Làm Gương Cho Con Cái | Ê-phê-sô 6:4

Câu Chuyện Về Những Bước Chân Trên Tuyết

Tại đất nước Na Uy, một buổi chiều mùa đông lạnh giá, tuyết rơi nặng hạt phủ trắng mặt đất. Một người đàn ông say rượu lảo đảo bước đi qua lớp tuyết dày, để lại từng vết chân hằn sâu, ngả nghiêng trên nền trắng. Phía sau ông là đứa con trai mười bốn tuổi — cậu bé phải ngồi chờ cha mình bên ngoài quán rượu suốt buổi chiều, bây giờ mới lẽo đẽo theo sau cha trở về nhà.

Điều đáng chú ý là cậu bé đặt bàn chân nhỏ bé của mình vào đúng những dấu chân lớn mà cha đã để lại trên tuyết. Từng bước chân ngả nghiêng, chao đảo, giống hệt dáng đi của người say. Bất chợt, người cha quay lại nhìn, ông thấy con mình bước thấp bước cao, dáng vẻ như người say rượu. Ông gắt gỏng hỏi đứa con với giọng lè nhè: “Mày đi kiểu gì vậy?” Và đứa con hồn nhiên trả lời: “Dạ, con đang bước theo bước chân của ba!”

Câu trả lời ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lương tri người cha. Hình ảnh đứa trẻ bước theo dấu chân xiêu vẹo của cha mình là minh họa sống động cho một sự thật mà nhiều bậc phụ huynh thường quên: con cái luôn nhìn và bước theo dấu chân của cha mẹ.


Con Trẻ Học Bằng Mắt, Không Chỉ Bằng Tai

Trẻ con rất nhạy bén trong việc bắt chước. Trí tuệ non nớt của chúng tiếp nhận rất nhanh mọi điều diễn ra trong thế giới xung quanh — cả điều tốt lẫn điều xấu. Cha mẹ có thể nói huyên thuyên nhiều giờ đồng hồ, dạy bảo con đủ thứ đạo lý, nhưng trẻ sẽ không nhớ được bao nhiêu. Thế nhưng những gì chúng nhìn thấy cha mẹ làm hằng ngày sẽ để lại ấn tượng sâu đậm, khó phai mờ.

Điều đáng suy nghĩ hơn nữa là trẻ có thể làm theo rập khuôn những hành vi ấy, đôi khi hoàn toàn vô thức. Chúng không cần ai dạy cách nổi giận — chúng thấy cha mẹ nổi giận và tự nhiên biết giận. Chúng không cần ai dạy cách nói dối — chúng nghe cha mẹ nói dối và học theo. Sự gương mẫu, do đó, chính là yếu tố quan trọng nhất trong việc giáo dục con cái, vượt trên mọi lời dạy dỗ bằng miệng.


Tiêu Chuẩn Giáo Dục Theo Kinh Thánh

Những bậc cha mẹ tin kính Chúa không chỉ dừng lại ở việc dạy dỗ con cái theo tiêu chuẩn giáo dục thông thường của xã hội. Hơn thế nữa, họ cần lưu ý đặt con cái dưới sự giáo huấn của Kinh Thánh. Nhưng điều tiên quyết là chính bản thân cha mẹ phải sống theo tiêu chuẩn của Lời Chúa trước.

Không thể dạy con cầu nguyện nếu cha mẹ không cầu nguyện. Không thể dạy con yêu thương nếu trong gia đình đầy sự cãi vã. Không thể dạy con trung thực nếu cha mẹ thường xuyên gian dối. Con cái nhìn vào đời sống thực tế của cha mẹ, chứ không nhìn vào những bài giảng đạo đức mà cha mẹ rao giảng cho chúng.

Sứ đồ Phao-lô đã viết trong thư gửi cho Hội thánh Ê-phê-sô: “Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ, hãy dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa mà nuôi nấng chúng nó” (Ê-phê-sô 6:4). Câu Kinh Thánh này nhấn mạnh hai điều: thứ nhất, đừng khiến con cái tức giận bởi sự bất công hay thiếu gương mẫu; thứ hai, hãy nuôi dạy chúng trong khuôn khổ giáo huấn của Chúa.


Lời Cảnh Tỉnh Cho Mỗi Bậc Cha Mẹ

Sẽ có một ngày, bất ngờ chúng ta nhìn thấy con cái mình nói những lời giống hệt như mình, giận dữ hệt như mình, hống hách hệt như mình, lười biếng hệt như mình. Lúc ấy, hãy coi chừng! Bởi vì khi bị trách mắng, chúng hoàn toàn có thể trả lời rằng: “Con đang bước theo bước chân của ba mẹ!”

Đây là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ cho mỗi bậc phụ huynh, đặc biệt là những cha mẹ trong đức tin. Chúng ta để lại dấu chân trên tuyết mỗi ngày — dấu chân trong lời nói, trong cách cư xử, trong thái độ sống, trong mối quan hệ với Chúa. Và con cái chúng ta đang lặng lẽ bước theo những dấu chân ấy.

Hãy tự hỏi: dấu chân mà mình đang để lại có đáng để con cái bước theo không? Nếu mỗi ngày chúng ta sống trong sự kính sợ Chúa, yêu thương, trung thực và nhân từ, thì đó chính là di sản quý giá nhất mà chúng ta để lại cho thế hệ sau. Ngược lại, nếu dấu chân chúng ta ngả nghiêng như người cha say rượu trên tuyết Na Uy, thì đừng ngạc nhiên khi thấy con cái cũng bước đi xiêu vẹo trên con đường đời.

Nguyện xin Chúa giúp mỗi chúng ta ý thức về trách nhiệm làm gương, để dấu chân mà chúng ta để lại trên đường đời là những bước chân ngay thẳng, vững vàng, dẫn con cái đến gần Chúa hơn mỗi ngày.