Khi Bóng Tối Hoạn Nạn Bủa Vây | Thi-thiên 31:10

Lời Than Thở Của Đa-vít

Thi-thiên 31:10 chép: “Đời sống tôi tiêu hao vì cớ sự sầu muộn; các năm tháng tôi ngắn ngủi bởi sự thở than; tội lỗi đã hủy phá sức mạnh của tôi; xương cốt tôi mỏn yếu và mục nát.”

Đây là lời của Đa-vít — một người được mô tả là “người hợp với lòng Đức Chúa Trời.” Vậy mà ông cũng có những ngày tháng đầy sầu thảm, đầy than thở, đến mức xương cốt mỏn yếu. Khi chúng ta đọc những lời này, không khó để nhận ra: ai đó trong chúng ta cũng đã từng rơi vào tâm trạng ấy.

Thực tế cuộc sống Cơ Đốc nhân không đơn giản như đôi khi được rao giảng: “Tin Chúa đi, không bao giờ gặp hoạn nạn.” Đó là những lời không trung thực với Kinh Thánh. Kinh Thánh nói rõ: anh em sẽ gặp thử thách trăm bề — không phải một hai bề, mà trăm bề dồn dập.


Ngay Cả Khi Có Chúa, Bóng Tối Hoạn Nạn Vẫn Vây Hãm

Mác 4:37-38 ghi lại một cảnh rất đáng suy ngẫm: “Có cơn bão lớn nổi lên, sóng tạt vào thuyền, đến nỗi gần đầy nước; nhưng Ngài đương ở đằng sau lái, dựa gối mà ngủ.”

Chiếc thuyền đó có Chúa Giê-su ngồi trong đó. Vậy mà cơn bão vẫn nổi lên, sóng vẫn tạt vào, nước vẫn gần đầy thuyền. Đây là bằng chứng Kinh Thánh không thể chối cãi: sự hiện diện của Chúa không đồng nghĩa với sự vắng mặt của thử thách.

Điều tương tự xảy ra ngay với chính Chúa Giê-su khi Ngài cầu nguyện trong vườn Ghết-sê-ma-nê: “Xin Cha cất chén nầy khỏi con; nhưng không theo điều con muốn, mà theo điều Cha muốn” (Mác 14:36). Đức Chúa Trời đã không nhậm lời cầu xin đó — không phải vì Ngài không nghe, mà vì Ngài thấy trước điều mà chúng ta không thấy. Nếu Chúa Giê-su thoát khỏi thập tự giá, toàn bộ kế hoạch cứu rỗi sẽ sụp đổ.

Bài học sâu sắc ở đây: đôi khi Đức Chúa Trời từ chối điều chúng ta cầu xin vì tình yêu thương và sự nhìn thấy trước của Ngài. Chúng ta muốn thoát khỏi hoạn nạn, nhưng đôi khi Chúa muốn chúng ta đương đầu — để chúng ta chiến đấu và chiến thắng. Chịu thử thách làm tăng sức mạnh của niềm tin, ý chí và kinh nghiệm thuộc linh.


Những Bóng Tối Hoạn Nạn Trong Cuộc Đời

Kinh Thánh không né tránh thực tế đau khổ của con người. Nhiều nhân vật trung thành với Chúa đã trải qua những bóng tối tối tăm nhất:

Sự nghèo khổ — Người vợ góa trong II Các Vua 4:1 đến phàn nàn với Ê-li-sê: chồng mất, chủ nợ đến bắt hai đứa con làm tôi mọi. Đây là hoàn cảnh tuyệt vọng hoàn toàn.

Bị ruồng bỏ và thân phận thấp hèn — Giép-thê trong Quan Xét 11 bị anh em cùng cha khác mẹ đuổi đi vì là con của kỵ nữ. Ông phải trốn xa, sống với những kẻ du đãng — vậy mà Đức Chúa Trời vẫn dùng ông.

Mất người thân — Bà góa thành Na-in trong Lu-ca 7:12 đang khiêng đứa con trai một duy nhất ra chôn. Không còn chồng, nay mất cả con — đây là đáy của nỗi đau.

Bệnh tật kéo dài — Người đàn bà mất huyết mười hai năm trong Lu-ca 8:43-44 đã tốn hết tiền của, chữa chạy khắp nơi mà không ai chữa lành. Mười hai năm là một hành trình dài của thất vọng.

Nhục nhã và oan ức — Giô-sép trong Sáng Thế Ký 39 bị vu khống rồi bị bỏ tù — dù ông hoàn toàn vô tội. Không phải cứ sống ngay thẳng là thoát khỏi oan ức.

Tai họa dồn dập — Gióp mất hết trong một ngày. Phản ứng của ông là: “Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; đáng ngợi khen danh Đức Giê-hô-va!” (Gióp 1:21).

Mặc cảm tội lỗi — Phi-e-rơ sau khi chối Chúa ba lần đã đi ra và khóc lóc cách đắng cay (Ma-thi-ơ 26:75). Đây là bóng tối nội tâm — đôi khi còn nặng nề hơn cả đau khổ bên ngoài.


Không Phải Thoát Ra — Mà Là Có Chúa Trong Bóng Tối

Đây là trọng tâm của bài giảng: câu hỏi không phải là “Tôi có thoát khỏi hoạn nạn không?” mà là “Tôi có Chúa ở cùng trong hoạn nạn không?”

Thi-thiên 23:4 viết: “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi.” Đa-vít không nói rằng ông không đi qua trũng bóng chết — ông đi qua, nhưng ông không sợ vì Chúa ở cùng.

Thi-thiên 30:5 nhắc nhở: “Sự khóc lóc đến trọ ban đêm, nhưng buổi sáng bèn có sự vui mừng.” Buổi tối hoạn nạn không kéo dài mãi mãi — buổi sáng của Chúa vẫn đến.

Câu hỏi quan trọng cho mỗi người là: Tôi có nhìn thấy tình yêu của Chúa trong mỗi sự việc xảy ra không? Tôi có giữ mối thông công với Ngài giữa lúc bóng tối bao phủ chăng?

Thi-thiên 16:1-2 ghi lời Đa-vít: “Đức Chúa Trời ôi! Xin hãy phù hộ tôi, vì tôi nương náu mình nơi Chúa. Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi; trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác.”


Sức Mạnh Trong Bóng Tối

Ê-sai 12:2 tuyên bố: “Nầy, Đức Chúa Trời là sự cứu rỗi tôi; tôi sẽ tin cậy và không sợ hãi. Vì Đức Giê-hô-va, chính Đức Giê-hô-va, là sức mạnh của tôi, lời ca tụng của tôi; Ngài đã nên sự cứu rỗi tôi.”

Thi-thiên 46:2 thêm: “Vì vậy, chúng tôi chẳng sợ dầu đất bị biến cải, núi lay động và bị quăng vào lòng biển.” Đây là sự bình an vượt quá mọi sự hiểu biết — không phải bình an vì hoàn cảnh yên ổn, mà bình an vì Đức Chúa Trời vẫn trên ngôi.

Giăng 14:1 ghi lời Chúa Giê-su: “Lòng các ngươi chớ hề bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin ta nữa.” Đây là lệnh — không phải lời đề nghị. Trong bóng tối, hành động đức tin là tiếp tục tin cậy dù không thấy đường ra.

Hoạn nạn không phải là bằng chứng Chúa vắng mặt. Hoạn nạn là cơ hội để đức tin được thử luyện, được củng cố và được chứng minh là thật. Điều tạo nên sự khác biệt không phải là bóng tối có vây hãm hay không — mà là chúng ta có Chúa ở cùng trong bóng tối đó hay không.