Khước Từ Tiếng Gọi Của Tình Yêu | Ma-thi-ơ 23:29-39

Giới Thiệu: Lời Quở Trách Và Tình Yêu Song Hành

Ma-thi-ơ đoạn 23 ghi lại những lời quở trách mạnh mẽ nhất của Chúa Giê-su dành cho các thầy thông giáo và người Pha-ri-si. Xuyên suốt đoạn Kinh Thánh, Ngài liên tục dùng cụm từ “khốn cho các ngươi” để vạch trần sự giả hình. Nhưng điều đáng chú ý là ngay khi lời quở trách đạt đến đỉnh điểm, giọng của Chúa bỗng chuyển sang một nốt trầm — đầy thương xót, đầy nỗi buồn — khi Ngài bày tỏ khao khát gom góp con dân Ngài lại trong vòng tay yêu thương.

Bài giảng chia thành hai phần chính: phần thứ nhất từ câu 29 đến 36 nói về vết nhơ của tội sát nhân, và phần thứ hai từ câu 37 đến 39 bày tỏ tiếng gọi tình yêu bị khước từ.


1. Vết Nhơ Của Tội Sát Nhân (câu 29-36)

Chúa Giê-su vạch trần một nghịch lý cay đắng: các thầy thông giáo và người Pha-ri-si chăm sóc mồ mả của các đấng tiên tri, tỏ vẻ yêu mến và tôn trọng họ, rồi tuyên bố rằng nếu sống cùng thời với tổ phụ thì đã không giết các tiên tri. Nhưng kỳ thực, chính họ đang bắt bớ, đánh đập và giết hại những sứ giả mà Đức Chúa Trời sai đến trong thời đại của họ.

Đây là bản chất của sự giả hình: tôn vinh người chết vì họ không còn có thể cảnh cáo mình nữa, trong khi bắt bớ người sống đang nói lên lẽ thật. Chúa Giê-su gọi họ là “loài rắn, dòng dõi rắn lục” — không chỉ gian ác mà còn truyền nọc độc giết chết người khác, dẫn dắt kẻ khác đi sai đường.

Ngài nêu lên hai nhân vật từ đầu đến cuối Kinh Thánh Cựu Ước: A-bên — người công bình đầu tiên bị giết trong Sáng-thế Ký, và Sa-cha-ri — vị tiên tri bị ném đá tại hành lang đền thờ trong Sử Ký thứ nhì. Hai câu chuyện này cho thấy lịch sử dân Israel là lịch sử của sự phản nghịch, từ sách đầu tiên cho đến sách cuối cùng.


2. Bài Học Về Sự Tự Xét Mình

Chúa Giê-su không chỉ quở trách người Pha-ri-si mà còn đặt ra một bài học muôn đời: con người thường thấy lỗi người khác rõ ràng trong khi không nhận ra lỗi của chính mình. Câu chuyện tiên tri Na-than và vua Đa-vít minh họa điều này một cách sắc bén. Khi nghe về người giàu cướp con chiên duy nhất của người nghèo, Đa-vít nổi giận đòi trừng phạt, không hề nhận ra rằng ông chính là kẻ phạm tội ấy — cho đến khi Na-than nói thẳng: “Người ấy chính là vua.”

Bài học ấy nhắc nhở mỗi người: trước khi phê phán người khác, hãy xét lại chính mình. Đôi khi chúng ta bươi móc lỗi lầm của người khác, phán xét và tố cáo, trong khi bản thân lại phạm những điều tương tự hoặc còn tệ hơn.


3. Tiếng Gọi Của Tình Yêu (câu 37-39)

Sau những lời quở trách đanh thép, giọng của Chúa Giê-su bỗng chuyển sang một giai điệu hoàn toàn khác. Ngài than thở: “Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem… bao nhiêu lần ta muốn nhóm họp các con ngươi, như gà mái túc con mình lại ấp trong cánh, mà các ngươi chẳng khứng.”

Hình ảnh gà mái túc con thật gần gũi và cảm động. Con gà mẹ khi ấp trứng thì nhịn ăn đến gầy mòn, chỉ lo ủ ấm cho trứng nở. Khi dẫn bầy con đi, nó bươi tìm thức ăn rồi mổ nhỏ ra cho con, tự mình không ăn. Lúc trời mưa, cả bầy gà con chui hết vào dưới đôi cánh mẹ — con nào cũng khô ráo ấm áp, trong khi gà mẹ thì ướt nhẹp. Đó chính là hình ảnh Chúa Giê-su dùng để diễn tả tấm lòng của Đức Chúa Trời đối với dân sự Ngài.

Trong tiếng gọi ấy chứa đựng bốn điều:

Thứ nhất, sự nhẫn nhục của Đức Chúa Trời. Ngài chậm giận, kiên nhẫn vượt ngoài khả năng hiểu biết của con người. Chính nhờ sự chậm giận ấy mà nhân loại còn tồn tại, vì nếu Chúa giận như cách con người giận thì không ai sống nổi.

Thứ hai, lời kêu gọi đầy tình yêu. Từ lời mời gọi “hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta” cho đến hình ảnh Ngài đứng ngoài cửa mà gõ trong Khải Huyền — tất cả đều bày tỏ một Đức Chúa Trời không bao giờ ngừng kêu gọi, không bao giờ xua đuổi hay kết án, mà luôn mở rộng vòng tay đón nhận.

Thứ ba, sự cố chấp của con người. Suốt 40 năm lang thang trong đồng vắng, dân Israel liên tục nổi loạn. Ngay khi Môi-se lên núi nhận Mười Điều Răn, họ đã đúc tượng bò vàng để thờ. Sự phản loạn dường như nằm sẵn trong bản chất con người — hễ gặp khó khăn là quay lưng với Đức Chúa Trời, bẻ cong lẽ thật cho phù hợp với ý riêng.

Thứ tư, hậu quả không thể tránh khỏi. Chúa Giê-su cảnh báo: “Nhà các ngươi sẽ bỏ hoang.” Lời tiên tri này ứng nghiệm khoảng 40 năm sau, khi quân La Mã phá hủy đền thờ và thành Giê-ru-sa-lem vào năm 70 sau Công Nguyên. Dân Israel mất nơi thờ phượng, bị tan lạc khắp nơi — đó là hậu quả trực tiếp của việc khước từ tiếng gọi tình yêu.


Kết Luận: Đừng Khước Từ Tiếng Gọi

Bài giảng kết thúc với lời nhắc nhở thiết thực: đôi khi chúng ta tỏ ra tử tế bề ngoài nhưng hành động lại thiếu tử tế, làm những việc có vẻ nhân đức nhưng trong lòng lại thiếu nhân đức. Khi Chúa kêu gọi bằng tất cả sự nhẫn nhục và tình yêu, nếu chúng ta cứng lòng và cố chấp, hãy xin Chúa giúp cho lòng mình mềm mại. Vì nếu khước từ tiếng gọi của tình yêu, hậu quả đến cho cuộc đời và tương lai sẽ vô cùng nặng nề.

Mỗi ngày Chúa vẫn gõ cửa lòng, vẫn kêu gọi bằng tiếng nói tha thiết — câu hỏi là chúng ta có mở lòng đón nhận hay tiếp tục khước từ.