Kẻ Đầu Nên Rốt, Kẻ Rốt Nên Đầu | Ma-thi-ơ 19:27-30; 20:1-16
Bỏ Mọi Sự Theo Chúa — Sẽ Được Gì?
Phi-e-rơ đặt cho Chúa Giê-su một câu hỏi rất thẳng thắn: “Chúng tôi đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy thì chúng tôi sẽ được chi?” Câu hỏi ấy nghe có vẻ thực dụng, thậm chí trắng trợn, nhưng Chúa Giê-su không hề bực dọc. Ngài trả lời bằng một lời hứa rõ ràng: đến kỳ muôn vật đổi mới, khi Con Người ngự trên ngôi vinh hiển, những ai đã theo Ngài sẽ được đồng trị — ngồi trên mười hai ngôi, xét đoán mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên.
Điều đáng chú ý là phần thưởng lớn nhất không đến ngay trong cuộc đời này, mà là khi Chúa Giê-su tái lâm. Điều này hoàn toàn khác với nhiều tôn giáo hứa hẹn phần thưởng tức thì. Tuy nhiên, Kinh Thánh không nói rằng chúng ta chẳng nhận được gì trong hiện tại — nhưng phần thưởng cuối cùng, phần thưởng quan trọng nhất, được dành cho ngày Chúa trở lại. Và phần thưởng đó gấp bội phần hơn so với bất cứ điều gì chúng ta đã hy sinh.
Hy Sinh Cho Chúa Như Người Lính Ra Trận
Khi Chúa Giê-su phán rằng ai vì danh Ngài mà bỏ anh em, cha mẹ, con cái, đất ruộng, nhà cửa — Ngài không kêu gọi chúng ta cắt đứt mọi mối quan hệ huyết thống. Mười điều răn vẫn dạy rõ phải hiếu kính cha mẹ. Nhưng khi phải lựa chọn giữa con đường theo Chúa và các mối quan hệ đang ngăn trở đức tin, chúng ta buộc phải đặt Chúa lên hàng đầu.
Hình ảnh người lính rất sát hợp: khi bước vào quân ngũ, anh ta rời bỏ nhà cửa, xa gia đình, cắt đứt mọi giao dịch xã hội, đặt mình dưới sự chỉ huy của cấp trên — thậm chí sẵn sàng hy sinh tính mạng. Người theo Chúa cũng vậy: con đường này đòi hỏi lòng trung thành tuyệt đối, dù có khi phải chịu sỉ nhục, vu khống hay ruồng bỏ.
Lời Cảnh Báo: Kẻ Đầu Nên Rốt
Câu 30 — “Song có nhiều kẻ ở đầu sẽ nên rốt, và nhiều kẻ ở rốt sẽ nên đầu” — là lời cảnh báo sắc bén. Trong hội thánh, không hiếm tình trạng người tin Chúa lâu năm coi thường tín hữu mới, hoặc người có chức vụ ăn hiếp kẻ yếu thế. Chúa nhắc rằng đừng ai tự mãn vì bề dày thâm niên hay thành tích đóng góp, vì chính lúc ngủ quên trên chiến thắng là lúc kẻ thù tấn công. Ngay cả sứ đồ Phao-lô cũng nói: “Tôi đãi thân thể tôi cách nghiêm khắc, e rằng khi tôi giảng cho người khác mà chính mình phải bị bỏ.”
Ẩn Dụ Vườn Nho: Cách Trả Công Lạ Đời
Chúa Giê-su kể câu chuyện ông chủ vườn nho ra chợ thuê công nhân vào các giờ khác nhau trong ngày — từ sáng sớm (6 giờ) đến giờ thứ mười một (5 giờ chiều). Khi trả lương, ông bắt đầu từ người đến sau cùng và trả mỗi người đều một đơ-ni-ê — bằng nhau, bất kể thời gian làm việc. Những người làm mười hai tiếng tự nhiên cảm thấy bất công, lầm bầm trách móc. Nhưng ông chủ đáp: “Bạn ơi, ta không xử tệ với ngươi đâu. Chúng ta đã thỏa thuận rồi. Ta có quyền dùng của cải ta theo ý muốn ta. Hay là ngươi thấy ta tử tế mà lấy mắt ganh sao?”
Ẩn dụ này không nói về kinh tế, mà nói về ân điển. Từ đó rút ra mấy bài học quan trọng:
Thời điểm đến với Chúa không quan trọng — quan trọng là đã đến được với Ngài. Dù tin Chúa ba mươi năm hay mới một năm, Đức Chúa Trời vẫn yêu thương và đối xử công bằng.
Đặc quyền Do Thái không còn — khi chiếc màn trong đền thánh bị xé ra lúc Chúa trút hơi thở, sự cứu rỗi được mở cho tất cả mọi người. Giá trị của một người Y-sơ-ra-ên và một người ngoại bang là như nhau trước mặt Đức Chúa Trời.
Đức Chúa Trời đánh giá theo tấm lòng — Ngài không dựa vào con số thống kê, báo cáo hào nhoáng, hay bề ngoài. Câu chuyện bà góa dâng hai đồng xu minh chứng rõ ràng: Chúa phán bà đã dâng nhiều hơn tất cả những người khác.
Đừng phân bì, ganh tị — khi nhìn người khác được ơn phước, thay vì so sánh, hãy lo điều chỉnh chính mình. Đức Chúa Trời có lý do riêng để ban phước cho mỗi người.
Hầu Việc Bằng Tình Yêu, Không Phải Lợi Tức
Những người được thuê từ giờ thứ chín đến giờ thứ mười một không hề có thỏa thuận tiền công — họ làm việc đơn giản vì biết ơn đã được chủ thuê. Có lẽ chính vì vậy mà họ làm hết sức, hết lòng, với tất cả sự hân hoan. Ngày nay, khi hầu việc Chúa, chúng ta cũng nên hầu việc bằng tình yêu và lòng biết ơn — chứ không phải để được hội thánh ca ngợi, tôn trọng, hay yêu mến. Những thứ đó cũng là một dạng “lợi tức” mà Chúa muốn chúng ta buông bỏ.
Phần thưởng thật sự sẽ đến — gấp bội phần hơn — khi Chúa Giê-su trở lại đón tiếp những kẻ đi theo Ngài.