Lạy Chúa! Sao Điều Nầy Xảy Đến Với Con?
Sa-tan Chỉ Đem Đến Sự Hủy Diệt
Khi Sa-tan đến gặp Ê-va trong hình hài con rắn, nó đã vẽ lên một viễn cảnh tốt đẹp: mắt bà sẽ mở ra, trí khôn sẽ ngang bằng Thượng Đế. Nhưng thực tế phũ phàng — ngày Ê-va bị đuổi khỏi vườn Ê-đen, ngày chứng kiến Ca-in giết A-bên — tất cả chỉ là sự giả dối và hối tiếc muộn màng.
Giăng 10:10 nói rõ: “Kẻ trộm chỉ đến để cướp, giết và hủy diệt; còn ta đã đến hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật.” Ma quỷ đánh bóng, tô vẽ những lời ngon ngọt, trong khi Chúa đem đến điều tốt đẹp thật sự. Thế nhưng con người lại từ chối Chúa và chọn sai lầm — để rồi cả thế giới chìm trong hậu quả của tội lỗi.
Câu Hỏi Muôn Thuở: Tại Sao Điều Này Xảy Đến Cho Con?
Dù tìm được Chúa Cứu Thế và hạnh phúc trong Ngài, chúng ta vẫn sống trong thế giới đầy đau khổ. Có những đứa trẻ sinh ra bại não, tật nguyền, câm điếc. Có những tai nạn khiến người trẻ mất đi tay chân. Và lúc đó, chúng ta thốt lên: “Lạy Chúa, tại sao điều này xảy đến cho con?”
Từ xa xưa, Gê-đê-ôn đã nêu câu hỏi tương tự. Các Quan Xét 6:13 ghi lời ông: “Ôi Chúa, nếu Đức Giê-hô-va ở cùng chúng tôi, sao các điều này xảy đến cho chúng tôi?” — Phép lạ đâu rồi? Chúa ở đâu rồi? Dân tộc được Chúa chọn giờ khốn khổ, bị áp bức, thiếu thốn.
Câu Chuyện Bethany Hamilton — Mất Cánh Tay, Được Tình Yêu
Bethany Hamilton, vận động viên lướt ván triển vọng người Mỹ, sinh năm 1990 tại Hawaii. Năm 13 tuổi, khi đang lướt ván, cô bị cá mập cắn đứt một cánh tay. Tương lai tươi sáng bỗng chốc sụp đổ. Cô hỏi cha: “Tại sao điều này xảy đến cho con?” Người cha trả lời: “Cha cũng không hiểu, nhưng cha tin mọi điều ở trong sự cho phép của Chúa.”
Những ngày tháng đau khổ tiếp nối — không thể đàn ukulele, làm đổ thức ăn khi chỉ còn một tay. Nhưng điều đáng kinh ngạc là khi cả nhà ngồi ăn, chính Bethany nhắc mọi người cầu nguyện cảm tạ Chúa trước. Thật khó để nói lời cảm tạ khi đang ở giữa hoạn nạn — nhưng đó chính là lúc đức tin bị thử thách.
Bethany quyết tâm trở lại lướt ván với một cánh tay. Lần đầu thất bại, sóng đánh văng cô khỏi ván. Nhưng với hàng ngàn bức thư khích lệ từ khắp nơi — đặc biệt từ những trẻ em tật nguyền nói rằng nhờ gương của cô mà họ có thêm nghị lực sống — cô trở lại thi đấu. Dù chỉ đứng hạng năm, đối thủ đoạt chức vô địch đã kéo cô lên bục và chia sẻ vinh quang.
Khi phóng viên hỏi: “Nếu được chọn lại — có đủ hai tay hay mất một tay như hiện tại?” Bethany trả lời: nếu mất một cánh tay mà được bao nhiêu tình yêu, cô chọn mất cánh tay. Đôi khi, câu trả lời đến ngay trong cuộc sống này — cuối con đường hoạn nạn chính là phước hạnh.
Giô-sép — Hiểu Được Kế Hoạch Của Chúa Khi Nhìn Lại
I Cô-rinh-tô 13:12 nói: “Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương mờ… ngày nay tôi biết chưa hết, nhưng đến bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy.” Nhiều câu hỏi chỉ có lời giải khi gặp Chúa.
Nhưng cũng có những lời giải đến ngay trong đời này. Giô-sép bị anh em quăng xuống hố, bị bán làm nô lệ, bị vu oan vào tù — ông hoàn toàn không biết tại sao. Chỉ đến khi được chọn làm tể tướng, ông mới xâu chuỗi lại mọi thử thách và hiểu rằng Chúa đã rèn luyện ông qua từng bước đường khổ nạn.
Nếu Giô-sép biết trước mình sẽ làm tể tướng, thử thách chẳng còn ý nghĩa. Chính vì không biết mà đức tin mới thật sự được rèn luyện.
Vững Lòng — Vì Chúa Đã Thắng Thế Gian
Gióp đoạn 2 nhắc chúng ta về thái độ đúng đắn: khi nhận phước lành từ tay Chúa thì chúng ta vui mừng, vậy khi tai họa đến, chúng ta cũng cần lãnh nhận với lòng tin cậy. Thi Thiên 119:67 xác nhận: “Trước khi chưa bị hoạn nạn thì tôi lầm lạc, nhưng bây giờ tôi gìn giữ lời Chúa.” Hoạn nạn không phải để hủy diệt mà để biến đổi chúng ta.
Châm Ngôn 24:10 cảnh báo: “Nếu con ngã lòng trong ngày hoạn nạn, thì sức lực con nhỏ mọn thay.” Chúa dùng thử thách như bài tập nâng cao sức chịu đựng — như vận động viên tăng dần mức tạ để mạnh hơn.
Giăng 16:33 là lời hứa vững chắc: “Các ngươi sẽ có hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế gian rồi.” Và Rô-ma 8:35–39 khẳng định rằng không có hoạn nạn, khốn cùng, bắt bớ, đói khát, nguy hiểm hay gươm giáo nào có thể phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Đấng Christ. Trong mọi sự đó, chúng ta nhờ Đấng yêu thương mình mà thắng hơn bội phần.
Kết Luận
Chúa quá yêu chúng ta. Đừng để bất cứ sự nghi ngờ nào làm giảm niềm tin và tinh thần thờ phượng. Dù đứng ở đầu đường nhìn thấy bóng tối, hãy tin rằng có ánh sáng lóe lên ở cuối đường hầm. Hãy luôn trông cậy Chúa — vì tình yêu của Ngài dành cho chúng ta là bất diệt.