và ban cho các đầy tớ Ngài rao giảng đạo Ngài một cách dạn dĩ.”

Họ không gieo sự thù oán. Dù bị đe dọa, bị cấm đoán, cái mong ước duy nhất của họ là được tiếp tục rao giảng. Và kết quả trong câu 31 thật kỳ diệu: “Khi đã cầu nguyện thì nơi nhóm lại rúng động, ai nấy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, giảng đạo Đức Chúa Trời cách dạn dĩ.”


Hội Thánh Một Lòng Một Ý — Điều Chỉ Có Thể Nhờ Thánh Linh

Công-vụ 4:32 ghi lại một điều đi ngược lại với thực tế thường thấy: “Vả người tin theo đông lắm, cứ một lòng một ý cùng nhau.”

Chúng ta thường nói “chín người mười ý” — thậm chí một người có thể có hai ý trong lòng. Vậy mà Hội Thánh đầu tiên, với số lượng trên 5.000 người, lại hiệp nhất một lòng. Điều đó chỉ có thể xảy ra khi tất cả đều đặt dưới sự dẫn dắt của Thánh Linh, như Phao-lô nói: khi mọi bộ phận trong thân thể đều chịu điều khiển bởi một cái đầu là Đấng Christ, dù khác nhau về hình dáng và chức năng, chúng vẫn hòa hợp để tạo nên một cơ thể hoàn hảo.


Lấy Mọi Thứ Làm Của Chung — Tình Yêu Vượt Lên Luật Pháp

Phần thứ hai của đoạn Kinh Thánh nói đến việc các tín hữu “chẳng ai kể của mình là của riêng nhưng kể mọi vật là của chung cho nhau.” Lý do được ghi rõ trong câu 34: “Vì trong tín đồ không ai thiếu thốn cả.”

Trước khi người ta bán nhà cửa, ruộng vườn để góp chung, trong Hội Thánh đã có những người thiếu thốn. Chính sự thiếu thốn của anh em đã thúc đẩy những người có của cải không thể ngồi yên. Một người có tình yêu thương thật sẽ không thể chịu đựng nổi khi thấy anh em thiếu thốn mà mình thì dư dật.

Điều quan trọng cần nhấn mạnh: không có một luật lệ nào quy định rằng phải bán hết tài sản và góp chung. Đây không phải là chủ nghĩa cộng sản hay quy định của hội thánh. Đây là kết quả tự nhiên của tình yêu thương thật sự — tình yêu đặt ra những điều mà không luật pháp nào dám đặt ra, bởi vì nó xuất phát từ tấm lòng, không phải từ ép buộc.


Banaba — Người Con Trai Của Sự Yên Ủi

Hội Thánh đầu tiên không chỉ quan tâm đến đời sống tâm linh mà còn quan tâm đến đời sống vật chất. Đây là bài học cho các Hội Thánh ngày nay: không phải chỉ kêu gọi tín hữu dâng tiền mà quên đi rằng chính những người đó có thể đang ăn mì gói ba ngày một tuần.

Banaba, được các sứ đồ đặt tên là “con trai của sự yên ủi,” là một trong những người đầu tiên bán đất đai ruộng vườn và đem tiền đặt dưới chân các sứ đồ. Sau này, ông trở thành người đồng hành với Phao-lô trong các hành trình truyền giáo — và tên ông gắn liền với sự yên ủi, sự chia sẻ và lòng hào phóng.


Sống Như Hội Thánh Đầu Tiên

Bài học từ Công-vụ 4:23-37 nhắc nhở chúng ta về ba điều:

  1. Cầu nguyện trên nền tảng quyền năng Đức Chúa Trời — Ngài là Đấng Tạo Hóa, mọi thứ đều trong tay Ngài, kể cả những áp lực và bắt bớ mà chúng ta đang đối mặt.

  2. Hiệp nhất không phải nhờ luật lệ mà nhờ Thánh Linh — Chỉ khi mọi người đặt mình dưới sự dẫn dắt của Chúa, sự hiệp nhất mới có thể thật sự thực hiện được dù trong một tập thể lớn.

  3. Tình yêu thương thật dẫn đến hành động thật — Không dừng lại ở lòng trắc ẩn hay sự thương hại, nhưng hành động cụ thể để đáp ứng nhu cầu của anh em xung quanh.

Hội Thánh ban đầu là hội thánh đầy ơn Chúa, tập trung rao giảng Tin Lành — vậy mà họ vẫn quan tâm đến đời sống thuộc thể của nhau. Đó là mô hình mà Chúa muốn Hội Thánh ngày nay noi theo.