Kinh Hòa Bình

Kinh Hòa Bình — Bài Học Từ Một Lời Cầu Nguyện

Kinh Hòa Bình là một bài kinh nguyện nổi tiếng trong cộng đồng Công giáo, được cho là của Thánh Francisco thành Assisi sống vào thế kỷ thứ 13. Dù xuất phát từ truyền thống Công giáo, nội dung bài kinh này chứa đựng những bài học tâm linh quý giá mà mọi Cơ Đốc nhân đều có thể học hỏi. Bài kinh trở nên phổ biến rộng rãi sau khi được linh mục Kim Long phổ nhạc theo lời dịch của giám mục Nguyễn Kim Điền.

Lời kinh mở đầu bằng lời khẩn cầu: xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Đây chính là phương châm sống đã được nêu rõ trong Mười Điều Răn — kính Chúa và yêu người. Nếu thật sự sống bằng lòng yêu mến, không có điều gì có thể gây ra ghen ghét, bất hòa hay chia rẽ giữa chúng ta.

Hòa Bình — Khát Vọng Lớn Nhất Của Thế Giới

Hòa bình là một trong những vấn đề nan giải nhất của thế giới. Chỉ cần một cuộc điện thoại đe dọa đánh bom là cả ngàn chuyến bay phải đình lại, hàng ngàn nhân viên an ninh phải bủa ra bảo vệ. Sống trong thế giới chiến tranh và loạn lạc thật khốn khổ — cho nên hơn bao giờ hết, nhân loại khao khát hòa bình.

Nhưng nghịch lý là: muốn có hòa bình mà lại dùng chiến tranh thì làm sao có hòa bình thật sự? Đây là cái nghịch lý mà ma quỷ đã gieo vào thế giới.

Tuy nhiên, đừng chỉ nhìn ra thế giới — hãy nhìn vào chính gia đình mình trước. Kinh Thánh ghi lại bao nhiêu gia đình tan nát: Ca-in giết A-bên, Áp-ra-ham và Lót phải chia tay, Gia-cốp lừa cha gạt anh, Giô-sép bị anh em bán làm nô lệ. Gia đình chính là nơi trước tiên cần tìm kiếm hòa bình, và cũng là nơi ma quỷ tấn công đầu tiên.

Những xung đột không bao giờ xảy ra bất ngờ. Chúng tích lũy từng ngày — từ sự hờ hững, lạnh nhạt, vô tình trong gia đình. Nếu giữa các tín hữu không có mối tương giao khắng khít, ma quỷ chỉ cần chen vào một chút hiểu lầm là đủ bùng lên ngọn lửa thiêu hủy sự bình an.

Thập Tự Giá — Biểu Tượng Của Hòa Bình

Khi các thiên sứ hiện ra với những mục đồng tại Bết-lê-hem, bài ca của họ vang lên: sáng danh Chúa trên các tầng trời, bình an dưới đất. Hòa bình là thông điệp lớn nhất mà Đấng Christ mang đến.

Thập tự giá gồm hai thanh — thanh dọc nối con người với Thiên Chúa, thanh ngang nối con người với nhau. Nếu chúng ta mang thập tự giá trong lòng, hãy mang nó trong từng lời nói và hành động: nói lên những lời hòa bình, hành động vì mục đích đắp xây hòa bình.

Chúa Giê-su dạy trong Ma-thi-ơ 20:28 rằng Ngài đến không phải để người ta hầu việc mình, nhưng để hầu việc người ta. Cả cuộc đời Ngài để lại chân lý cụ thể: phục vụ người khác. Ngài có thừa quyền năng để bắt người ta phục vụ, nhưng Ngài chọn quỳ xuống rửa chân cho môn đồ. Muốn phục vụ mà lưng cứ thẳng, ngực cứ ưỡn lên thì không bao giờ phục vụ được — phải khòm xuống như Chúa Cứu Thế.

Đem Yêu Thương Vào Nơi Oán Thù

Bài kinh kêu gọi: đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp. Khi người khác hành xử tệ với mình, bản năng tự nhiên là trả đũa. Nhưng nếu họ hành động như thú dữ, chúng ta không thể phản ứng giống họ.

Bài kinh cũng dạy: tìm an ủi người hơn được người an ủi, tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết. Khi đứng ở vị trí cần người khác thông cảm, chúng ta hoàn toàn thất bại. Nhưng khi đảo ngược lại — đứng ở vị trí an ủi và giúp đỡ người khác — chúng ta trở thành nguồn phước hạnh, chuyển tải phước hạnh của Chúa đến cho mọi người.

Quên Mình — Con Đường Của Thập Tự Giá

Phần cuối bài kinh nói đến sự quên mình và hiến thân. I Giăng 3:16 dạy rằng Chúa đã vì chúng ta bỏ sự sống, chúng ta cũng nên bỏ sự sống vì anh em mình. Nghe thì cao siêu, nhưng hãy bắt đầu từ những điều nhỏ: bỏ một chiếc áo, một ít gạo, một chút tiền, một chút thời gian, một chút công sức vì người khác.

Nếu không bỏ được những thứ nhỏ nhặt — đến thì giờ cho cha mẹ già cũng không dành nổi — thì đừng nói đến chuyện bỏ sự sống. Hãy tập hiến thân, tập quên mình, tập từ bỏ lợi ích của mình vì lợi ích người khác ngay từ bây giờ.

Lu-ca 9:23 ghi lại lời Chúa phán: nếu ai muốn theo Ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo Ta. Thập tự giá là sỉ nhục nhưng cũng là vinh quang. Chúa Cứu Thế đã chịu sỉ nhục và Ngài đã lên đến vinh quang tột đỉnh của Thiên Đàng. Hãy sống giống như Ngài, hãy sống trong sự hòa bình.