Làm Sao Để Phá Bỏ Mọi Rào Cản? | Ê-phê-sô 2:13-18
Sứ Mạng Hiệp Nhất Của Đức Chúa Giê-xu
Ê-phê-sô 2:13-18 trình bày một trong những chủ đề trọng tâm của Tin Lành: Đức Chúa Giê-xu đến để phá bỏ mọi bức tường ngăn cách giữa con người với nhau và giữa con người với Đức Chúa Trời. Tội lỗi đã chia rẽ Đức Chúa Trời với con người, chia rẽ con người với nhau, và lịch sử người Do Thái đã tạo nên sự phân cách sâu sắc với những người ngoại bang. Phao-lô khẳng định rằng trong sự hy sinh của Chúa Cứu Thế, Ngài sẽ đem cả hai hiệp lại làm một.
Chúa Giê-xu — Sự Hòa Hiệp Của Chúng Ta (câu 14)
Câu 14 tuyên bố: Ngài chính là sự hòa hiệp của chúng ta. Một số bản dịch dùng từ “sự bình an,” “sự an hòa,” hay “sự hòa hợp.” Nói cách khác, Chúa Giê-xu là cầu nối giảng hòa đôi bên — giống như một trọng tài đứng giữa, duy trì sự cân bằng và công bình. Ngài đứng giữa người Do Thái và người ngoại Do Thái, giữa tất cả những sự chia rẽ trong Cơ Đốc giáo, để đem đến sự kết hợp.
Điều quan trọng là hiệp nhất không có nghĩa kéo người ta đến để buộc họ giống như mình. Khi chúng ta chủ quan cho rằng ai không giống mình thì là tà giáo, là sai lầm — đó chính là cách ma quỷ xen vào phá hoại sự hiệp nhất. Cả hai phía đều cần tôn trọng Chúa Giê-xu, tin vào dòng huyết cứu chuộc của Ngài — và chính sự tôn trọng đó giúp hai bên ngồi lại gần nhau.
Nền tảng của sự hiệp nhất phải là tình yêu, không phải tranh luận hay tranh chấp. Nơi nào có Chúa, nơi đó có bình an, bởi vì mọi người đều yêu mến Ngài thì mọi người có thể yêu nhau.
Phá Bỏ Luật Pháp Của Điều Răn Chép Thành Điều Lệ (câu 15a)
Câu 15 nói Ngài đã đem thân mình mà trừ bỏ luật pháp của các điều răn chép thành điều lệ. Cần phân biệt rõ ba loại luật pháp trong Cựu Ước: luật pháp Mười Điều Răn, luật tế lễ, và luật dân sự. Luật dân sự không thể áp đặt trên đời sống Cơ Đốc nhân trong ân điển. Luật tế lễ đã được ứng nghiệm nơi Con Chiên thật trên thập tự giá. Nhưng với Mười Điều Răn, chính Đức Chúa Giê-xu cũng dạy rằng muốn được cứu rỗi thì phải giữ điều răn.
Vậy “luật pháp của các điều răn chép thành điều lệ” ở đây là gì? Đó chính là hàng ngàn quy định mà các giáo phái Do Thái tự đặt thêm trên nền tảng Mười Điều Răn — quy định ngày Sa-bát được làm gì, không được làm gì, đi bao xa, thế nào là hiếu kính cha mẹ… Chính những điều này đã ngăn cản con đường đức tin của người ngoại Do Thái và cản trở sự hiệp nhất.
Tương tự, khi Chúa Giê-xu chữa lành vào ngày Sa-bát hay khi môn đệ bứt bông lúa mì, Ngài không phá bỏ điều răn — Ngài lên án những điều lệ do con người đặt thêm, và muốn chúng ta giữ điều răn trong tinh thần yêu thương. Đức Chúa Trời tạo nên luật pháp bởi tình yêu, và Ngài muốn chúng ta thực hiện tất cả bằng tình yêu.
Một Người Mới Trong Chúa Cứu Thế (câu 15b)
Khi Phao-lô nói Ngài muốn lấy cả hai lập nên một người mới trong Ngài, từ “mới” ở đây trong tiếng Hy Lạp là kainos — không phải neos (mới chưa xài), mà là chưa từng có cái nào giống như vậy. Đây là một loại người hoàn toàn mới, chưa từng xuất hiện trước đó.
Điều đặc biệt: không phải người ngoại phải trở thành người Do Thái, cũng không phải người Do Thái phải trở thành người ngoại. Chúa Cứu Thế không lấy bên nào làm khuôn mẫu. Cả hai được biến đổi để tạo nên một con người mới trong Ngài. Kinh Thánh nhấn mạnh rằng mọi dân tộc, mọi thứ tiếng, bất luận nam nữ, giàu nghèo, nô lệ hay tự do — tất cả đều trở nên mờ nhạt trước một con người mới của Chúa Cứu Thế.
Khi truyền đạo, không nên đòi hỏi người khác phải giống mình về nghi thức, thánh ca, cách thức thờ phượng. Nền tảng mà Chúa cho phép là thờ phượng bằng tâm thần và lẽ thật, như Chúa Giê-xu dạy người đàn bà Sa-ma-ri trong Giăng chương 4.
Hòa Giải Với Nhau Trước, Rồi Với Đức Chúa Trời (câu 16-18)
Câu 16-18 cho thấy thứ tự quan trọng: nhờ thập tự giá, Chúa Giê-xu làm cho sự thù nghịch tiêu diệt, khiến cả hai hiệp thành một thể mà làm hòa thuận với Đức Chúa Trời. Ngài rao truyền sự hòa bình cho kẻ ở xa lẫn kẻ ở gần, để cả hai đều được phép đến gần Đức Chúa Cha đồng trong một Thánh Linh.
Nhiều người đặt sai thứ tự khi nghĩ rằng chỉ cần hòa giải với Đức Chúa Trời là đủ — chỉ cần đọc Kinh Thánh, cầu nguyện, tương giao với Chúa. Nhưng Chúa Giê-xu dạy rõ: khi dâng của lễ mà nhớ mình còn bất hòa với ai, hãy để của lễ lại, đi làm hòa với anh em trước, rồi mới quay lại dâng. Sự hòa hợp và hiệp nhất với anh em đồng đức tin có khi còn quan trọng trước mắt Đức Chúa Trời hơn là những nghi lễ thờ phượng.
Lời Kêu Gọi
Sự hiệp nhất trong Chúa Cứu Thế không đến từ việc ép người khác giống mình, mà đến từ việc cả hai bên cùng hướng về Chúa, cùng được biến đổi thành con người mới. Đừng để những rào cản do con người tự đặt ra — hệ phái, giáo phái, tổ chức, nghi thức — trở thành bức tường ngăn cách giữa những người cùng yêu mến Đức Chúa Trời. Hội Thánh thật của Chúa là hội thánh vô hình, không thuộc về bảng hiệu hay danh xưng nào, mà thuộc về tất cả những ai tin nhận Chúa Cứu Thế làm Cứu Chúa cho đời mình.